Bụng ông Phật cười

23/01/201409:57(Xem: 9653)
Bụng ông Phật cười


Phat_Di_Lac
Nụ cười của Ngài thực là lạ! Cười gì mà căng hết cả đường gân sớ thịt của khuôn mặt. Cười gì mà phô ra ngoài hết tất cả hàm răng, cả đầu lưỡi. Cười rứa mà sao thấy khuôn mặt của Ngài vẫn cứ đẹp lạ đẹp lùng, khuôn mặt Ngài vẫn cứ tròn đầy ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ đẹp của chư Phật ba đời. Hỏi thử vô lượng chúng sinh ở cả ba cõi, ai dám… chê nụ cười của Đức Từ Thị ấy nhỉ?

Đúng là một Ông Phật Cười, và đúng là một nụ cười tuyệt vời, siêu đẳng:

Hàm nhan vi tiếu,

tiếu thế gian nan tiếu chi nhân.

Vâng, đúng là một Ông Phật: miệng luôn luôn nở nụ cười và luôn cười được với những điều mà người ở đời… chỉ có thể phải mếu, phải khóc, phải cau mặt mà thôi.

Nụ cười ấy đẹp gấp trăm ngàn lần những nụ cười "nhất tiếu khuynh thành, tái tiếu khuynh quốc". Nụ cười ấy đẹp gấp mười mươi những nụ cười… má lúm đồng tiền của những nhan sắc hoa ghen thua thắm…

Vì sao? Vì nụ cười cười được trước những điều người đời phải chảy máu mắt, phải đứt từng khúc ruột; là vì nụ cười ấy vốn hiện khởi hồn nhiên trên đôi môi tươi thắm của Ngài, vốn do từ một tâm thức sạch trong, thanh tịnh, không còn thoáng gợn chút bụi hồng li ti phiền não nào của lục dục thất tình, của hỷ nộ ái ố…

Nụ cười luôn hiện rõ phẩm chất từ ái, thuần nhiên như nhiên.

Ôi! Nụ cười của Ông Phật Cười sao mà dễ thương đến thế.

***

Thường khi chiêm ngưỡng hình ảnh Đức Từ Thị, ai cũng thấy rất rõ nụ cười trên đôi môi tươi tắn của Ngài, ai cũng thấy mồn một nụ cười tràn trề hỷ lạc trên khuôn mặt Ngài. Riêng tôi, thú thực, tôi còn thấy cả nụ cười nơi… cái bụng của Ngài nữa.

Có Ông Phật chi mà lạ rứa nhỉ? Ông Phật chi mà quanh năm suốt tháng, cả ngày lẫn đêm, cứ… phanh cái bụng trần của mình ra cho cả tam thiên đại thiên thế giới cùng ngắm?

Trực giác đầu tiên của tôi khi chiêm ngưỡng cái bụng của Ông Phật Cười là tôi nhận ra ngay cái đức tính bao dung rộng lượng sẵn sàng tha thứ… chứa trong cái bụng ấy.

Cái bụng của Ông Phật Cười chắc chắn không phải là cái bụng bia phàm tục, bụng rượu bụng thịt của những kẻ tham lam tật đố, cái bụng thị oai hống hách của kẻ chuyên quyền ghế cao chức trọng…

Người xưa từng ca ngợi cái bụng Ông Phật Cười:

Đại đỗ năng dung

dung thế gian nan dung chi sự.

Nghĩa là:

Cái bụng lớn có thể dung chứa, luôn chứa đựng được tất cả những việc, những điều mà người đời không dung chứa được.

Vì sao cái bụng Ông Phật Cười lại có một chức năng… siêu quần bạt chúng đến thế?

Kìa, cái anh chàng nọ mặt bừng bừng sát khí, muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù mà chưa làm được, gặp Ông Phật Cười, anh ta hùng hùng hổ hổ lấy hai tay đấm bụng ông, toan trút cục sân cục hận vào ông, thế là Ông Phật Cười phanh cái bụng của ông ra cho to thêm lên mà hứng lấy tất cả.

Kìa, cô ả Hoạn Thư ghen chồng sắp mưu bày kế toan làm cho những kẻ trót dối gian yêu trộm nhớ thầm phải nhìn chẳng được nhau, mà chưa có cơ hội thực hiện, gặp Ông Phật Cười, ả toan trút cả cái bầu tâm sự ghen tuông… thì Ông Phật Cười cũng sẵn sàng phanh bụng ông ra, cười ha hả nhận lấy.

Nói tóm lại, bao nhiêu thương yêu, hờn giận, tham lam, tật đố của cả nhân loại, của cả vô lượng vô biên chúng sinh nơi tam đồ lục đạo, toan trút vào Ngài, Ngài lãnh đủ.

Từ cái mệnh đề "Dung thế gian nan dung chi sự", bất giác tôi chớm nở một thắc mắc ngộ nghĩnh mà cứ vướng víu, ái ngại, áy náy khi toan thốt lời bộc bạch với Ngài. Tôi cứ lấy làm thắc mắc sao cái bụng của Ngài… "ăn" nhiều thứ đến thế mà không… no? Sao Ngài không bị… thương thực nhỉ? Cỡ như bao nhiêu cái bụng bự của các bậc bề trên ở cái cõi Diêm phù đề này mà… ăn đủ thứ ấy thì phải bể ngay thôi, chứ làm sao duy trì được cái bụng tham mà chỉ nhờ vào một khoanh dây nịt?

Tôi sực nhớ ra rằng từ tâm hùng lực đại bi đại trí của ba đời chư Phật có khả năng chuyển hóa vô cùng mầu nhiệm. Tôi quay lại nhìn cái bụng Ông Phật Cười, tôi thấy ngay nơi cái bụng của Ngài cũng có nụ cười "giai đại hoan hỷ". Hình như tất cả tham lam sân hận kiêu căng tật đố của thế gian đem trút vào cái bụng của Ngài, thì tất cả đều thành thuốc hay thuốc tốt (lương dược), tất cả mọi thực phẩm độc địa chết người khi vào bụng Ngài đều hóa thành thức ăn thiền định, thức ăn vui, lành, nhẹ nhõm thanh thoát. Chỉ có vận dụng sức mạnh thần kỳ chuyển hóa như vậy của chư Phật ba đời, cái bụng Ông Phật Cười mới cười tươi đến vậy, lỗ rún Ông Phật Cười mới cười mỉm chi duyên dáng đến thế.

Vì thế, tôi đinh ninh tấc dạ, rằng nụ cười nơi bụng, nụ cười trên môi của Ông Phật Cười là nụ cười của chư Phật ba đời, đã hoàn toàn tịnh hóa, đã tự dẹp tan tất cả u uất não phiền của cả sáu tên giặc suốt sáng tới chiều, suốt ngày đến cả đêm đeo bám quậy phá…

Thú thực, mỗi khi chiêm ngưỡng hình tượng của Đức Từ Thị, của Đấng Đương Lai Hạ Sanh, của Ông Phật Cười, tôi luôn thấy nụ cười nơi môi, nơi mắt, nơi bụng và cả nơi những đường gân sớ thịt toàn thân của Ngài. Có lẽ vì vậy mà người xưa, mà kinh điển truyền thống mới tán dương Ngài bằng cụm từ "giai đại hoan hỷ".

Tôi ước mong, không chỉ nhân ngày mồng Một đầu năm, ngày lễ Vía của Đức Từ Thị, tất cả mọi người, ai cũng được Ngài ban cho nụ cười của Ngài lên đôi môi mình, mà tất cả mọi ngày, tất cả mọi sáng, mọi chiều, ai ai cũng có được nụ cười, giữ mãi được nụ cười của Đức Từ Thị thường trực trên đôi môi.

Ôi! Đẹp biết bao khi vô lượng chúng sinh, vô lượng kiếp người giữa cuộc sống đời thường luôn có được nụ cười của Đức Từ Thị, nụ cười tràn đầy an lạc, hạnh phúc…

Hạnh Phương

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2020(Xem: 5632)
Phải chăng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta không thể quên chức trách của bản thân, không thể quên những người có ân với mình, không thể quên những lời mình hứa hẹn, lại càng chẳng thể lãng quên lịch sử hay ngày Tết quê hương. Và vì vậy hôm nay cho phép mình kể lại những tập tục mà không bao giờ mình quên được để thực hiện hằng năm vào đêm Giao Thừa bạn nhé Từ khi được sinh sống tại Úc thì trong gia đình tôi ( có lẽ về lễ nghi tôn giáo thì tôi là người có quyền lực nhất ) cho nên tôi thường đón lễ Giao thừa hai lần và trang trọng như nhau và có lẽ thế những điều tôi tin ( dù ai đó cho là mê tín ) nhưng đối với tôi là một sức mạnh tâm linh, là niềm tin vững chắc nhất hướng dẫn tôi vào hành trình suốt năm ấy .
20/01/2020(Xem: 5059)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi Muôn nhà lộc nở tài thêm phát Vạn nẻo chồi đơm đức mãi soi Đón Tết mừng xuân tràn phúc hạnh Tinh anh tiếp nối tuệ tâm ngời...!
20/01/2020(Xem: 5330)
Xuân Di Lặc Tường Vân Kính mừng Xuân Di Lặc Đã về với chúng ta Nét đẹp được ghi khắc Lan tỏa khắp gần xa
19/01/2020(Xem: 7056)
Thông Điệp Xuân Canh Tý 2020 của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ
18/01/2020(Xem: 5969)
Tác bạch cùng Sư Phụ cuối năm Kính dâng Sư Phụ Viên Minh Sư phụ rời Úc Châu... liền mùa hỏa hoạn, Thảm trạng tang thương, lòng dạ rối bời ... Hai tháng ... đỏ lửa vẫn còn lại vài nơi, Sư Phụ ơi, tinh thần đâu chúc Tết !
18/01/2020(Xem: 5060)
Quà, là cái gì đó do người ta tự giác tặng chúng ta, sao giờ lại có vấn đề ĐÒI QUÀ? Rất là trắng trợn, lãng xẹt, và vô duyên gì đâu... Như là đòi nợ! Người ta "hết yêu mới đòi quà", là bà con trong tình thương mến thương cũng đòi quà. Vậy là thương - không thương gì cũng đòi quà. Ai là người đòi quà? - Chính là kẻ ĐÓI QUÀ. Đói mới đòi. Tiếng Việt mình thật tuyệt. Là một du tăng (phượt thủ), việc mang vác quà từ A đến B hay ngược lại, khi chỉ ngao du với một ba lô duy nhất, là chuyện không thể. Trước khi về tới VN, thêm chỉ nửa ký quà trong ba lô thì không nặng, nhưng lão phải dừng chân ngắm cảnh ở bao thành phố, thì nó làm chùn vai làm sao... Tốn kém, mang vác, nói làm chi, đáng buồn là khi trao quà, người nhận thường thờ ơ đáng ngạc nhiên, đắng lòng! Muốn cho họ "không thất vọng" thì... ai mà chịu nỗi! Ở VN giờ có thiếu gì đâu. Cho quà vì sĩ diện cũng khổ, cho quà để thể hiện tình cảm nhớ thương rồi cũng nhục mặt. Phật tử mênh mông, có người chẳng thân gì, cũng phán thẳng
17/01/2020(Xem: 5291)
Em hỏi chị cách sao dâng lời chúc, Làm mọi người phấn khích ... hoà hợp nhanh . “ Chỉ cần em có tâm niệm tốt lành “ Hành xử hằng ngày ... đợi chi đến Tết !!! Tâm trong sáng, chẳng gì lo sơn phết, Ngát hương thơm chính ...nhờ biết tri ân . Nụ cười, đôi tay ...nâng đỡ tinh thần, Hơn vạn lời xã giao cùng chúc tụng!
17/01/2020(Xem: 6717)
Xuân mang ý nghĩa vui vầy sum họp ít nhất theo văn hóa truyền thống Việt Nam. Xuân mang đến sự nghỉ ngơi, tiêu khiển, quân bình thời tiết cho khí hậu ôn hòa, cây lá đơm hoa vươn lên sức sống. Đó là cách nhìn suy nghĩ của đa số con người sống trên hành tinh trái đất này. Tuy nhiên cũng có nhiều người chẳng màng, chẳng để ý mùa xuân, mùa đông… mà chỉ hoạt động theo dòng chảy cuộc đời, theo quan niệm triết sống của riêng mình. Nhưng thế nào, nhất quán ai cũng công nhận mùa xuân là mùa đẹp, vì cảnh vật cây cỏ thêm màu, thêm sắc.
17/01/2020(Xem: 5044)
Xuân Về Kính Chúc Mọi Nhà, tấn tài tấn lộc cửa nhà bình an
16/01/2020(Xem: 4928)
Kính gửi đến Thầy bài thơ bất ngờ xuất hiện trong tâm trí con sau một ngày rất bận rộn vì phải ra nghĩa trang tưởng niệm, và tri ân người thân . Kính dâng Thầy và bạn hữu nhân dịp cuối năm ( chỉ còn một tuần nữa thôi ) . Kính HH Sau tiếng Dạ là cảm thông, là mở rộng ... Là trân trọng được chia sẻ yêu thương . Làm việc hết mình, đầu óc khẩn trương Cùng hoà đồng ... phân biệt chi trình độ !