Xuân Về (thơ)

16/01/202407:50(Xem: 3938)
Xuân Về (thơ)
 
 
hoa_mai_1
 
XUÂN VỀ

 
Xuân về cây lá xanh tươi 
Hoa khoe sắc thắm nắng cười cùng hoa
Yêu thương nắng trải chan hòa 
Vạn vật chung hưởng thăng hoa vì đời.
Xuân về thương nhớ khôn lời
Thương người viễn xứ nhớ trời quê hương
Nhớ khu phố nhỏ con đường
Thương thời thơ ấu khói vương chiều tà.
Xuân về vang khúc hoan ca
Mừng ngày sum họp cả nhà hàn huyên
Con vui con nói huyên thuyên
Mẹ vui mẹ kể nỗi niềm nhớ con
Con quỳ bên mẹ nỉ non
Sao dời vật đổi riêng con một lòng
Cha cười bên bếp lửa hồng 
Lửa soi ánh mắt ấm nồng tình cha.
Xuân về ngơ ngẩn vào ra
Người thương đã mất để ta lạnh lùng
Đón xuân trong nỗi nhớ nhung
Đâu ai thoát khỏi nghiệp cùng tử sanh.
Xuân về thưởng thức trà xanh
Hương thơm dìu dịu duyên sanh tách trà
Uống trà thấy người thấy ta
Thấy trong vũ trụ đậm đà nhân tâm.
Xuân về vô lượng diệu âm
Nguyện cầu thế giới tịnh tâm tu hành
Ban vui cứu khổ đạo lành
Xả ly buông ngã thênh thang cõi lòng.
Xuân về từng bước thong dong
Đến chùa lễ Phật sống trong hạnh thiền
Cầu cho thất tổ cửu huyền
Song thân quyến thuộc về miền an vui.
 
Trí Lạc


hoa_mai_8

Tôi Đi Giữa Mùa Xuân

Tôi đi giữa mùa Xuân
Đó đây chim hót líu lo mừng nắng sớm
Gió nhẹ nhàng lay hoa cười vui đời mới
Nước êm đềm chảy xuôi ra đại dương mang theo tâm tình người viễn xứ thương nhớ cố hương.

Tôi đi giữa mùa Xuân
Mùa yêu thương đoàn tụ
Riêng tôi cô đơn, lạc lõng, lang thang trên đường
Như con ngựa hoang
Miệt mài sãi vó giữa rừng sâu thăm thẳm không chốn nghỉ chân
Đời là một khúc nhạc buồn
Một cơn đại mộng
Bao giờ tôi tỉnh giấc?

Tôi đi giữa mùa Xuân
Cùng người đến chùa cầu bình an
Thật có được bình an?
Khi lòng mình cứ mãi là những cơn sóng
Lớn nhỏ dồn dập nhấp nhô xô đẩy
Trời không gió, nhưng sóng mãi âm thầm vỗ triền miên theo dư âm
Nỗi đau một lần trở thành một đời
Hằn sâu.

Tôi đi giữa mùa Xuân
Chứng kiến những cảnh đời trôi giạt, bềnh bồng không định hướng
Như tôi
Chẳng biết mình từ đâu tới, sống để làm gì và khi chết sẽ đi về đâu?
Cõi vô minh lửa đốt
Cúi đầu nhắm mắt sống theo dục vọng
Để rồi nhắm mắt với nỗi niềm xót xa, cay đắng, hối tiếc và ăn năn
Hơi thở cuối cùng
Thật buồn.

Tôi đi giữa mùa Xuân
Hương Xuân dịu dàng
Tình Xuân nồng nàn
Ý Xuân chan hòa vũ trụ
Im lặng như thiên định, nói năng như chánh pháp
Hương người đức hạnh bay xa
Tình vĩ đại bao la, chúng sanh an hưởng đại đạo bao dung
Ý giải thoát niết bàn tĩnh tịch.

Trí Lạc




Vuon hoa xuan Quang Duc 2016 (108)



Xuân Quang Minh


Mừng xuân vạn thọ nở
Vàng rực góc sân chùa
Lòng tôi vui hớn hở
Như ngày mới biết tu.

Đường trần muôn vạn nẻo
Chỉ một nẻo an bình
Cuộc đời trăm lối rẽ
Chỉ một lối quang minh.

Gió xuân tràn mạch sống
Đất trời hoan lạc ca
Yên tịnh và sống động
Cảm nhận từ tâm ta.

Phiền não theo dòng nước
Mây trắng màu ngây thơ
An lạc giờ hạnh phúc
Mênh mang một ước mơ.

Nắng xuân thắm dịu dàng
Hòa câu hát tiếng đàn
Vang giữa trời Tịnh Độ
Mang hồn xuân đạo tràng.

Pháo xuân nổ dòn tan
Tiếng người nói cười vang
Rộn ràng câu chúc tụng
Năm mới đời thênh thang.

Vạn vật bỗng lặng thinh
Đón mùa xuân Quang Minh
Nguyện dân an quốc thái
Thế giới hết chiến chinh.

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2014(Xem: 10388)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui Đoán ra ý đó ngay rồi Quốc vương khen ngợi: "Ngựa nòi thông minh!" Ngựa nòi nổi tiếng trong kinh
17/01/2014(Xem: 8544)
Ở bên Ấn Độ thời xưa Trong vương quốc nọ gió mưa thuận hoà Ngựa vua quý báu, kiêu sa Mỗi khi tắm táp hay ra phía ngoài Nơi dòng sông chảy khoan thai Có vùng nước cạn các nài thường quen Thường mang ngựa tắm nhiều phen
15/01/2014(Xem: 9810)
Cảm xúc cuối năm... Tuyết lưu luyến mùa Đông chưa rời bước, Cho cành Mai chớm nụ rước mùa Xuân, Để lòng tôi được xao xuyến , bâng khuâng, Cùng kỷ niệm những ngày Xuân quá khứ .
15/01/2014(Xem: 7403)
Không phải ngẫu nhiên mà người phương Tây có nhận xét: “Người Việt Nam coi trọng người chết hơn người sống”. Cứ nhìn vào những kỳ lễ lạt, cúng kính tất sẽ thấy được về mặt nào đó nhận xét trên không phải là không có lý do xác đáng. Tưởng nhớ đến người đã nằm xuống là nghĩ về nguồn cội,
14/01/2014(Xem: 20907)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 13403)
Hằng năm, cứ vào độ Xuân về Tết đến, tôi cố gắng viết một bài để đóng góp vào số Báo Xuân Viên Giác và Website chùa Viên Giác; Cũng là dịp để mong được gặp gỡ quý Độc giả, quý Văn Thi hữu trên Văn Đàn và xin gởi trao những lời Chúc Mừng Năm Mới thân thương nhứt.
13/01/2014(Xem: 9193)
Trong số những con ngựa nổi tiếng thời cổ đại, đầu tiên phải nhắc đến Ngựa Xích Thố thời Tam Quốc. Con ngựa này dài một trượng, cao tám thước, màu đỏ rực như lửa, tuyệt không có một sợi lông tạp, ngày đi ngàn dặm, trèo non vượt suối dễ dàng.
13/01/2014(Xem: 13115)
Hình tượng con ngựa hiện diện từ sớm trong văn hóa Đông-Tây, con ngựa là một trong những loài vật được con người thuần hóa và sử dụng trong đời sống hàng ngày và loài vật gắn liền với chiến tranh. Hình ảnh con ngựa còn là chủ đề cho các môn nghệ thuật như hội họa, điêu khắc, thơ văn... Đối với văn hóa phương Tây, ngựa gắn liền với nhiều biểu tượng thần thoại và gắn liền với hình ảnh Nhân Mã trong 12 Cung Hoàng đạo.
13/01/2014(Xem: 9158)
Một cây cầu có thể đưa hết tất cả người, súc vật, hàng hóa đi qua trên đó. Đưa qua hết thảy, không kể sang hèn quí tiện. Cái chính là có đưa qua hết - tất cánh độ khứ - được hay không? Nếu không qua lọt, hoặc đi qua một cách khó khăn thì đích thị là cầu khỉ rồi. Hoặc đôi khi người qua rồi, bóng còn kẹt lại bên cầu.
13/01/2014(Xem: 12457)
Lời Ngỏ: Nhân dịp mừng Xuân Giáp Ngọ 2014, Trang Nhà Quảng Đức xin trân trọng giới thiệu kinh "Lâu đài của ngựa Kiền-trắc". Kanthaka (Kiền Trắc) là con ngựa quý ra đời tại hoàng cung của Vua Suddhodana (Tịnh Phạn) cùng một ngày với Thái tử Siddattha (Sĩ-đạt-ta). Kiền-trắc lớn lên và phục vụ nhà vua cho đến năm 29 tuỗi, nó cùng với người giữ ngựa Channa (Xa-nặc) đưa Thái tử lên đường xuất gia; sau đó ngựa đau buổn phát bệnh , từ trần và tái sanh lên cõi Trời. Câu chuyện này thuật lại cuộc gặp gỡ giữa Tôn giả Mục-kiền-liên và Thiên tử Kiền-trắc trên Thiên giới.