Khoảng Khắc Lịch Sử

31/01/202617:34(Xem: 4020)
Khoảng Khắc Lịch Sử

walk for peace-2026 (14)KHOẢNH KHẮC LỊCH SỬ

Bão tuyết mùa đông tràn qua hơn 40 tiểu bang, băng giá khắp nơi, nhiệt độ sâu dưới không độ… Ấy vậy mà các nhà sư đi bộ vì hòa bình vẫn giữ vững lộ trình tiến về phía trước. Những bước chân hòa bình đang dấn thân sâu vào giữa lòng nước Mỹ. Một nước Mỹ xưa nay nặng về chủ nghĩa vật chất. Một nước Mỹ hôm nay đang bị khủng hoảng về đạo đức, niềm tin, công lý. Một nước Mỹ đang kỳ thị, độc đoán và chia rẽ nghiêm trọng.

Các nhà sư đi bộ vì hòa bình gởi đến mọi người trên đất Mỹ thông điệp từ bi, cảm thông, bao dung, hòa bình. Những bước chân hòa bình hiện thực hóa thông điệp của Đức Phật từ 26 thế kỷ trước. Những bước chân hòa bình chính là thân giáo, noi theo con đường Đức Phật đã khai phá và đã đi trong quá khứ.

Giữa một trời băng tuyết, thời tiết lạnh thấu xương, rét cắt da cứa thịt vẫn không làm chùn bước các vị sư dấn thân đi bộ vì hòa bình. Các vị sư âm thầm ngày đêm thực hiện sứ mệnh hòa bình vô điều kiện. Tấm thân tăng sĩ gầy hao đi trong băng giá ấy chính là thân kim cang bất hoại. Ngoại cảnh và nghịch cảnh không làm cho các ngài thoái lui, ấy chính là Bồ-đề tâm kiên cố… Ngôn từ kinh điển, chữ nghĩa lý thuyết đã thành hiện thực sống động. Các nhà sư đi qua 10 tiểu bang, suốt chiều dài cung đường qua các địa phương được hàng ngàn dân chúng hân hoan chào đón, cung kính chắp tay, những giọt nước mắt cảm động, những đóa hoa cúng dường… Một sự kiện chưa từng có tiền lệ ở nước Mỹ.

Mỗi chặng nghỉ chân tiếp xúc với dân chúng hay những lúc gặp gỡ cộng đồng, các nhà sư không nói đạo lý, không giảng đạo, không trích dẫn kinh điển hay ngôn từ cao siêu… Chỉ đơn giản là những lời tâm tình rất đời thường, những chia sẻ rất hiện thực, thậm chí những câu trả lời rất dí dỏm khiến công chúng cười rất vui vẻ, rất hoan hỷ. Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã cảm hóa được bao nhiêu người, đã giới thiệu với công chúng Mỹ về gương mặt từ bi, cảm thông, hòa bình của Phật giáo. Phật giáo xưa nay chỉ giới hạn trong giới trí thức, học giả… Bây giờ Phật giáo trở nên gần gũi và thâm nhập vào đại chúng.

Nhân tâm vốn bất đồng, đại đa số dân chúng hoan hỷ nghênh đón các vị sư đi bộ vì hòa bình, vẫn có một số ít cực đoan, đố kỵ, tỵ hiềm cố tình bôi xấu, mạ lỵ, chụp mũ vô căn cứ. Có một ông tăng Việt cáo gian rằng các vị sư đi bộ vì hòa bình là sư quốc doanh, đi quyên tiền… Có những người Việt lên mạng xã hội nói xấu các sư. Có một anh người Mỹ da đen cầm tấm bảng viết “Only Jesus”, “Go to Hell”… Biết làm sao được? Thời Đức Phật còn tại thế cũng có những kẻ vu cáo và toan hãm hại Ngài kia mà! Có một vị sư trong đoàn còn cho biết có những kẻ la hét vào các sư, nẹt pô, xịt khói vào các sư… Nhưng đáp lại, các sư chỉ chắp tay và “chúc mọi người sống an lạc và hòa bình”.

Các vị sư đi bộ vì hòa bình đã thật sự tạo nên một luồng sóng cảm xúc tích cực trong dân chúng Mỹ. Mạng xã hội và truyền thông chính thống đều đưa tin, theo dõi hành trình của các sư. Các tầng lớp dân chúng quan tâm từng chặng đường của các sư. Các sư đi đến đâu, họ lái xe theo và tháp tùng đi bộ một quãng đường với các sư. Rất nhiều người Mỹ quỳ bên vệ đường để cung nghinh các sư. Những gương mặt nhòa lệ trong hạnh phúc. Những cành hoa dâng lên và vô số nụ cười an lạc với câu chúc tốt lành… Hình ảnh các sư đi bộ vì hòa bình sao mà trong sáng, cao thượng giống hệt Tăng đoàn của Đức Phật năm xưa. Điều này khác xa với những ông tăng danh văn lợi dưỡng, phò chính, tham chính, thân chính… tháng ngày lo điện đường nguy nga như cung vua để kinh doanh; phòng ốc, xe cộ như đại gia, tiền bạc rủng rỉnh, du hí khắp nơi, mâm cao cỗ đầy, đưa đón rềnh rang…

Các vị sư đi bộ vì hòa bình đã đem đạo Phật đến với công chúng bình dân Mỹ bằng chính thân giáo; bằng chính hành động dấn thân chứ không phải nói suông lý thuyết; bằng cả phương tiện thiện xảo: tiếng Anh lưu loát, kiến thức ngoại điển tinh thông, hiểu được tâm lý đại chúng, ứng xử thích hợp với hoàn cảnh nhân sự và xã hội…

Phật giáo đến Âu – Mỹ từ thế kỷ XIX, khi các học giả Âu – Mỹ như: I. B. Horner, Christmas Humphreys, E. M. Hare, Henry Steel Olcott… đến Sri Lanka để học Phật pháp, phiên dịch kinh điển sang tiếng Anh, lúc này Phật giáo được biết đến chỉ trong giới trí thức mà thôi. Sau này Phật giáo phát triển mạnh và rộng hơn là từ khi ngài Dalai Lama đi tỵ nạn và hoằng hóa Phật pháp. Kế đến phải kể đến Thiền sư Thích Nhất Hạnh làm mới Phật giáo với dòng thiền Tiếp Hiện. Và hôm nay, những ngày này, các vị sư đi bộ vì hòa bình đã làm cho Phật giáo được dân chúng Mỹ biết đến một cách sâu rộng, một phần cũng nhờ thời thế, mạng xã hội đã cập nhật tin tức một cách nhanh chóng và rộng khắp. Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã tạo ra một ảnh hưởng tốt đẹp khiến dân chúng Mỹ có cái nhìn tích cực về Phật giáo. Bằng cách này, Phật giáo đã đi vào lòng dân chúng Mỹ, có không ít người trong số họ đã bỏ công tìm hiểu về đạo Phật, thực hành theo đạo Phật. Phật giáo đến với công chúng Mỹ không phải bằng những triết lý cao siêu: Bát-nhã, tánh không… Cũng không phải bằng những pho kinh đồ sộ hay những lễ nghi hình thức rền rang. Phật giáo đến với công chúng Mỹ bằng những câu hỏi rất đời thường về tâm lý, ứng xử, tình cảm, hành hoạt… Chưa bao giờ mà công chúng Mỹ có thiện cảm đối với Phật giáo lớn lao như thế này!

Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã làm nên lịch sử, những bước chân hòa bình nối tiếp bước chân của Đức Thế Tôn và các Thánh Tăng từ Ấn Độ xa xưa.

Nước Mỹ đương đại đang diễn ra một bối cảnh tương phản hết sức đặc biệt. Nhiều tiểu bang và các thành phố bạo loạn, xã hội bất ổn. Dân chúng bất an và bất bình. Lực lượng kiêu binh bất trị. Nhân viên và chính quyền bất hòa. Luật pháp bất lực. Đạo đức bất cập. Người tốt, hiền thiện bất dụng… Trong khi ấy thì các nhà sư đi bộ vì hòa bình đang thể hiện sinh động từ bi, yêu thương, cảm thông, chia sẻ, an lạc, hòa bình… Chỉ trừ bọn MAGA cực đoan và quá khích ra, dân chúng Mỹ tỏ rõ cho chúng ta thấy họ rất hoan hỷ khi gặp và cung nghinh các vị sư Phật giáo. Chẳng biết vì cơ duyên gì mà các nhà sư đi bộ vì hòa bình lại xuất hiện đúng vào cái thời điểm nước Mỹ hết sức rối ren như thế này. Căn cứ theo giáo lý Phật đà thì mọi vật, mọi việc ở thế gian này xuất hiện hay biến mất đều có nhân duyên chứ chẳng có chi là tình cờ hay tự nhiên. Sanh đã vì duyên thì diệt cũng bởi duyên, tụ tán đều do duyên, thịnh suy cũng nhân duyên…

Nước Mỹ xưa nay nổi tiếng là xứ sở tự do, dân chủ, pháp trị. Luôn cổ vũ cho tự do – dân chủ – pháp trị trên thế giới. Ấy vậy mà hôm nay lại xảy ra sự thể tệ hại như thế này, tất nhiên là nó có nguyên nhân sâu xa chứ chẳng phải tình cờ, chỉ tiếc là chúng ta không có ngũ nhãn lục thông để biết cái căn nguyên ấy. Nước Mỹ là một cường quốc giàu mạnh nhất thế giới, tuy nhiên so với vũ trụ vô biên tế kia thì có là bao. Ba trăm năm lịch sử của nước Mỹ chẳng qua cũng chỉ là một khoảnh khắc so với dòng thời gian vô thủy vô chung. Trong cái khoảnh khắc này, nhân quả diễn ra, thiện – ác đáo đầu. Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã làm nên lịch sử trong cái khoảnh khắc này. Đạo Phật nảy mầm và phát triển trên vùng đất mới. Người Mỹ đến với Phật giáo một cách nhẹ nhàng, cảm thông, bao dung, an lạc và hòa bình.

Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 02/26

walk for peace-2026 (3)walk for peace-2026 (4)walk for peace-2026 (5)walk for peace-2026 (6)walk for peace-2026 (7)walk for peace-2026 (8)walk for peace-2026 (9)walk for peace-2026 (10)walk for peace-2026 (11)walk for peace-2026 (12)walk for peace-2026 (13)walk for peace-2026 (14)walk for peace-2026 (15)walk for peace-2026 (16)walk for peace-2026 (17)walk for peace-2026 (18)walk for peace-2026 (19)walk for peace-2026 (20)walk for peace-2026 (21)walk for peace-2026 (22)walk for peace-2026 (23)walk for peace-2026 (24)walk for peace-2026 (25)walk for peace-2026 (26)walk for peace-2026 (27)walk for peace-2026 (28)walk for peace-2026 (29)walk for peace-2026 (30)walk for peace-2026 (31)walk for peace-2026 (32)walk for peace-2026 (33)walk for peace-2026 (34)walk for peace-2026 (35)walk for peace-2026 (36)walk for peace-2026 (37)walk for peace-2026 (38)walk for peace-2026 (39)walk for peace-2026 (40)walk for peace-2026 (41)walk for peace-2026 (42)walk for peace-2026 (43)walk for peace-2026 (44)walk for peace-2026 (45)walk for peace-2026 (46)walk for peace-2026 (48)walk for peace-2026 (49)walk for peace-2026 (50)walk for peace-2026 (1)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/10/2012(Xem: 3626)
Danh từ Đạo Phật "Buddhism" là một danh từ của người phương Tây dùng để gọi một tôn giáo xây dựng trên nền tảng các lời dạy của Đức Phật. Tuy nhiên, tại các quốc gia Nam Á và Đông Nam Á, danh từ thường dùng là "Buddha-Sasana", có nghĩa là lời dạy của Đức Phật, Phật pháp hay Phật Giáo. Từ Buddha được phiên âm ra tiếng Việt là Bụt hay Phật, không phải là tên riêng. Đó là một quả vị, có nghĩa là người Giác ngộ, người Tỉnh thức, hoặc là người Biết như thật, là người đã hoàn toàn giải thoát, không còn bị sinh tử luân hồi.
17/09/2012(Xem: 3467)
Gần đây tôi nghe nhiều người tu niệm Phật nói về hai việc khiến tôi rất hoang mang. Một là, phải quy y Phật A Di Đà với pháp danh Diệu Âm mới được vãng sanh Tịnh độ. Hai là, thời mạt pháp này chỉ nên niệm Phật A Di Đà và tụng kinh Vô Lượng Thọthôi, không nên tụng những kinh khác. Mong quý Báo giải thích hai vấn đề cho tôi được hiểu để an tâm trong việc tu tập theo pháp môn Tịnh độ truyền thống.
01/08/2012(Xem: 3458)
Theo kinh nghiệm của riêng tôi, chúng ta cảm thấy toại nguyện, tĩnh lặng và hạnh phúc. Hạnh phúc là hạnh phúc! Mọi người đang cố gắng để đạt được hạnh phúc. Cây cỏ có sự sống, nhưng tôi không chắc là chúng có cảm giác hay không. Chúng ta, trái lại, kinh nghiệm khổ đau và vui sướng. Khi chúng ta nói về chúng sinh, chúng ta liên hệ đến những tạo vật có sự sống cũng như những kinh nghiệm đớn đau và khoái lạc của chúng.
07/07/2012(Xem: 3690)
Có một câu chuyện của đức Phật đã duy trì sự im lặng và không thuyết giáo trong bảy tuần. Đức Phật, theo kinh điển, đã nói rằng, "Ta đã tìm ra một giáo huấn, một con đường thậm thâm, hòa bình, và tự do khỏi mọi tạo tác, vô vi. Ta đã tìm thấy một giáo huấn như cam lồ. Nhưng nếu ta cố gắng để giải thích và giáo hóa người khác, không ai có thể thấu hiểu. Thế nên, ta sẽ tiếp tục im lặng và ngơi nghỉ trong rừng".
14/06/2012(Xem: 7281)
Một số gọi tôi là Phật Sống, có khi gọi là Thánh Vương[1], Bắc Kinh gọi tôi là ác quỷ, kể cả một số người gọi tôi là quốc xã - Nazi. Tôi nghĩ không ai tin thế. Tôi tự diễn tả tôi là một "thầy tu giản dị'', hầu như không bao giờ trong giấc mơ tôi nghĩ tôi là Đạt Lai Lạt Ma, tôi luôn luôn cảm nhận tôi là một thầy tu. Tất cả chúng ta giống nhau, có cùng điều kiện vật lý, cùng thân thể như nhau, cùng cảm xúc: giận hờn, yêu thương, thù ghét,...
26/05/2012(Xem: 14180)
Căn cứ trên khái niệm về Tính không nghĩa là Quang Minh khách thể, và cũng căn cứ khái niệm về Quang Minh chủ thể, chúng ta cố gắng phát triển một sự lí hội thông hiểu...
16/04/2012(Xem: 9515)
Việc thực hành Pháp là một vấn đề nghiêm túc và quan trọng, mọi người cần phải nhận ra điều này. Đây là cơ hội quý giá sắp đến, điều mà chưa bao giờ từng đến trước đây.
31/03/2012(Xem: 19203)
Vợ chồng con lấy nhau đưọc 10 năm nay, đã có hai cháu, một lên 8, một lên 5. Con là kỹ sư tin học, vợ con là giáo viên. Cuộc sống gia đình không khá giả, chỉ đủ sống và luôn đầm ấm. Song nửa năm trở lại đây, vợ con nghe theo chúng bạn đi cúng lễ ở khắp nơi, tiêu tốn hàng chục triệu đồng cho việc lễ bái. Con đã khuyên can nhiều lần nhưng cô ấy không nghe, tồi tệ hơn nữa là giờ cô ấy một mực yêu cầu con phải đi dự lễ cùngcô ấy. Con không đi viện cớ là bận việc công ty, cô ấy đi tối ngày, conphải ở nhà chăm sóc hai cháu, cô ấy không chịu, dọa nếu không theo cô ấy thì gia đình sẽ tan nát, có người chết sớm. Tuần trước, con và cháu bé thứ hai bị sốt siêu vi trùng, cô ấy không những không ở nhà chăm sóc mà còn trách cứ con, tại con không chịu đi lễ nên “bề trên” phạt cho ốm,nếu không chịu thay đổi sẽ còn ốm nữa. Trời ơi, con không nhận ra vợ con nữa rồi, một cô giáo hiền hòa, mẫu mực giờ thành ra người mê tín dịđoan, cuồng tín đến mù quáng. Con phải làm gì để “đánh thức” vợ con, thưa Thầy?
31/01/2012(Xem: 8067)
Thiền giữ vai trò rất quan trọng trong đạo Phật. "Ngay cơ sở của Phật giáo, tất cả đều là kết quả của sự khảo sát về Thiền, và nhờ có tư duy về Thiền mà Phật giáo mới được thể nghiệm hóa...
15/09/2011(Xem: 4985)
Một lần, hành giả Tịnh độ đến hỏi Sư : - Đại sư Vĩnh Minh nói : "Có Thiền không Tịnh độ, mười hết chín lạc đường, không Thiền có Tịnh độ, vạn người tu vạn chứng", hình như Vĩnh Minh chủ trương Tịnh độ, ít đề cập đến các tông khác, e rằng có quá đề cao Tịnh độ, xem nhẹ Thiền tông chăng ?