Chiều Xuân Trên Đất Mỹ

02/03/201820:48(Xem: 7765)
Chiều Xuân Trên Đất Mỹ

 hoa_mai_2

CHIỀU XUÂN TRÊN ĐẤT MỸ


 Chiều nay dường như hương vị ngày xuân vẫn còn đọng lại trong tôi và đang len lõi dần trong từng hơi thở, mơn man từng thớ thịt trên gương mặt của người con xa quê hương. Rồi ngồi nghe khúc nhạc“Mẹ hiền yêu ơi, Xuân sau con sẽ về,Mẹ chớ buồn lòng nặng trĩu niềm đau, Xuân năm nay Xuân mang nhiều nỗinhớ, Xuân mong chờ Xuân cô quạnh Mẹ ơi….”,  chợt thương mình đôi mắt cứ mờ dần mờ dần khi chạm vào nỗi nhớ, nước mắt đong đầy bờ mi. Hẳn nhiên, cuộc đời đang chảy trong một vòng xoay giữa quá khứ và hiện tại, sống chậm để nâng niu từng hơi thở mỗi phút giây, cũng là cách cảm ơn đấng sinh thành đã cho ta hình hài và có mặt trên cuộc đời.

 

Tim tôi luôn thắc thỏm từng ngày,ngược về chiều Xuân quê trong những cơn mưa phùn chợt đến, chợt đi, với khói lam chiều nhà ai đang hun lên len lỏi giữa những mái nhà  tranh.Trong ký ức không bình yên của Mẹ, luôn khắc khoải chờ đợi những đứa con đi xa.“Khi mệt mỏi con hãy nhớ quay về”, lời nhắn nhủ của mẹ luôn văng vẳng bên tai.Nhắm mắtlại nhớ về gương mặt của Mẹ, nhớ cả mùi hương khói bếp, nhớ về tiếng gió của lũy tre làng và nhớ con sông nhỏ uốn cong quen thuộc của quê hươngmà tôi chưa có dịp trở về.


Nhưng rồi đâu đó cũngcónhững người chọn những buổi chiều với nhiều cơn thất vọng, với những dằn vặt trăn trở. Những buổi chiều người ta cúng dường không nhang khói hàng trăm ngànMỹ kim cho casino và xô đẩy vợ con ra đườngtrong giá buốtthấu xương mà không một chút do dự. Người ta chọn cách để phung phí, tàn phá sức khỏe và thân tâm trong men say  của rượu và ma túy.


Mùa Xuân với tôi là những ký ức ngọt ngàoluôn có những buổi chiều khá thú vị, dạo quanh những con đường quen thuộc,vớicỏ cây hoa lá tươi mát giữa khung cảnh thiên nhiên; một bữa tối thanh nhẹ và ngồi yên trong tĩnh lặng. Mùa Xuân với tôi là một mớ ký ức khó quên với những lọ me ngâm và những chiếc bánh men dòn tan mà chị dâu lớn thường gởi cho tôi khi Xuân về.

Những buổi chiều của tôi có những người bạn đồng hành luôn sẵn sàng tha thứ và nâng đỡ lẫn nhau, chúng tôi luôn chia sẻ những hạnh phúc mà chúng tôi có được và hỗ trợ làm lắng dịu những khổ đau của nhau.Chúng tôi không ngừng học hỏi và thực tập sống đời sống hàng ngày như thế nào để có thể xây dựng tình yêu thương, giúp nhau chuyển hóa khổ đau và tìm được niềm  an vui trong cuộc sống.

 Hôm qua là ngày mà tất cả chúng tôi dừng lại hết mọi công việc từ công sở cho đến việc nhà để ngồi lại bên nhau, nâng đỡ dìu dắt, giúp nhau sống trong giây phúthiện tại, giúp nhau hóa giải những phiền muộn,hiến tặng cho nhau những gì tốt đẹp và chúng tôi rửa sạch tâm mình bằng nước sạch giáo pháp của Đức Thế Tôn.

Với tôi có những buổi chiều trong bệnh viện để thăm và an ủi những con người bệnh khổ và bế tắc, họ muốn tìm đến cái chết,mỗi lần những chuyến đi vềnhư thế,thì bản thân trở nên thấu hiểu về vô thường nhiều hơn, hay mỗi lần tim tôi nhói đau thì tôi cảm thấy thương tất cả những con người đang từng ngày đau đớn chờ đợi trong bệnh viện, và cũng thương cả những người khỏe mạnh lại phung phí sức khỏe của mình, phải chănghọ cảm thấy bế tắc trên đôi vai quá nhiều trọng trách,chính vì họ gánh gồng quá nhiều cho nên khó mà chọn lựa.Tôi luôn thương và cảm thông cho họ, niềm an vui hạnh phúc thì luôn có mặt nhưng vẫn không chạm tới được… cuộc sống khắc nghiệt như thếthường bắt buộc người ta khước từ những ước mơ. Có tình thương và lòng nhân từnhưng họ không thểcho đi,có ước mơ nhưng không thể thực hiện,có tình yêu nhưng không thể đón nhận và vì những gì cần làm của hôm nay mà quên đi sự tử tế đốivới bản thân mình.

Tại sao người ta phải chọn những đau khổ và áp lực? Tại sao không chọn một cách khác, buông bỏ những thứmệt mỏi? Tại sao không mạnh mẽ đối diện để nói lên suy nghĩ của mình và làm những gì mình thích? Lựa chọn để sống, lựa chọn để tồn tại, không có ai bắt buộc, mà chính họ có quyền chọn cách sống cho riêng họ kia mà.

 Cuộc đời mỗi người như một hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống.Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời.Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng.

 

Và như thế ta phải tiếp tục đi, mỗi một lần tàu chuyển bánh là lại tiếp tục những vòng xoay đi vào ký ức, những sân ga tàu sẽ đi qua, những hành khách lên rồi xuống ở mỗi một sân ga định mệnh của cuộc đời. Để rồi ở đó, những cung bậc tình cảm lại tiếp tục vỗ về, và cuộc đời vẫn tiếp tục sang trang, ta phải đi tiếp, lên tàu chờ đợi một chuyến đi mới, chờ đợi một lần chạm ga đong đầy hạnh phúc. Tiếp tục cuộc hành trình về đến sân ga cuối cùng,sân ga thiên đường của cuộc đời mà ta từng mơ ước.

 

Nhất định là tôi sẽ không lãng phí sự lựa chọn cho đời mình, chỉ có như vậy tôi mới có đủ dũng khí và niềm tin tuyệt đối để đặt chân đến với mọi người hữu duyên mà tôi quý kính, chỉ có như vậy tôi mới vượt qua được những nghiệt ngã của cuộc đời từng ngày luôn đổi thay.

Luôn nghĩ những lựa chọn của tôi ngày hôm nay,tương lai sẽ là những bến đỗ bình yên, là điểm dừng duy nhất an trú nội tâm của những con người xuất trần,cho sự lựa chọn ấy.Nếu không, thì cứ mãi mãi loay hoay trong hành trình của chính mình đã dựng ra,khi ấy cuộc sống chỉ còn lại là như  một đứa trẻ với trò chơi xây nhà trên cát mà thôi. 

Chọn con đường tự do sống để an nhàn trong trọng trách, sống trong tự do để giải thoát, hay nói cách khác là tôi thích nắm giữ vận mệnh hơn,chứ  không bám víu vào vận mệnh.

Chiều nay những giọt ký ức và bầu trời xanh ngoài kia vẫn nhuộm vàng sắc nắng. Bỗng dưng ngồi nhớ những nỗi niềm xưa cũgiữa cuộc sống đầy bộn bề.

Bỗng nhiên ngồi chắt chiu những năm tháng cuộc đời bàng bạc đi qua,mùa Xuân rồi cũng qua. Có lẽ ai ai trong đời cũng đã phải trải qua nỗi niềm thương nhớ tuổi thanh xuân. 

 

Viết tại Ni Viện Như Ý, Las Vegas
Mùa  Xuân Mậu Tuất 2018
Thích Nữ Tâm Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2020(Xem: 5673)
Phải chăng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta không thể quên chức trách của bản thân, không thể quên những người có ân với mình, không thể quên những lời mình hứa hẹn, lại càng chẳng thể lãng quên lịch sử hay ngày Tết quê hương. Và vì vậy hôm nay cho phép mình kể lại những tập tục mà không bao giờ mình quên được để thực hiện hằng năm vào đêm Giao Thừa bạn nhé Từ khi được sinh sống tại Úc thì trong gia đình tôi ( có lẽ về lễ nghi tôn giáo thì tôi là người có quyền lực nhất ) cho nên tôi thường đón lễ Giao thừa hai lần và trang trọng như nhau và có lẽ thế những điều tôi tin ( dù ai đó cho là mê tín ) nhưng đối với tôi là một sức mạnh tâm linh, là niềm tin vững chắc nhất hướng dẫn tôi vào hành trình suốt năm ấy .
20/01/2020(Xem: 5091)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi Muôn nhà lộc nở tài thêm phát Vạn nẻo chồi đơm đức mãi soi Đón Tết mừng xuân tràn phúc hạnh Tinh anh tiếp nối tuệ tâm ngời...!
20/01/2020(Xem: 5342)
Xuân Di Lặc Tường Vân Kính mừng Xuân Di Lặc Đã về với chúng ta Nét đẹp được ghi khắc Lan tỏa khắp gần xa
19/01/2020(Xem: 7092)
Thông Điệp Xuân Canh Tý 2020 của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ
18/01/2020(Xem: 6028)
Tác bạch cùng Sư Phụ cuối năm Kính dâng Sư Phụ Viên Minh Sư phụ rời Úc Châu... liền mùa hỏa hoạn, Thảm trạng tang thương, lòng dạ rối bời ... Hai tháng ... đỏ lửa vẫn còn lại vài nơi, Sư Phụ ơi, tinh thần đâu chúc Tết !
18/01/2020(Xem: 5105)
Quà, là cái gì đó do người ta tự giác tặng chúng ta, sao giờ lại có vấn đề ĐÒI QUÀ? Rất là trắng trợn, lãng xẹt, và vô duyên gì đâu... Như là đòi nợ! Người ta "hết yêu mới đòi quà", là bà con trong tình thương mến thương cũng đòi quà. Vậy là thương - không thương gì cũng đòi quà. Ai là người đòi quà? - Chính là kẻ ĐÓI QUÀ. Đói mới đòi. Tiếng Việt mình thật tuyệt. Là một du tăng (phượt thủ), việc mang vác quà từ A đến B hay ngược lại, khi chỉ ngao du với một ba lô duy nhất, là chuyện không thể. Trước khi về tới VN, thêm chỉ nửa ký quà trong ba lô thì không nặng, nhưng lão phải dừng chân ngắm cảnh ở bao thành phố, thì nó làm chùn vai làm sao... Tốn kém, mang vác, nói làm chi, đáng buồn là khi trao quà, người nhận thường thờ ơ đáng ngạc nhiên, đắng lòng! Muốn cho họ "không thất vọng" thì... ai mà chịu nỗi! Ở VN giờ có thiếu gì đâu. Cho quà vì sĩ diện cũng khổ, cho quà để thể hiện tình cảm nhớ thương rồi cũng nhục mặt. Phật tử mênh mông, có người chẳng thân gì, cũng phán thẳng
17/01/2020(Xem: 5337)
Em hỏi chị cách sao dâng lời chúc, Làm mọi người phấn khích ... hoà hợp nhanh . “ Chỉ cần em có tâm niệm tốt lành “ Hành xử hằng ngày ... đợi chi đến Tết !!! Tâm trong sáng, chẳng gì lo sơn phết, Ngát hương thơm chính ...nhờ biết tri ân . Nụ cười, đôi tay ...nâng đỡ tinh thần, Hơn vạn lời xã giao cùng chúc tụng!
17/01/2020(Xem: 6756)
Xuân mang ý nghĩa vui vầy sum họp ít nhất theo văn hóa truyền thống Việt Nam. Xuân mang đến sự nghỉ ngơi, tiêu khiển, quân bình thời tiết cho khí hậu ôn hòa, cây lá đơm hoa vươn lên sức sống. Đó là cách nhìn suy nghĩ của đa số con người sống trên hành tinh trái đất này. Tuy nhiên cũng có nhiều người chẳng màng, chẳng để ý mùa xuân, mùa đông… mà chỉ hoạt động theo dòng chảy cuộc đời, theo quan niệm triết sống của riêng mình. Nhưng thế nào, nhất quán ai cũng công nhận mùa xuân là mùa đẹp, vì cảnh vật cây cỏ thêm màu, thêm sắc.
17/01/2020(Xem: 5062)
Xuân Về Kính Chúc Mọi Nhà, tấn tài tấn lộc cửa nhà bình an
16/01/2020(Xem: 4966)
Kính gửi đến Thầy bài thơ bất ngờ xuất hiện trong tâm trí con sau một ngày rất bận rộn vì phải ra nghĩa trang tưởng niệm, và tri ân người thân . Kính dâng Thầy và bạn hữu nhân dịp cuối năm ( chỉ còn một tuần nữa thôi ) . Kính HH Sau tiếng Dạ là cảm thông, là mở rộng ... Là trân trọng được chia sẻ yêu thương . Làm việc hết mình, đầu óc khẩn trương Cùng hoà đồng ... phân biệt chi trình độ !