Xuân đã về (thơ)

03/02/201506:45(Xem: 7877)
Xuân đã về (thơ)


hoa mai 4

XUÂN ĐÃ VỀ.

 

Xuân về nở nụ chứa chan.

Lòng vui rộn rã như đang tự tình.

Phiêu linh một chút hòa bình.

Cầm tay thiên hạ nói mình rất thương.

 

Năm xưa hoa cỏ trong vườn.

Mà nay xuân đến tâm vương lên đời.

Trời ơi có kẻ chịu chơi.

Lên non hái nụ tơi bời ban mai.

 

Đi xa mới biết sông dài.

Ở lâu mới biết lòng người phải chăng.

Yêu thương mà cũng hung hăng.

Si mê tán tỉnh cung hằng xiết bao.

 

Gió mùa đông bắc hanh hao.

Vườn xuân hoa nở chỗ nào cũng xuân.

Lên cao dời núi một lần.

Xuống sông câu cá tần ngần tiếc thương.

 

Xa xôi biết mấy dặm trường.

Tình trong tay áo con đường phiêu du.

Chiều nay sương gió mịt mù.

Cây cao đứng lặng mùa thu đi rồi.

 

Nước non mưa nắng đắp bồi

Thiên thu bất tận người ngồi xuống đây.

Một tay ta nắm cung mây.

Một tay ta hái cho đầy trái tim.

 

01.2. 2014

Thích Hoằng Toàn.


hoa mai 7

VUI THÚ LỮ HÀNH THIÊN SƠN.

 

Một mai bụi khép con đường.

Hành trang có lẽ phi thường nhân gian.

Trăng non mơ giấc mây ngàn.

Lung lay gió lá hở hang tâm tình.

 

Mưa xuân run rẫy hoa quỳnh

Chồi non lá biếc hóa mình thanh tân.

Lên cao xa cách muôn phần.

Trăng sao ca hát cung ngân thiên đàng.

 

Xa xăm những cánh đồng hoang.

Suối sông có chảy ngập tràn bình minh.

Ta qua non nước thâm tình.

Ngời lên tươi thắm bóng hình hoang vu.

 

Còn đâu những chiếc lá thu.

Bay trong gió lạnh xưa mù âm âm.

Hôm nay lên núi ta nằm.

Lang thang mưa gió tay cầm bông hoa.

 

Ngọc ngà đen trắng trãi ra.

Thênh thang một cõi Ta Bà là đây.

Cỏ cây đi đứng thơ ngây.

Một đoàn thân ái tỏ bày cuộc chơi.

 

Vi vu ngày tháng xa khơi.

Lên cao đứng ngắm đất trời bao la.

Mưa hoa trong gió gần xa.

Một dòng nước biếc băng qua nỗi buồn.

 

Tinh riêng lệ chảy trào tuôn.

Tình chung khoan khoái như muôn tiếng cười.

Cuộc đời vui khổ thắm tươi.

Trèo lên hái trái tim người thênh thang.

 

24.1.2014

Thích Hoằng Toàn.



hoa mai 5

QUA CẦU GIÓ BAY.

 

Ở trên đỉnh dóc

Sương mù

Cây khô đứng lặng

Cõi thù tạc câm.

 

Phố xưa nhớ chỗ.

Ta nằm.

Kiều thương năm đó

Hồn bằm dập đau.

 

Nguyện cầu ngày tháng

Qua mau.

Cây khô thức giấc

Phai màu thời gian...

 

Lặng nghe gió thổi

Thu tàn.

Đông đi xuân lại

Với ngàn bài ca.

 

Trên cao hoa lá.

Nở ra.

Kết thành trăm nụ.

Mặn mà dấu yêu.

 

Thương cho thân phận

Nàng kiều

Khi xưa giọt lệ

Bây giờ hạt châu.

 

Phong ba dồn dập

Qua mau.

Hồn về chín suối

Qua cầu gió bay...

 

2.2.2015

Thích Hoằng Toàn.

 

                                                         

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2020(Xem: 5244)
Xuân Di Lặc Tường Vân Kính mừng Xuân Di Lặc Đã về với chúng ta Nét đẹp được ghi khắc Lan tỏa khắp gần xa
19/01/2020(Xem: 7014)
Thông Điệp Xuân Canh Tý 2020 của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ
18/01/2020(Xem: 5937)
Tác bạch cùng Sư Phụ cuối năm Kính dâng Sư Phụ Viên Minh Sư phụ rời Úc Châu... liền mùa hỏa hoạn, Thảm trạng tang thương, lòng dạ rối bời ... Hai tháng ... đỏ lửa vẫn còn lại vài nơi, Sư Phụ ơi, tinh thần đâu chúc Tết !
18/01/2020(Xem: 5025)
Quà, là cái gì đó do người ta tự giác tặng chúng ta, sao giờ lại có vấn đề ĐÒI QUÀ? Rất là trắng trợn, lãng xẹt, và vô duyên gì đâu... Như là đòi nợ! Người ta "hết yêu mới đòi quà", là bà con trong tình thương mến thương cũng đòi quà. Vậy là thương - không thương gì cũng đòi quà. Ai là người đòi quà? - Chính là kẻ ĐÓI QUÀ. Đói mới đòi. Tiếng Việt mình thật tuyệt. Là một du tăng (phượt thủ), việc mang vác quà từ A đến B hay ngược lại, khi chỉ ngao du với một ba lô duy nhất, là chuyện không thể. Trước khi về tới VN, thêm chỉ nửa ký quà trong ba lô thì không nặng, nhưng lão phải dừng chân ngắm cảnh ở bao thành phố, thì nó làm chùn vai làm sao... Tốn kém, mang vác, nói làm chi, đáng buồn là khi trao quà, người nhận thường thờ ơ đáng ngạc nhiên, đắng lòng! Muốn cho họ "không thất vọng" thì... ai mà chịu nỗi! Ở VN giờ có thiếu gì đâu. Cho quà vì sĩ diện cũng khổ, cho quà để thể hiện tình cảm nhớ thương rồi cũng nhục mặt. Phật tử mênh mông, có người chẳng thân gì, cũng phán thẳng
17/01/2020(Xem: 5132)
Em hỏi chị cách sao dâng lời chúc, Làm mọi người phấn khích ... hoà hợp nhanh . “ Chỉ cần em có tâm niệm tốt lành “ Hành xử hằng ngày ... đợi chi đến Tết !!! Tâm trong sáng, chẳng gì lo sơn phết, Ngát hương thơm chính ...nhờ biết tri ân . Nụ cười, đôi tay ...nâng đỡ tinh thần, Hơn vạn lời xã giao cùng chúc tụng!
17/01/2020(Xem: 6713)
Xuân mang ý nghĩa vui vầy sum họp ít nhất theo văn hóa truyền thống Việt Nam. Xuân mang đến sự nghỉ ngơi, tiêu khiển, quân bình thời tiết cho khí hậu ôn hòa, cây lá đơm hoa vươn lên sức sống. Đó là cách nhìn suy nghĩ của đa số con người sống trên hành tinh trái đất này. Tuy nhiên cũng có nhiều người chẳng màng, chẳng để ý mùa xuân, mùa đông… mà chỉ hoạt động theo dòng chảy cuộc đời, theo quan niệm triết sống của riêng mình. Nhưng thế nào, nhất quán ai cũng công nhận mùa xuân là mùa đẹp, vì cảnh vật cây cỏ thêm màu, thêm sắc.
17/01/2020(Xem: 5030)
Xuân Về Kính Chúc Mọi Nhà, tấn tài tấn lộc cửa nhà bình an
16/01/2020(Xem: 4893)
Kính gửi đến Thầy bài thơ bất ngờ xuất hiện trong tâm trí con sau một ngày rất bận rộn vì phải ra nghĩa trang tưởng niệm, và tri ân người thân . Kính dâng Thầy và bạn hữu nhân dịp cuối năm ( chỉ còn một tuần nữa thôi ) . Kính HH Sau tiếng Dạ là cảm thông, là mở rộng ... Là trân trọng được chia sẻ yêu thương . Làm việc hết mình, đầu óc khẩn trương Cùng hoà đồng ... phân biệt chi trình độ !
16/01/2020(Xem: 4900)
Xuân giác ngộ nằm ngay trong chánh niệm Xuân hoà bình còn mãi với thời gian Xuân như ý từng bước đẹp nhẹ nhàng Xuân hạnh phúc sống không gây thù hận.
16/01/2020(Xem: 6184)
Không nói thì ai cũng rõ về thời tiết và khí hậu Miền Nam, đặc biệt Sài gòn. Nhiều người nói vui ở đây chỉ có hai mùa mưa nắng, điều đó chẳng có gì sai nhưng nếu cứ vin vào đó mà nghỉ theo lối suy diễn thực dụng thì e rằng chưa đúng lắm. Trên thực tế, với người sinh ra và lớn lên nơi đây, ai cũng đều nhận rõ sự thay đổi theo từng bước chuyển mùa của thời tiết. Một chút se lạnh , cái se lạnh dù so với người nơi xứ lạnh chẳng thấm vào đâu, cũng đủ làm cho họ nhận ra có sự chuyển mùa. Người có cơ địa yếu ớt thì sẽ cảm thấy một chút sổ mủi, ho hen. Mùa nằng chuyển sang mùa hạ cũng thế, người Miền Nam rất dễ nhận biết qua nhiều điều kiện sinh học, và môi trường chung quanh. Thí dụ tiếng cóc kêu trong hang khô khan, dân gian gọi là “cóc chậc lưỡi” thì đó là báo hiệu của những trận mưa rào. Tiếng chim cu kêu cũng làm lòng người nôn nao rộn rả khi biết mùa xuân đã vừa về bên mái hiên nhà.