Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

05/01/201506:24(Xem: 7689)
Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

hoa dao 2







Tân Xuân, Thông Điệp Thơ

 

Thơ là phải chảy theo dòng sông sự sống

Thấy thực rong bèo

Lá rác cuộn về Đông

Lại có con trăng lặng lẽ chiếu trên dòng

Và thấy cả trăm bờ nhân sinh xao xác mộng

 

Thơ phải rút ruột tế bào óc tim

Nói lên nỗi niềm bi thống

Chung thân phận hữu tình

Trôi nổi tử sinh luân

Chúng sanh đau vì vụng dại, mê lầm

Như con trẻ chưa lớn khôn

Chưa biết gì về nhân về quả

 

Thơ phải đứng lên từ ưu tư trăn trở

Đừng tự huyễn hoặc mình

Không rỗng mỹ từ suông

Xuân có niềm vui thì xuân có nỗi buồn

Đào mai nở bao đời đâu có mới!

 

Thơ phải đi chân đất

Bước vào những xó đời u tối

Để thấy thực tâm, thực cảnh gốc duyên sinh

Tà ác, dối gian do bản ngã quên mình

Chúng đồng khởi

Vô minh bít bùng không thấy lối

 

Thở hơi thở nhiễm ô

Nhân sinh hấp hối

Cánh bướm bên này

Vỗ bão cuốn bên kia

Hiệu ứng sát-na tâm vạn dặm đôi hia

Muốn cứu độ

Thì mắt xanh không còn rây bụi bẩn

 

Thơ, nếu chỉ thuần là cảm xúc

Thì thường là ngu ngơ, lẩn thẩn

Phải có đuốc Thế Tôn dẫn lối, rọi đường đi

Đừng tự mãn, kiêu căng kinh luận, kiến tri

Khi ba độc còn rỉ tươm tập đế

 

Chữ nghĩa bọt bèo, văn chương kể lể

Đại học, hàn lâm, bác lãm có gì hay!

Thơ phải ngát hoa hương giải thoát ở bờ này

Cho khóm đá, cụm rêu cũng thấy mình an lạc

 

Đừng bỏ cuộc, thơ ơi!

Cùng ta nhắp chung trà đạm bạc

Cùng khổ nạn lên vai

Vác chân thực ra đi

Đừng mặt nạ bao che danh tướng hữu vi

Rồi cổ suý, tán dương

Những trò chơi quá nhiều tục luỵ

 

Người tu học và thơ

Như lưỡi kiếm trần tuốt vỏ

Chẳng chùn tay phiền não, ma vương

Là bạn, là thù, chúng khéo nguỵ trang

Hoặc núp bóng dưới những điện thờ tôn kính

 

Hoặc ẩn giấu với nghĩa danh từ thiện

Tổ chức, họp đoàn, biểu diễn xênh xang

Nào đại hội triển khai!

Nào Như Lai sứ giả lên đàng!

Lễ lượt tưng bừng, hoằng dương đại pháp!

 

Ta phải thấy rõ bản lai chân diện mục

Chẳng hèn ươn, chẳng thoả hiệp bao giờ

Lặng lẽ, cô đơn, vĩnh cửu một trời thơ

Sừng tê giác độc hành

Không quê hương, sử lịch

 

Không tuổi, không tên

Không rêu rao đại bi, lợi ích

Như trời trăng muôn thuở vẫn tịch nhiên

Rừng vắng thanh u, hang đá toạ thiền

Cùng mù sớm, sương khuya

Cùng cỏ cây hoang dã

 

Thơ, chữ, non sâu cùng ta đều là hành giả

Thông điệp từ lòng, đốm lửa bập bùng đêm

Thật tế lý địa

Chẳng gì bớt, chẳng gì thêm

Thơ thấy thực một lần

Là muôn xuân, vạn đại!

 

Xuân 2015

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2018(Xem: 11833)
HTB số 248: Xuân Thiền Mậu Tuất 2018, Giảng sư: HT Thích Quảng Ba HT Thích Trường Sanh TT Thích Nguyên Tạng TT Thích Phước Tấn Ni Sư Thuần Bạch Sư Cô Huyền Đạo Truyện : Hachi: A Dog's Tale (Chú Chó Hachiko) Thơ: Cáo Tật Thị Chúng, Thiền Sư Mãn Giác Thành viên thực hiện: Vân Lan, Mai Nhơn, Thiên Mãn, Phương Thảo, Tuyết Loan
18/02/2018(Xem: 19057)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
16/02/2018(Xem: 6556)
Cách nay cũng ngoại hai chục năm, Tôi có bạn thân ở Tóc-Tơn (Stockton), Đùa giỡn tim sen uống mấy ngụm, Suốt đêm trân tráo mắt đứng tròng.
15/02/2018(Xem: 7880)
Nếu Trái Đất mỗi ngày không múa điệu nghê thường lả lướt quanh Vầng Thái Dương rực rỡ thì có lẽ con người cũng chẳng chiêm ngưỡng được vẻ đẹp kỳ diệu của xuân hạ thu đông. Và nếu tâm thức con người không hòa điệu bước nhảy theo vũ khúc thiên thu của trời đất thì làm gì có cảnh rộn ràng vui tươi của ngày Tết theo truyền thống văn hóa Việt. Xuân, vì vậy, là hương sắc tuyệt trần của sự phối ngẫu nhiệm mầu giữa tâm, cảnh và thời gian. Chả thế mà danh thần Nguyễn Trãi, trong bài thơ “Hải Khẩu Dạ Bạc Hữu Cảm,” đã từng có lần nhìn sắc xuân đến say đắm: Nhãn biên xuân sắc huân nhân tuý (Sắc mùa xuân xông vào mắt khiến cho lòng say đắm)
15/02/2018(Xem: 6945)
Bài thơ nguyên gốc bằng chữ Hán, chữ Hán “Cáo Tật Thị Chúng” của Thiền sư Mãn Giác thời Lý (1052 – 1096)đã được phiên âm Hán-Việt và cũng đã được dịch bởi nhiều khách yêu thơ văn. Những nhà văn, Vĩnh Hảo xuất bản tác phẩm “Sân Trước Cành Mai.” Hơn nhữngthập niên sau,Nguyễn Tường Bách bên Đức có tác phẩm “Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai.” BS Đỗ Hồng Ngọc xuất bản cuốn “Cành Mai Sân Trước.” Trần Trung Đạo ở Massachusetts, Hoa Kỳ, có bài tâm bút “Tối Qua Sân Trước Một Cành Mai.” Võ Đình ở Florida, Hoa Kỳ, xuất bản cuốn “Một Cành Mai.” Thái Kim Lan bên Pháp cũng có bài tùy bút “Một Cành Mai.” Bài thơ nguyên gốc bằng chữ Hán, chữ Hán “Cáo Tật Thị Chúng” của Thiền sư Mãn Giác thời Lý (1052 – 1096)đã được phiên âm Hán-Việt và cũng đã được dịch bởi nhiều khách yêu thơ văn. Những nhà văn, Vĩnh Hảo xuất bản tác phẩm “Sân Trước Cành Mai.” Hơn nhữngthập niên sau,Nguyễn Tường Bách bên Đức có tác phẩm “Đêm Qua Sân Trước Một Cành Mai.” BS Đỗ Hồng Ngọc xuất bản cuốn “Cành Mai Sân Trước.
15/02/2018(Xem: 5854)
Như Mùa Xuân Ấy Thôi. Đã mấy mùa xuân xa Huế rồi, vậy là gần 13 năm còn gì phải hỏi..? Xuân về bên Huế ai về lại cho tôi gởi chút tình về lại bến xưa. Xuân về rồi mà ta vẫn miệt mài ngồi bên thất củ, để đảnh lễ Tam bảo trong căn phòng phổ tịnh, trì danh niệm Phật, tham cứu kinh điển, chiêm nghiệm năm qua có gì sung túc trong việc tu và học. Trong không khí thanh bình đón mùa xuân Mậu Tuất, tôi đã thầm mong cho ai đó hữu duyên tín tâm Tam bảo, cho thầy tổ trùng hưng, cho huynh đệ vững chắc như kim cương, không lây tâm chuyển ý tu hành, mà kiên định như gốc mai kia chịu đựng tuyết phong, dù lạnh giá vẫn sưởi ấn bằng nụ mai vàng chớm nở.
15/02/2018(Xem: 5310)
Đầu xuân dâng nén tâm hương Cúng dường Tam Bảo mười phương hiện tiền Nguyện mong thế giới bình yên Muôn người vui sống trọn niềm an vui .
15/02/2018(Xem: 6044)
Xuân Tết Nguyên Đán, còn là Xuân Di Lặc đối với Đạo Phật Việt Nam. Một mùa Xuân hướng đến một tương lai cao rộng, chân thiện mỹ, hạnh phúc an lạc chân thật. Mùa Xuân Di Lặc đến, nhằm nhắc nhở chúng sanh luôn sống bằng đức hạnh Từ Bi Hỷ Xả qua hình ảnh của đức Phật Di Lặc thị hiện. Đó là: Đại đỗ năng dung, dung thế gian nan dung chi sự. Hàm nhan vi tiếu, tiếu thế gian nan tiếu chi nhân. Nghĩa là: Cái bụng lớn có thể dung chứa những việc mà người đời không dung chứa được. Miệng nở nụ cười mỉm với những điều mà người đời khó có thể mỉm cười được.