Xuân vắng (thơ)

21/01/201410:30(Xem: 7250)
Xuân vắng (thơ)
hoa_mai

XUÂN VẮNG

Minh Chánh

Nghe nói mùa xuân sắp đến rồi

Bên vườn hoa bướm mới lên ngôi

Am tranh thêm rộn đời cô lữ

Nhà sư vướng lụy ngắm dòng trôi

Đã mấy mùa xuân không áo mới

Dã từ sương gió của kiếp người

Về bên đá dựng, đồi thông vắng

Để mặc nhân sinh với sự đời

Chưa hề khái niệm một mùa xuân

Và cùng nghỉ ngợi với phân vân

Nên chi xuân tới tùy muôn hiện

Cứ đến rồi đi biết bao lần

Hôm nay chợt nhớ một mùa qua

Ngồi giữa am tranh với tách trà

Không người, bánh kẹo, mứt không có

Hòa quyện đất trời với bướm hoa.

Núi Thị Vãi, xuân Giáp Ngọ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2017(Xem: 6324)
Xuân nay về khắp chốn Đạo nghiệp gắng vun trồng Tâm kinh siêng đọc tụng Bát Nhã ngời thiên trung
01/02/2017(Xem: 8787)
Video: Bài Pháp Đầu Xuân, chủ giảng: HT Thích Khế Chơn
30/01/2017(Xem: 5287)
Có ai hỏi, nhờ đâu luôn vui khỏe Sống thong dong không bận bịu khổ đau Dù cuộc sống tiết kiệm chẳng sang giàu Nhưng vẫn mãi sẻ chia cùng nhân thế ?
30/01/2017(Xem: 5297)
Chúc Xuân Đinh Dậu 2017
28/01/2017(Xem: 6520)
Nhớ tính triết lý của bộ phim Hàn Quốc "Xuân Hạ Thu Đông rồi Xuân" trước đây chắc rằng ai cũng đã từng một lần xem qua. Nếu nói cho tròn câu để tựa đề bộ phim thêm hấp dẫn là "Xuân Hạ Thu Đông" thì có thể sẽ không gây thắc mắc. Thêm một từ "Xuân" nữa vào có lẽ những người thực hiện không đơn giản ý niệm rằng không chỉ là thêm mà là khằng định quy luật tất yếu cõi nhân gian. Với triết lý nhà Phật, chuyện xuân hay không xuân chẵng có gì là ý nghĩa, tất cả do cuộc sống mà ra và đương nhiên từ cuộc sống mà diệt. Chẵng có chi là quan trọng.
27/01/2017(Xem: 5585)
Xuân trong cửa Phật ngát mùi hương Hương giới hương tâm ngộ lẽ thường Hương định lòng thanh hương giải thoát Hương đạo thấm nhuần nét yêu thương .
27/01/2017(Xem: 9280)
Ăn là gì? Ăn, ai mà không biết? đầu năm hỏi một câu vớ vẩn! À há, cái chuyện tưởng như vớ vẩn thế mà có lắm chuyện để bàn. Đành rằng ai cũng biết, ăn là quá trình dung nạp thức ăn. Nhưng tìm được thức ăn để mà dung nạp, không hề đơn giản. Từ thời nguyên thủy, để có thức ăn nhiều loài đã phải sống chết giành giật. Còn thời nay, suy cho cùng, chẳng phải thức ăn là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra xung đột trên trái đất này? Đó là chuyện dưới đất, còn cõi trời có bận tâm về chuyện ăn không? Tôi nghĩ là có. Trong Kinh Duy Ma, phẩm Phật Hương Tích có chép, ngài Xá Lợi Phất, đệ tử lớn của Đức Phật, tại một Pháp hội có Phật, Bồ Tát và Chư thiên lên tới 32 ngàn vị, đã để tâm nghĩ “Giờ ăn gần đến, các Bồ Tát đây sẽ thọ thực nơi đâu?”. Như vậy để thấy rằng, ăn, không phải là chuyện vớ vẩn