Bụng ông Phật cười

23/01/201409:57(Xem: 9555)
Bụng ông Phật cười


Phat_Di_Lac
Nụ cười của Ngài thực là lạ! Cười gì mà căng hết cả đường gân sớ thịt của khuôn mặt. Cười gì mà phô ra ngoài hết tất cả hàm răng, cả đầu lưỡi. Cười rứa mà sao thấy khuôn mặt của Ngài vẫn cứ đẹp lạ đẹp lùng, khuôn mặt Ngài vẫn cứ tròn đầy ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp của chư Phật ba đời. Hỏi thử vô lượng chúng sinh ở cả ba cõi, ai dám… chê nụ cười của Đức Từ Thị ấy nhỉ?

Đúng là một Ông Phật Cười, và đúng là một nụ cười tuyệt vời, siêu đẳng:

Hàm nhan vi tiếu,

tiếu thế gian nan tiếu chi nhân.

Vâng, đúng là một Ông Phật: miệng luôn luôn nở nụ cười và luôn cười được với những điều mà người ở đời… chỉ có thể phải mếu, phải khóc, phải cau mặt mà thôi.

Nụ cười ấy đẹp gấp trăm ngàn lần những nụ cười "nhất tiếu khuynh thành, tái tiếu khuynh quốc". Nụ cười ấy đẹp gấp mười mươi những nụ cười… má lúm đồng tiền của những nhan sắc hoa ghen thua thắm…

Vì sao? Vì nụ cười cười được trước những điều người đời phải chảy máu mắt, phải đứt từng khúc ruột; là vì nụ cười ấy vốn hiện khởi hồn nhiên trên đôi môi tươi thắm của Ngài, vốn do từ một tâm thức sạch trong, thanh tịnh, không còn thoáng gợn chút bụi hồng li ti phiền não nào của lục dục thất tình, của hỷ nộ ái ố…

Nụ cười luôn hiện rõ phẩm chất từ ái, thuần nhiên như nhiên.

Ôi! Nụ cười của Ông Phật Cười sao mà dễ thương đến thế.

***

Thường khi chiêm ngưỡng hình ảnh Đức Từ Thị, ai cũng thấy rất rõ nụ cười trên đôi môi tươi tắn của Ngài, ai cũng thấy mồn một nụ cười tràn trề hỷ lạc trên khuôn mặt Ngài. Riêng tôi, thú thực, tôi còn thấy cả nụ cười nơi… cái bụng của Ngài nữa.

Có Ông Phật chi mà lạ rứa nhỉ? Ông Phật chi mà quanh năm suốt tháng, cả ngày lẫn đêm, cứ… phanh cái bụng trần của mình ra cho cả tam thiên đại thiên thế giới cùng ngắm?

Trực giác đầu tiên của tôi khi chiêm ngưỡng cái bụng của Ông Phật Cười là tôi nhận ra ngay cái đức tính bao dung rộng lượng sẵn sàng tha thứ… chứa trong cái bụng ấy.

Cái bụng của Ông Phật Cười chắc chắn không phải là cái bụng bia phàm tục, bụng rượu bụng thịt của những kẻ tham lam tật đố, cái bụng thị oai hống hách của kẻ chuyên quyền ghế cao chức trọng…

Người xưa từng ca ngợi cái bụng Ông Phật Cười:

Đại đỗ năng dung

dung thế gian nan dung chi sự.

Nghĩa là:

Cái bụng lớn có thể dung chứa, luôn chứa đựng được tất cả những việc, những điều mà người đời không dung chứa được.

Vì sao cái bụng Ông Phật Cười lại có một chức năng… siêu quần bạt chúng đến thế?

Kìa, cái anh chàng nọ mặt bừng bừng sát khí, muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù mà chưa làm được, gặp Ông Phật Cười, anh ta hùng hùng hổ hổ lấy hai tay đấm bụng ông, toan trút cục sân cục hận vào ông, thế là Ông Phật Cười phanh cái bụng của ông ra cho to thêm lên mà hứng lấy tất cả.

Kìa, cô ả Hoạn Thư ghen chồng sắp mưu bày kế toan làm cho những kẻ trót dối gian yêu trộm nhớ thầm phải nhìn chẳng được nhau, mà chưa có cơ hội thực hiện, gặp Ông Phật Cười, ả toan trút cả cái bầu tâm sự ghen tuông… thì Ông Phật Cười cũng sẵn sàng phanh bụng ông ra, cười ha hả nhận lấy.

Nói tóm lại, bao nhiêu thương yêu, hờn giận, tham lam, tật đố của cả nhân loại, của cả vô lượng vô biên chúng sinh nơi tam đồ lục đạo, toan trút vào Ngài, Ngài lãnh đủ.

Từ cái mệnh đề "Dung thế gian nan dung chi sự", bất giác tôi chớm nở một thắc mắc ngộ nghĩnh mà cứ vướng víu, ái ngại, áy náy khi toan thốt lời bộc bạch với Ngài. Tôi cứ lấy làm thắc mắc sao cái bụng của Ngài… "ăn" nhiều thứ đến thế mà không… no? Sao Ngài không bị… thương thực nhỉ? Cỡ như bao nhiêu cái bụng bự của các bậc bề trên ở cái cõi Diêm phù đề này mà… ăn đủ thứ ấy thì phải bể ngay thôi, chứ làm sao duy trì được cái bụng tham mà chỉ nhờ vào một khoanh dây nịt?

Tôi sực nhớ ra rằng từ tâm hùng lực đại bi đại trí của ba đời chư Phật có khả năng chuyển hóa vô cùng mầu nhiệm. Tôi quay lại nhìn cái bụng Ông Phật Cười, tôi thấy ngay nơi cái bụng của Ngài cũng có nụ cười "giai đại hoan hỷ". Hình như tất cả tham lam sân hận kiêu căng tật đố của thế gian đem trút vào cái bụng của Ngài, thì tất cả đều thành thuốc hay thuốc tốt (lương dược), tất cả mọi thực phẩm độc địa chết người khi vào bụng Ngài đều hóa thành thức ăn thiền định, thức ăn vui, lành, nhẹ nhõm thanh thoát. Chỉ có vận dụng sức mạnh thần kỳ chuyển hóa như vậy của chư Phật ba đời, cái bụng Ông Phật Cười mới cười tươi đến vậy, lỗ rún Ông Phật Cười mới cười mỉm chi duyên dáng đến thế.

Vì thế, tôi đinh ninh tấc dạ, rằng nụ cười nơi bụng, nụ cười trên môi của Ông Phật Cười là nụ cười của chư Phật ba đời, đã hoàn toàn tịnh hóa, đã tự dẹp tan tất cả u uất não phiền của cả sáu tên giặc suốt sáng tới chiều, suốt ngày đến cả đêm đeo bám quậy phá…

Thú thực, mỗi khi chiêm ngưỡng hình tượng của Đức Từ Thị, của Đấng Đương Lai Hạ Sanh, của Ông Phật Cười, tôi luôn thấy nụ cười nơi môi, nơi mắt, nơi bụng và cả nơi những đường gân sớ thịt toàn thân của Ngài. Có lẽ vì vậy mà người xưa, mà kinh điển truyền thống mới tán dương Ngài bằng cụm từ "giai đại hoan hỷ".

Tôi ước mong, không chỉ nhân ngày mồng Một đầu năm, ngày lễ Vía của Đức Từ Thị, tất cả mọi người, ai cũng được Ngài ban cho nụ cười của Ngài lên đôi môi mình, mà tất cả mọi ngày, tất cả mọi sáng, mọi chiều, ai ai cũng có được nụ cười, giữ mãi được nụ cười của Đức Từ Thị thường trực trên đôi môi.

Ôi! Đẹp biết bao khi vô lượng chúng sinh, vô lượng kiếp người giữa cuộc sống đời thường luôn có được nụ cười của Đức Từ Thị, nụ cười tràn đầy an lạc, hạnh phúc…

Hạnh Phương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/02/2025(Xem: 2994)
🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
12/02/2025(Xem: 6019)
Xuân về lộc nở thắm màu tươi Mở cửa mừng Xuân ngắm Phật cười Bát Nhã hoa bừng an lạc tới Lăng Nghiêm tuệ chiếu thái bình phơi Trồng cây thiện phước cho đời mới Rưới nước linh ân để đạo ngời Thắp nến kinh cầu hương nguyện nối An lành hạnh phúc trải nơi nơi..!
10/02/2025(Xem: 8223)
Khi tiếng pháo đón chào năm mới 2025 chấm dứt, khi người Hòa Lan trở về với cuộc sống bình thường mỗi ngày thì đó lại là lúc người Việt Nam nơi đây chuẩn bị đón chào năm mới. Chúng ta đón Tết Nguyên Ɖán trong không khí gia đình, chúng ta không hưởng được không khí Tết ngoài đường phố, trong các cửa hàng như ở quê nhà.
06/02/2025(Xem: 10056)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
03/02/2025(Xem: 5816)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.
01/02/2025(Xem: 9477)
Kính nguyện là cánh én xua tan đi giá lạnh Mang lại mùa Xuân ấm áp tình người Ước mong chuyển được … Giọt nước mắt thành nụ cười ! Hãy cùng nhau đón Tết mang sắc màu hy vọng!
01/02/2025(Xem: 5290)
Lại một mùa Xuân Ất Tỵ trở về trong những ngày cuối đông Giáp Thìn, nhìn thấy chính mình trong vạn nẻo nhân duyên, để từ đây ta vui chơi trong cõi đời sanh tử. Năm cũ đã bước sang, ta nhìn sâu vào trong tâm thức, các thiên tai cướp đi bao muộn phiền khiến cho con người điêu linh trong từng hơi thở. Vì chiến tranh tàn khốc trên thế giới, khiến xung đột từng hệ tư tưởng, hạn hán cháy rừng, thiên tai bão lụt, cướp mất bao tính mạng con người. Từ lòng tham bên trong khởi hành, tạo ra bao nhiêu oán trách, để chính chúng ta bị nhiều khổ đau.
01/02/2025(Xem: 4825)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương Nhớ về quê cũ trắng canh trường! Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng Chùa cũ nhang khuya mãi ngát hương.
01/02/2025(Xem: 6315)
Ngày xưa còn MẸ, còn CHA Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên” Giờ thì hai chữ “thiêng liêng” Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng Từ nay Xuân chẳng còn mong “Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!
17/01/2025(Xem: 2209)
Hàng xóm biếu tờ lịch mới Ô hay, đã hết một năm! Từ bữa thảo am khép lối Bốn mùa biếng tiếp khách thăm. Cứ mãi chực quên cạo tóc Đêm rằm, trăng nhắc bên song Cuối tuần, vài trò nhỏ học Ngày qua tháng lại xoay vòng.