Xuân đã về (thơ)

03/02/201506:45(Xem: 7886)
Xuân đã về (thơ)


hoa mai 4

XUÂN ĐÃ VỀ.

 

Xuân về nở nụ chứa chan.

Lòng vui rộn rã như đang tự tình.

Phiêu linh một chút hòa bình.

Cầm tay thiên hạ nói mình rất thương.

 

Năm xưa hoa cỏ trong vườn.

Mà nay xuân đến tâm vương lên đời.

Trời ơi có kẻ chịu chơi.

Lên non hái nụ tơi bời ban mai.

 

Đi xa mới biết sông dài.

Ở lâu mới biết lòng người phải chăng.

Yêu thương mà cũng hung hăng.

Si mê tán tỉnh cung hằng xiết bao.

 

Gió mùa đông bắc hanh hao.

Vườn xuân hoa nở chỗ nào cũng xuân.

Lên cao dời núi một lần.

Xuống sông câu cá tần ngần tiếc thương.

 

Xa xôi biết mấy dặm trường.

Tình trong tay áo con đường phiêu du.

Chiều nay sương gió mịt mù.

Cây cao đứng lặng mùa thu đi rồi.

 

Nước non mưa nắng đắp bồi

Thiên thu bất tận người ngồi xuống đây.

Một tay ta nắm cung mây.

Một tay ta hái cho đầy trái tim.

 

01.2. 2014

Thích Hoằng Toàn.


hoa mai 7

VUI THÚ LỮ HÀNH THIÊN SƠN.

 

Một mai bụi khép con đường.

Hành trang có lẽ phi thường nhân gian.

Trăng non mơ giấc mây ngàn.

Lung lay gió lá hở hang tâm tình.

 

Mưa xuân run rẫy hoa quỳnh

Chồi non lá biếc hóa mình thanh tân.

Lên cao xa cách muôn phần.

Trăng sao ca hát cung ngân thiên đàng.

 

Xa xăm những cánh đồng hoang.

Suối sông có chảy ngập tràn bình minh.

Ta qua non nước thâm tình.

Ngời lên tươi thắm bóng hình hoang vu.

 

Còn đâu những chiếc lá thu.

Bay trong gió lạnh xưa mù âm âm.

Hôm nay lên núi ta nằm.

Lang thang mưa gió tay cầm bông hoa.

 

Ngọc ngà đen trắng trãi ra.

Thênh thang một cõi Ta Bà là đây.

Cỏ cây đi đứng thơ ngây.

Một đoàn thân ái tỏ bày cuộc chơi.

 

Vi vu ngày tháng xa khơi.

Lên cao đứng ngắm đất trời bao la.

Mưa hoa trong gió gần xa.

Một dòng nước biếc băng qua nỗi buồn.

 

Tinh riêng lệ chảy trào tuôn.

Tình chung khoan khoái như muôn tiếng cười.

Cuộc đời vui khổ thắm tươi.

Trèo lên hái trái tim người thênh thang.

 

24.1.2014

Thích Hoằng Toàn.



hoa mai 5

QUA CẦU GIÓ BAY.

 

Ở trên đỉnh dóc

Sương mù

Cây khô đứng lặng

Cõi thù tạc câm.

 

Phố xưa nhớ chỗ.

Ta nằm.

Kiều thương năm đó

Hồn bằm dập đau.

 

Nguyện cầu ngày tháng

Qua mau.

Cây khô thức giấc

Phai màu thời gian...

 

Lặng nghe gió thổi

Thu tàn.

Đông đi xuân lại

Với ngàn bài ca.

 

Trên cao hoa lá.

Nở ra.

Kết thành trăm nụ.

Mặn mà dấu yêu.

 

Thương cho thân phận

Nàng kiều

Khi xưa giọt lệ

Bây giờ hạt châu.

 

Phong ba dồn dập

Qua mau.

Hồn về chín suối

Qua cầu gió bay...

 

2.2.2015

Thích Hoằng Toàn.

 

                                                         

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/01/2017(Xem: 14342)
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét, củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm, thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
24/01/2017(Xem: 14654)
Thường thì người dân tìm gà quý, cá ngon, giết lợn, mua bia, mua rượu,… về để mừng đón năm mới. Đa phần người dân làm như vậy. Thế còn, Phật tử chúng ta làm gì để đón năm mới. Tôi xin kể ra đây những việc làm của các Phật tử tại 3 địa điểm khác nhau, thuộc 3 đối tượng khác nhau. Mong rằng các câu chuyện sẽ mang đến cho người đọc hương pháp mùa xuân.
24/01/2017(Xem: 5188)
Phù sa ngơ ngẩn chạy ra đồng Tội lá buông tay níu cội nguồn Mây ước ao về làm sóng quẫy Đâu ngờ khi chết cũng thành sông
24/01/2017(Xem: 5542)
Nắng xuân ấm cả đất trời Tình xuân mang đến lòng người vui tươi Hoa xuân luôn nở nụ cười Nàng xuân dạo mát rong chơi phố phường .
24/01/2017(Xem: 8429)
Lâm Bô (968-1028) thi nhân thời Tống, tự Quân Phục người Tiền Đường ( nay thuộc Hàng Châu Chiết Giang ). Thời trẻ thường đi du ngoạn miền Giang Hoài, về già quy ẩn Tây Hồ, Hàng Châu ở một mình trên núi, trồng mai nuôi hạc, không ra làm quan, không lấy vợ, “ mai là vợ, hạc là con” Năm Thiên Thánh thứ 6 ông mất, Tống Nhân Tông ban thụy là Hòa Tĩnh tiên sanh. Tác phẩm: Hòa Tĩnh thi tập 4 quyển, bổ di 1 quyển.
22/01/2017(Xem: 5876)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về. Mùa Xuân chưa hẳn là mùa đẹp nhất trong năm, nhưng mùa Xuân là mùa mà cây cỏ đâm chồi nẩy lộc, là mùa của các loài hoa có tên hay không tên đua nhau rộ nở khoe sắc, mùa mà theo truyền thống phương Đông mọi người dù nghèo hay giàu, dù đang thảnh thơi nhàn hạ hay đang tất bật làm ăn cực khổ ở nơi xa, cũng đều mong muốn quay về sum họp với gia đình: cha mẹ, vợ chồng, con cái, để cùng nhau đón chào mùa Xuân mới.
22/01/2017(Xem: 6937)
Tết Nguyên đán bước sang năm mới 2017 theo chu kỳ can chi là tết Đinh Dậu, Tết con gà. Trong đời thường lẫn văn học nghệ thuật dân gian, hình tượng con gà gắn bó mật thiết với hình ảnh của sự chăm chỉ, dũng mãnh “gà trống gọi mặt trời”, tình mẫu tử “gà mẹ xù lông bảo vệ con” hay như một lời chúc cho cho gia đình con cháu đề huề, vợ chồng mới cưới sớm có con qua bức tranh “Đàn gà mẹ con” của dòng tranh Đông Hồ nổi tiếng…
22/01/2017(Xem: 6783)
_ Chiều chiều con quạ lợp nhà Con cu chẻ lạt, con gà đưa tranh Câu hát đơn giản truyền đi một thông điệp hoà bình và hạnh phúc, giấc mơ đã xuyên triền miên qua nhiều thế hệ. Ước mơ hòa bình : quạ là loài ác điểu chuyên ăn cướp trứng và bắt cóc gà con ; gà là loài gia cầm hiền lành, nhưng khi bảo vệ ổ trứng và đàn con cũng trở thành hung tợn, thường đánh bạt đối phương. Ở đây hai con chim thù địch hợp tác làm chung một việc. Quạ chim trời, ở vị thế cao, làm việc chủ đạo là lợp nhà ; gà, chim chuồng, ở vị trí thấp, đưa tranh làm việc trung gian ; cu, biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, chẻ lạt, tạo điều kiện ràng buộc.
22/01/2017(Xem: 6207)
Con Gà cục tác lá chanh Con Lợn ủn ỉn mua hành cho tôi Con Chó khóc đứng khóc ngồi Mẹ ơi đi chợ mua tôi đồng riềng.
22/01/2017(Xem: 8116)
Hạ Vy - Mùa Xuân Em Đi Lễ Chùa (Kiều Tấn Minh, thơ: TNT Mạc Giang)