Xuân đã về (thơ)

03/02/201506:45(Xem: 7895)
Xuân đã về (thơ)


hoa mai 4

XUÂN ĐÃ VỀ.

 

Xuân về nở nụ chứa chan.

Lòng vui rộn rã như đang tự tình.

Phiêu linh một chút hòa bình.

Cầm tay thiên hạ nói mình rất thương.

 

Năm xưa hoa cỏ trong vườn.

Mà nay xuân đến tâm vương lên đời.

Trời ơi có kẻ chịu chơi.

Lên non hái nụ tơi bời ban mai.

 

Đi xa mới biết sông dài.

Ở lâu mới biết lòng người phải chăng.

Yêu thương mà cũng hung hăng.

Si mê tán tỉnh cung hằng xiết bao.

 

Gió mùa đông bắc hanh hao.

Vườn xuân hoa nở chỗ nào cũng xuân.

Lên cao dời núi một lần.

Xuống sông câu cá tần ngần tiếc thương.

 

Xa xôi biết mấy dặm trường.

Tình trong tay áo con đường phiêu du.

Chiều nay sương gió mịt mù.

Cây cao đứng lặng mùa thu đi rồi.

 

Nước non mưa nắng đắp bồi

Thiên thu bất tận người ngồi xuống đây.

Một tay ta nắm cung mây.

Một tay ta hái cho đầy trái tim.

 

01.2. 2014

Thích Hoằng Toàn.


hoa mai 7

VUI THÚ LỮ HÀNH THIÊN SƠN.

 

Một mai bụi khép con đường.

Hành trang có lẽ phi thường nhân gian.

Trăng non mơ giấc mây ngàn.

Lung lay gió lá hở hang tâm tình.

 

Mưa xuân run rẫy hoa quỳnh

Chồi non lá biếc hóa mình thanh tân.

Lên cao xa cách muôn phần.

Trăng sao ca hát cung ngân thiên đàng.

 

Xa xăm những cánh đồng hoang.

Suối sông có chảy ngập tràn bình minh.

Ta qua non nước thâm tình.

Ngời lên tươi thắm bóng hình hoang vu.

 

Còn đâu những chiếc lá thu.

Bay trong gió lạnh xưa mù âm âm.

Hôm nay lên núi ta nằm.

Lang thang mưa gió tay cầm bông hoa.

 

Ngọc ngà đen trắng trãi ra.

Thênh thang một cõi Ta Bà là đây.

Cỏ cây đi đứng thơ ngây.

Một đoàn thân ái tỏ bày cuộc chơi.

 

Vi vu ngày tháng xa khơi.

Lên cao đứng ngắm đất trời bao la.

Mưa hoa trong gió gần xa.

Một dòng nước biếc băng qua nỗi buồn.

 

Tinh riêng lệ chảy trào tuôn.

Tình chung khoan khoái như muôn tiếng cười.

Cuộc đời vui khổ thắm tươi.

Trèo lên hái trái tim người thênh thang.

 

24.1.2014

Thích Hoằng Toàn.



hoa mai 5

QUA CẦU GIÓ BAY.

 

Ở trên đỉnh dóc

Sương mù

Cây khô đứng lặng

Cõi thù tạc câm.

 

Phố xưa nhớ chỗ.

Ta nằm.

Kiều thương năm đó

Hồn bằm dập đau.

 

Nguyện cầu ngày tháng

Qua mau.

Cây khô thức giấc

Phai màu thời gian...

 

Lặng nghe gió thổi

Thu tàn.

Đông đi xuân lại

Với ngàn bài ca.

 

Trên cao hoa lá.

Nở ra.

Kết thành trăm nụ.

Mặn mà dấu yêu.

 

Thương cho thân phận

Nàng kiều

Khi xưa giọt lệ

Bây giờ hạt châu.

 

Phong ba dồn dập

Qua mau.

Hồn về chín suối

Qua cầu gió bay...

 

2.2.2015

Thích Hoằng Toàn.

 

                                                         

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2017(Xem: 6318)
Xuân nay về khắp chốn Đạo nghiệp gắng vun trồng Tâm kinh siêng đọc tụng Bát Nhã ngời thiên trung
01/02/2017(Xem: 8780)
Video: Bài Pháp Đầu Xuân, chủ giảng: HT Thích Khế Chơn
30/01/2017(Xem: 5252)
Có ai hỏi, nhờ đâu luôn vui khỏe Sống thong dong không bận bịu khổ đau Dù cuộc sống tiết kiệm chẳng sang giàu Nhưng vẫn mãi sẻ chia cùng nhân thế ?
30/01/2017(Xem: 5297)
Chúc Xuân Đinh Dậu 2017
28/01/2017(Xem: 6519)
Nhớ tính triết lý của bộ phim Hàn Quốc "Xuân Hạ Thu Đông rồi Xuân" trước đây chắc rằng ai cũng đã từng một lần xem qua. Nếu nói cho tròn câu để tựa đề bộ phim thêm hấp dẫn là "Xuân Hạ Thu Đông" thì có thể sẽ không gây thắc mắc. Thêm một từ "Xuân" nữa vào có lẽ những người thực hiện không đơn giản ý niệm rằng không chỉ là thêm mà là khằng định quy luật tất yếu cõi nhân gian. Với triết lý nhà Phật, chuyện xuân hay không xuân chẵng có gì là ý nghĩa, tất cả do cuộc sống mà ra và đương nhiên từ cuộc sống mà diệt. Chẵng có chi là quan trọng.
27/01/2017(Xem: 5582)
Xuân trong cửa Phật ngát mùi hương Hương giới hương tâm ngộ lẽ thường Hương định lòng thanh hương giải thoát Hương đạo thấm nhuần nét yêu thương .
27/01/2017(Xem: 9280)
Ăn là gì? Ăn, ai mà không biết? đầu năm hỏi một câu vớ vẩn! À há, cái chuyện tưởng như vớ vẩn thế mà có lắm chuyện để bàn. Đành rằng ai cũng biết, ăn là quá trình dung nạp thức ăn. Nhưng tìm được thức ăn để mà dung nạp, không hề đơn giản. Từ thời nguyên thủy, để có thức ăn nhiều loài đã phải sống chết giành giật. Còn thời nay, suy cho cùng, chẳng phải thức ăn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra xung đột trên trái đất này? Đó là chuyện dưới đất, còn cõi trời có bận tâm về chuyện ăn không? Tôi nghĩ là có. Trong Kinh Duy Ma, phẩm Phật Hương Tích có chép, ngài Xá Lợi Phất, đệ tử lớn của Đức Phật, tại một Pháp hội có Phật, Bồ Tát và Chư thiên lên tới 32 ngàn vị, đã để tâm nghĩ “Giờ ăn gần đến, các Bồ Tát đây sẽ thọ thực nơi đâu?”. Như vậy để thấy rằng, ăn, không phải là chuyện vớ vẩn