Xuân vắng (thơ)

21/01/201410:30(Xem: 7149)
Xuân vắng (thơ)
hoa_mai

XUÂN VẮNG

Minh Chánh

Nghe nói mùa xuân sắp đến rồi

Bên vườn hoa bướm mới lên ngôi

Am tranh thêm rộn đời cô lữ

Nhà sư vướng lụy ngắm dòng trôi

Đã mấy mùa xuân không áo mới

Dã từ sương gió của kiếp người

Về bên đá dựng, đồi thông vắng

Để mặc nhân sinh với sự đời

Chưa hề khái niệm một mùa xuân

Và cùng nghỉ ngợi với phân vân

Nên chi xuân tới tùy muôn hiện

Cứ đến rồi đi biết bao lần

Hôm nay chợt nhớ một mùa qua

Ngồi giữa am tranh với tách trà

Không người, bánh kẹo, mứt không có

Hòa quyện đất trời với bướm hoa.

Núi Thị Vãi, xuân Giáp Ngọ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/12/2010(Xem: 12842)
Không sinh, không diệt. Không đến, không đi. Đó chính là ý nghĩa nền tảng về một tâm xuân miên viễn. Khi chúng ta nhìn sự vật có sinh có diệt, có đến có đi, lòng ta không khỏi sinh ra những luyến lưu tiếc nuối.
13/10/2010(Xem: 7643)
Ngày ấy, không biết từ bao giờ và cũng không biết bằng cách gì, Quỷ chiếm đoạt tất cả đất nước. Người chỉ ăn nhờ ở đậu và làm rẽ ruộng đất...
24/08/2010(Xem: 12271)
Thiệp Xuân Giáp Ngọ 2014 của Tu Viện Quảng Đức