Tay Cừ Khôi

27/07/202505:42(Xem: 3301)
Tay Cừ Khôi

thuan phuc su tu


TAY CỪ KHÔI


 

 Thành đô rực rỡ muôn ánh đèn màu, những con đường nhộn nhịp người qua laị. Nam thanh nữ tú dập dìu dưới những tàng cây hoa vàng hai bên đường, thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thổi qua làm cho những bông hoa rơi xuống như mưa, chẳng mấy chốc là dập nát dưới những bàn chân vô tình. Âm thanh tưng bừng từ những chiếc loa hoà lẫn với tiếng cười đùa, tiếng quảng cáo từ rạp xiếc thú dã chiến dựng ở một góc công viên. Thỉnh thoảng người ta nghe tiếng rống của voi, tiếng gầm của sư tử… nhưng chỉ phút giây là hoà tan vào giữa vô số âm thanh của dòng đời.

 Trong rạp mọi người đang tất bật chuẩn bị cho buổi diễn tối nay. Bầy khỉ vẫn nhảy nhót trong chuồng, bọn gấu nằm vô tư lự trong cũi sắt, mấy chú voi đi tới lui với vài bước chân bị xích, con sư tử hậm hực quần thảo trong lồng, mấy chú heo thì được mặc áo hoa sặc sỡ đang tí tởn nhởn nhơ. Giờ diễn khai mạc, người dẫn chương trình giới thiệu:

 - Đoàn xiếc thú:” Vua Các Loài” chúng tôi trân trọng kính chào quý khán giả. Đêm nay chúng tôi sẽ cống hiến cho quý vị một chương trình đặc sắc với màn trình diễn ngoạn mục của nhà huấn luyện thú tài ba nhất!  Nhà huấn luyện thú hoang của chúng tôi có nghệ danh là: Tâm Vương, anh ta có thể điều khiển tất cả các loại thú nhà hay thú hoang. Anh ta có khả năng buộc chúng phải thuần phục vâng lời anh ta… Đây là một tài năng có một không hai của thế giới chúng ta hiện nay…

 Người dẫn chương trình vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay rào rào, tiếng huýt sáo tán thưởng, tiếng hò reo vang dội cả rạp xiếc. Mở màn là những chú khỉ túa ra, chúng nhảy nhót lung tung nhưng khi nhìn thấy cây roi của người huấn luyện thì lập tức chúng vào hàng ngũ ngay. Bọn chúng đạp xe chạy quanh trên sân khấu, hai con đầu đàn căng tấm băng rôn nho nhỏ, trên ấy ghi: “ Không gì không có thể”. Kế  đến bọn ngựa vằn chạy nhong nhong theo đội hình sắp sẵn trông rất đẹp mắt. Người xem trở nên cười to đầy thích thú khi nhìn thấy những chú heo mặc áo hoa sặc sỡ biểu diễn trò ăn, ngủ và yêu…Những con gấu trông phục phịch và ù lì thế nhưng laị nhảy qua những vòng tròn lửa một cách gọn gàng, không cháy một sợi lông. Những chú voi thì tung bóng và dùng vòi quay những vòng lửa mà không hề hấn gì. Đến đỉnh điểm của chương trình là màn biểu diễn nguy hiểm, gay cấn và hồi hộp nhất. Người huấn luyện thú chui đầu vào miệng sư tử. Cả rạp xiếc im phăng phắc, chỉ vài mươi giây thôi mà tưởng chừng như cả thế kỷ. Moị người nín thở theo dõi vừa thích thú vừa lo lắng cho người biểu diễn. Khi anh ta rút đầu ra khỏi hàm của nó và trở về vị trí an toàn thì mọi người thở phào ra, tiếng vỗ tay như sấm , tiếng hò reo tán thưởng vang dội như nổ tung cả rạp. Người huấn luyện khom mình cảm ơn sự cổ võ nhiệt tình của khán giả.

 Đêm dần về sáng, Tâm Vương vẫn nằm thao thức trên giường, dư âm phấn khích của buổi diễn hình như chưa tan, mặc dù đây không phải là buổi diễn đầu tiên nhưng đêm nay cái cảm giác xao động trong tâm anh rất mạnh. Qua hơn hai mươi năm vừa học vừa diễn, để có được ngày hôm nay anh đã trải qua biết bao khổ nhọc, cay đắng; thậm chí có lúc tưởng chừng như bỏ cuộc. Vinh quang và hạnh phúc hôm nay là phần thưởng xứng đáng cho những tháng ngày khổ luyện ấy! Tâm Vương thiếp đi, anh nhớ laị thuở ban đầu khi mới vào nghề. Sư phụ cho anh chăm sóc và huấn luyện mấy chú heo, bọn chúng tuy hiền nhưng quá ngu si và lười biếng. Chúng chỉ thích ăn và ngủ… Anh cũng khá vất vả để dạy cho chúng biểu diễn những tiết mục đơn giản. Kế đó sư phụ giao cho anh huấn luyện bầy khỉ, thôi thì khỏi phải nói, chúng lanh chanh lóc chóc, chạy nhảy không ngừng nghỉ. Anh phải dùng roi phạt, dùng chuối và hạt dẻ chiêu dụ, đổ bao mồ hôi anh mới khép chúng vào khuôn phép được. Có lần chúng ăn cắp thức ăn, phá phách đồ của mọi người và cắn anh chảy cả máu tay! Kế đó sư phụ chỉ dạy cho anh cách điều khiển bọn ngựa vằn, bọn chúng cũng khá giống loài khỉ, chẳng chút nào chịu yên, có lẽ quen thói ngông cuồng rong ruổi trên thảo nguyên. Ban đầu tập cho chúng dừng laị nhưng chúng cứ lồng lên, phải cả mấy tháng sau mới chịu yên. Anh tròng dây cương và buộc hai mảnh da che mắt chúng, từ đấy chúng dần dần chịu sự điều khiển của anh. Sư phụ anh khuyên:

 - Không cứ gì ngựa, tất cả bọn thú hoang cho dù có thuần phục cỡ nào đi nữa cũng cần có dây cương để dẫn dắt và điều khiển,  ngoaì dây cương còn phải luôn luôn giữ cây gậy điều khiển trong tay, cần có qui tắc để buộc chúng tuân thủ. Hễ con thú nào có dấu hiệu phá lệ là lập tức điều phục chúng vào khuôn phép!

 Anh nhớ lời sư phụ, lấy đó làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động và huấn luyện thú. Năm năm sau, sư phụ cho anh trực tiếp huấn luyện voi, gấu, sư tử. lần đầu giáp mặt chúng anh thấy rờn rợn, thầm nghĩ:” Chắc mình không thể, không kham nổi…” sư phụ biết ý nên trấn an và động viên:

 - Cố lên, cố lên, phải cứng rắn hơn chúng thì bọn chúng sẽ khuất phục, không có gì là không thể cả! 

 Anh lấy can đảm đối đầu với những chú voi to đùng, mặc dù trong lòng vẫn còn sợ nhưng bề ngoài rất rắn,  sau những lần thất baị cuối cùng anh cũng cỡi được voi. Anh cảm thấy sung sướng ngất trời, ngồi trên mình voi anh vung tay và hét to:” Ta đã thành công! Con voi to đùng đã chịu sự sai xử của ta!” ấy thế mà có lần nó nổi khùng, tung vòi và đứng thẳng bằng hai chân sau. Nó hất anh rơi xuống đất, bận ấy anh nằm nhà thương cả tháng trời luôn. Sau khi bình phục, anh laị tiếp tục lăn xả vào thuần hoá lũ thú hoang. Một hôm sơ xuất, anh bị con gấu vả một phát, mặc dù đã mặc áo giáp phòng hộ nhưng móng của con thú cũng làm rách thịt chảy máu ròng ròng, cơn đau thấu trời và anh đã khóc. Sư phụ lạ xuất hiện, an ủi và chăm sóc anh như một người con. Sư phụ sách tấn anh:

 - Chúng ta như những dũng sĩ thầm lặng ra trận, phải tiến chứ không thể lùi! những con thú hoang ấy phải bị thuần phục!”

 Những lúc căng thẳng nhất, sư phụ luôn kề cận bên anh, kềm cặp, chỉ dẫn kể cả lo lắng những việc sinh hoạt nhỏ nhặt hàng ngày. Anh thầm cảm ơn sư phụ nhiều lắm, anh thường tự nhủ:” Không có sư phụ thì chắc chắn anh chẳng bao giờ thuần hoá được những con thú hoang nàý”

 Mười lăm năm trôi qua, gần như tất cả bọn thú đều vâng lời anh. Sư phụ quyết định cho anh tiếp nhận màn tuyệt đỉnh công phu của nghề. Hôm ấy sư phụ và các huynh đệ, người giám hộ, các phương tiện bảo hộ… đều sẵn sàng. Sư phụ bảo:

 - Hãy dũng mãnh vào lãnh địa thần chết lấy bảo vật rồi đi ra, việc này tự thân con phải làm, không có ai làm thay cho con được! phút giây sanh- tử này quyết định một đời sự nghiệp của con!

 Anh hít ba hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, mắt nhìn thẳng vào con dã thú, từng bước hiên ngang tiến tới. Con sư tử chạm phải cái nhìn của anh, nó cụp mắt xuống, quay mặt đi, rõ ràng nó chịu hkông nổi cái nhìn của anh. Anh giơ cây gậy điều khiển lên và ra dấu cho nó mở miệng ra; thật kinh khủng, một cái hàm thép lởm chởm răng nanh. Không còn thời gian để nghĩ lung tung hay sợ nữa. Anh tiến tới, khom người từ từ đưa đầu mình vào hàm sư tử; sau vài mươi giây, anh từ từ thoái lui về vị trí an toàn và đi ra. Bạn bè ngoài vòng thép nhảy cẫng lên chúc mừng anh, họ nhào vào ôm lấy anh. Anh không giấu nổi những gịot nước mắt sung sướng. Sư phụ mỉn cười hài lòng:

 - Con quả là tay cừ khôi, một tay huấn luyện thú tài ba! Bọn thú hoang dã đã bị thuần phục! Khi ta đã quyết thì không có gì là không thể, những con thú dù có loạn động như khỉ, tham đắm như heo, hoang dã và dữ tợn như gấu, voi, sư tử… cũng phải khuất phục nếu mình quyết tâm!

 Ánh nắng ngày mới tràn ngập khắp căn phòng, anh mở mắt ra thì mọi người đã ra phố hết tự bao giờ.

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 11/07/19




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/12/2019(Xem: 30825)
INTRODUCTION "WITHIN A TREE, THERE IS A FLOWER WITHIN A ROCK, THERE IS A FLAME" BY SENIOR VENERABLE THICH NGUYEN TANG, QUANG DUC MONASTERY MELBOURNE, AUSTRALIA. "...The gift of the Dhamma excels all gifts; the taste of the Dhamma excels all tastes, and delight in the Dhamma excels all delights. The eradication of craving (i.e., attainment of arahatship) overcomes all ills (samsara dukkha). The gift of the Dhamma is the greatest giving among the all other givings. The one who is well trained in the Dhamma will share his understanding of the Dhamma either by writing a book, by preaching Dhamma, by discussing Dhamma, or by writing an article. Master Thich Nguyen Tang has used all these methods in his contribution to the Dhamma. Giving food or clothes or any other material items to a person makes them happy and they indeed will survive in the world, but they cannot get rid of this terrible circle of birth and death. It can be done only by understanding the noble Dhamma. Thus, the wr
09/12/2019(Xem: 6400)
Hơn một thế kỷ trước, một người quốc tịch Anh đã thất bại trong việc nghiên cứu về Giáo Lý Đạo Phật. Đó là giáo sư Rhys Davids, con của một mục sư Cơ Đốc Giáo. Ông đã bỏ ra nhiều năm học tiếng Pali, kiên nhẫn tìm tòi, nghiên cứu các kinh điển Phật Giáo chỉ để mong đạt mục đích là chứng minh giáo lý Đạo Phật thua xa giáo lý Cơ Đốc. Nhưng Rhys Davids đã thất bại với công việc này!
07/12/2019(Xem: 13858)
Cuối năm, lên núi thăm Chùa Sắc Tứ Kim Sơn, hầu chuyện với Thầy trụ trì Thích Nguyên Minh, tôi được Thầy ban tặng một cuốn lịch để về treo đón năm mới Canh Tý 2020.
05/12/2019(Xem: 6930)
Tiểu Truyện của HT. Thích Huyền-Tôn 玄宗小傳 (Đây là bài Tự Thuật, nên 2 chữ Ht(trong bài) là người viết, {Huyền Tôn} cũng là đạo hiệu. Còn 2 chữ HT lớn, Là để chỉ cho các HT đương thời. ) Đời sống Đạo của HTHuyền-tôn: *Sanh: VL. 4807. Mậu-thìn (1928) *6t, xuất-gia. Quy-Y, Pd Như-Kế. Giáp-tuất (1934). *13t, Thọ Sa-di, PhápTự Giải-Tích. Tân-Tị (1941). *20t, Tỳ-Kheo, HiệuHuyền-Tôn. Mậu-tý (1948). *43, Thượng, Tọa. Chùa Pháp-vân, Tỉnh Gia Định Sai-gòn. *66, Hòa Thượng, Tại Hoa Kỳ.
26/11/2019(Xem: 10907)
Những ngày ở Áo Thích Như Điển Lâu lắm rồi tôi mới trở lại Áo trong mùa Đông như năm nay, từ ngày 22 đến 24 tháng 11 năm 2019. Thầy Viên Duy và một Phật Tử đến phi trường Wien (Vienna) đón tôi vào chiều ngày 22 tháng 11, đưa về chùa Pháp Tạng, nơi Thượng Tọa làm Trụ Trì và Hòa Thượng Thích Trí Minh làm Cố vấn và lãnh đạo tinh thần. Đây chẳng phải là lần đầu tiên tôi đến Áo, mà những lần trước đó, kể từ năm 1978 đến nay chắc cũng hơn 10 lần, nhưng mỗi lần lại mỗi khác, chẳng có lần nào giống lần nào cả
18/11/2019(Xem: 9320)
Đại chúng thương mến, Như thông lệ hàng năm với 4 khóa tu Xuân - Hạ - Thu - Đông, Khóa Tu Mùa Đông năm nay được chùa Sắc Tứ Kim Sơn tổ chức vào các ngày 20,21,22/12/2019 (Nhằm ngày 25,26,27/11 ÂL). Thương mời Đại chúng cùng về chùa thực tập ăn cơm chánh niệm, thiền hành, thiền tọa, tụng kinh, nghe pháp thoại, chia sẻ pháp đàm và hát thiền ca cùng Quý Thầy - Quý Sư Cô giữa không gian xanh mát của núi đồi Kim Sơn. Khóa tu còn là cơ hội để quý vị trở về và tiếp xúc với một nếp sống giản dị - bình an, tập nhìn lại chính mình giữa cuộc sống bận rộn, hối hả.
31/10/2019(Xem: 8911)
Vào ngày 4/6/2018, nhà vẽ kiểu túi xách Kate Spade/ Kate Valentine thành công với tài sản ước lượng 200 triệu Mỹ Kim, bà đã treo cổ tự tử ở trong phòng riêng, để lại một tuyệt mệnh thư cho con gái, trong khi chồng ở một phòng khác. Điều này cho thấy “Thành công và tăm tiếng chưa chắc đã ngăn ngừa được sự buồn nản, chán đời” (Kate Spade's suicide is proof that money and fame can't deter depression).
29/10/2019(Xem: 8364)
Tuần qua tin tức thế giới chấn động khi được nhìn thấy 39 thi thể của những nạn nhân vì mục đích đi tìm hạnh phúc cho gia đình mình, cho mình và người thân theo quan niệm thường có ở thế gian ( của cải, vật chất) đã không màng đến tính mạng rủi ro xảy ra trên đường đến Anh Quốc . Chúng ta thường đã được nghe Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận thức như sau khi đã tiếp xúc với nhiều dân tộc, ra nhiều thành phần trong xã hội " TẤT CẢ CHÚNG TA AI CŨNG MUỐN SỐNG CÓ HẠNH PHÚC CHỨ KHÔNG THÍCH KHỔ ĐAU " .
22/10/2019(Xem: 7072)
Quê quán tôi ở tận làng Nguyệt Biều, ngoại ô thành phố Huế, nơi nổi tiếng có những vườn thanh trà xanh um, trái ngọt. Hơn 50 năm trên đất Việt, tôi đã sống hơn 30 năm trên đất Huế, uống nước sông Hương hai mùa mưa nắng, ăn cơm gạo de An Cựu. Mùa hè tắm biển Thuận An, mùa xuân ngắm hoa đào trên chùa Từ Hiếu, mùa đông vẫn dầm mưa qua đò Thừa Phủ; chưa kể tiếng thông reo trên đồi Thiên An, tiếng ve sầu rả rích trên các tàng cây dọc con đường vào Thành Nội. Còn nữa, màu hồng, màu trắng của hoa sen hồ Tịnh Tâm, màu đỏ rực của phượng vĩ mùa hè. Tôi là dân Huế chính cống, Huế chay, “mô - tê - răng - rứa “ tôi nói không sai một chữ. Cũng có thể máu huyết tôi thấm đậm hương vị quýt Hương Cần, thanh trà, nhãn lồng Nguyệt Biều, mít Kim Long, dâu Truồi ngọt lịm...
21/10/2019(Xem: 5208)
Hans Christian Andersen là một nhà văn nổi tiếng của Đan Mạch, hay nói đúng hơn là của tuổi thơ. Ông sinh ngày 2 tháng 4 năm 1805 và mất ngày 4 tháng 8 năm 1875, thọ 70 tuổi. Đa phần tên Ông được viết tắt là H.C.Andersen, có lẽ để cho người ta dễ đọc và dễ nhớ, nhất là cho trẻ em. Ngày Ông sinh ra tính cho đến nay ở đầu thế kỷ thứ 21 nầy cũng đã trên 200 năm rồi. Ngày ấy Odense vẫn là một ốc đảo của Đan Mạch, nằm giữa những đảo lớn, có thủ đô Copenhagen và vùng Kolding. Từ Kolding hay Copenhagen muốn đến Odense đều phải đi ngang hai chiếc cầu dài nhất nhì tại Âu Châu và những chiếc cầu nầy cũng chỉ mới được xây dựng vào thế kỷ thứ 20, chứ trước đó thì chắc rằng người ta phải đi ngựa và đi thuyền mới đến được những nơi nào người ta muốn đến của hai mảnh đất liền nằm hai bên ốc đảo Odense nầy.