Thân, Giới Tâm Tuệ

10/02/202606:07(Xem: 592)
Thân, Giới Tâm Tuệ
Phat thuyet phap

THÂN, GIỚI TÂM TUỆ.


Thật ra 4 chữ này chỉ gồm trong một thân phận con người.

Thân thuộc về vật lý, gồm các cơ phần từ đầu đến chân. Đạo phật gọi nó là sắc, là hình tướng cân nặng và được nuôi dưỡng bằng thực phẩm đất trời. Giới, Tâm, Tuệ thuộc về tinh thần, không hình tướng, màu sắc và rất khó định dạng.

Từ nơi tinh thần, con người có thể tiến sâu vào cảnh giới này và tự tác chứng. Chính đức Phật đã thành tựu phẩm cách này một cách trọn vẹn.
Ngài là một điển hình duy nhất trên thế gian. Từ một người bình thường, thoạt đầu Ngài vẫn có buồn vui ái ố khi còn là Thái tử. Sau đó, do nhàm chán cuộc sống mong manh và ô trược mà Ngài thể nhập sâu hơn vào ba cảnh giới thuộc về tâm ấy (Giới Định Tuệ).

2,500 năm trước, đức Phật đã dõng dạt tuyên bố rằng trong tấm thân gang tấc, mong manh, vẫn nội hàm các phẩm chất siêu việt có khả năng vượt thắng ngàn khổ đau. Phẩm chất siêu việt ấy chính là cảnh giới tâm vi diệu được Ngài tự thân trải nghiệm và chứng đắc cách đây 2,500 năm.

Về Giới là khi con người vượt lên các thói quen tầm thường, thắp sáng nhận thức trong mọi hành vi lối sống. Nhờ giới mà những nghĩ suy được chỉnh đốn và soi sáng đúng pháp. Có giới rồi thì lời nói, hành động luôn được ý nghĩ thu nhiếp thật hài hòa.

Ngày xưa có những ngoại đạo đầy lòng đố kỵ, đến gặp Thế tôn với bao lời lẽ tiêu cực. Thế nhưng, với Từ tâm và cảm thông vô hạn, Thế tôn đã khéo dụng những ngôn từ mát dịu mà thâu nhiếp được ngoại đạo một cách thuyết phục. Đó là lời của Giới, tâm cảm của Định và sự soi sáng của Tuệ.
Định và Tuệ, dù là hai nhưng chỉ một. Giới cũng vậy, trên danh ngôn có 3, kỳ thật là hòa chung Định Tuệ. Giới nằm trong Định Tuệ, trong Định có Tuệ Giới và trong Tuệ có Định Giới.

Như mắt thấy cảnh sắc, nhờ Giới mà cách nhìn được soi sáng cẩn thận, dè chừng không để sinh yêu ghét. Định sẽ giữ mãi trạng thái này, trạng thái có mặt Giới thường xuyên. Nhờ Tuệ mà nhận thức được tinh tường, rõ hơn về hai chức năng của Định và Giới. Tuệ luôn thấy rằng, yêu ghét là đau khổ, cảnh sắc dù đẹp xấu thảy đều vô thường sinh diệt. Nên Tuệ nhiếp thu Định và Giới vào thành một.

Giới Định Tuệ, phẩm cách này vốn có trong tự thân. Không chỉ riêng ở thân Phật, mà thân chúng sinh đều có. Chỉ vì thân chúng sinh còn bị lớp mê mờ che lắp, nên suốt đời cứ chạy theo mọi giả tướng hư ảo mà không hề nhận ra đó là cạm bẫy đang giam hãm đến triền miên.

Thiện lợi 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2014(Xem: 7403)
Lên chùa đón giao thừa mừng năm mới, Nghe chuông ngân hòa tiếng mõ nhẹ rơi. Tụng thời kinh cùng đại chúng ngậm ngùi, Nơi đất khách niềm vui không trọn vẹn.
31/01/2014(Xem: 13816)
Ngựa là một loài động vật đã gắn bó rất lâu đời với cuộc sống con người và có thể trở thành một loài gia súc nuôi trong gia đình. Đặc biệt là vào thời xưa, ngựa được xem như là một phương tiện đi lại phổ biến và thuận tiện nhất, có thể so sánh ngựa giống như một chiếc xe gắn máy thời nay, thậm chí có thể là một chiếc xe ba gác. Sử dụng ngựa để vận chuyển và đi lại, hoặc chinh chiến thì rất thuận lợi vì ngựa có sức đi đường rất bền, không sợ giá xăng leo thang, ngựa có thể băng rừng vượt suối, vượt mọi chướng ngại vật và đặc biệt có thể sản xuất thêm ra nhiều phương tiện con khác nữa
31/01/2014(Xem: 8591)
Ngựa là một con thú được thuần hóa sớm và hiện diện khá thân thiết trong đời sống nhân loại, bằng chứng là tiền nhân của chúng ta đã liệt kê nó vào trong lục súc ố sáu con vật nuôi quanh quẩn trong nhà. Thuở chưa có máy móc, ngựa được xem như là phương tiện di chuyển tiện lợi nhất, có thể tương đương với một chiếc xe “Cub” hiện đại, nếu không nói là tiện lợi hơn vì nó dư sức vượt núi băng ngàn, phóng qua nhiều chướng ngại vật, tự động chạy về “ga-ra” một mình mà không cần thay đồ phụ tùng hay vô dầu mỡ chi cả. Đó là chưa kể đến khả năng có thể sinh sôi được nhiều chiếc “Cub con” khác! Đến nỗi, khi cơ giới xuất hiện, người ta vẫn đo sức máy bằng sức ngựa ố mã lực ố danh từ được góp mặt trên các tờ kinh cổ. Hàng Phật tử năm châu chúng ta, ai mà chẳng tri ân chú ngựa Kiền Trắc, sinh vật đã chở Đức Đạo Sư vượt hoàng thành vào một đêm tối mùa Xuân, mở đầu chuyến đi lịch sử, với chàng Sa Nặc bám lủng lẳng ở đằng đuôi.
31/01/2014(Xem: 21100)
Hình ảnh Đón Giao Thừa Giáp Ngọ tại TV Quảng Đức
31/01/2014(Xem: 8075)
Cành Lộc Xuân Giáp Ngọ
30/01/2014(Xem: 12633)
Giao thừa Nguyên Đán lễ linh thiêng, Cung thỉnh mười phương Phật Thánh Hiền, Duyên giác, Thanh văn cùng liệt Tổ, Thiên thần Hộ pháp với Long Thiên. Thiêu thân liệt Thánh tử vì đạo, Dủ ánh uy quang giáng tọa tiền, Lễ nhạc hương hoa xin cúng dưỡng, Nguyện cầu giáng phước lễ minh niên.
30/01/2014(Xem: 9987)
Lễ giao thừa rước năm mới là một nghi thức thiêng liêng của người Việt nói riêng và người Á Đông nói chung. Ở chốn thiền môn có nghi lễ đặc thù cho giao thừa. Nhưng tại tư gia Phật tử, nghi lễ đó được thực hiện như thế nào cho đúng với truyền thống dân tộc và giáo lý đạo Phật? Giải đáp thắc mắc này, PV Giác Ngộ đã hầu chuyện với TT.Thích Lệ Trang, Phó Trưởng ban Nghi lễ T.Ư về việc này. Nói về nghi lễ giao thừa và nghi lễ đón giao thừa ở chốn thiền môn, Thượng tọa cho biết:
30/01/2014(Xem: 21711)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 7768)
Xưa mỗi khi đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu, giấy đỏ Bên phố đông người qua Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng baỵ... …Ông đồ nay vẫn vậy Vẫn miệt mài hàng ngày
30/01/2014(Xem: 22955)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ