Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Có Những Lúc Tôi Chỉ Muốn Chết (chuyện kể của 1 người Úc gốc Việt nhiễm bệnh giữa đại dịch Covid-19 tại Melbourne, Úc Châu)

25/08/202003:25(Xem: 4282)
Có Những Lúc Tôi Chỉ Muốn Chết (chuyện kể của 1 người Úc gốc Việt nhiễm bệnh giữa đại dịch Covid-19 tại Melbourne, Úc Châu)


Tina Tran Dinh
Có Những Lúc Tôi Chỉ Muốn Chết 



Lời người dịch: Thành phố Melbourne hiện vẫn còn trong thời gian phong tỏa giai đoạn 4 k
éo dài đến giữa tháng 9 và cũng thuộc tiểu bang bị nhiễm bệnh cao nhất nước Úc hiện nay. Mỗi ngày thức dậy, người dân Melbourne lại được cập nhật với những tin tức số người bệnh, số người chết mỗi ngày... khiến nhiều người lo lắng, bất an. Những người thân gần xa cũng thăm hỏi, lo lắng cho người Melbourne. Cộng đồng người Việt dù có ý thức cao về việc tuân thủ các luật lệ và phòng ngừa nhưng vẫn nằm trong danh sách những cộng đồng sắc tộc có tỉ lệ mắc bệnh covid-19 cao. Tuần qua, khi đọc Facebook của Bệnh viện Western Heath, QT tìm thấy câu chuyện thú vị và cảm động của một cô gái Việt cũng là bệnh nhân covid-19 đã chia sẻ trên báo Herald Sun. QT hy vọng những tâm tình của Tina sẽ giúp mọi người hiểu thêm về những trải nghiệm của người bệnh để mình cố gắng tự bảo vệ và đề phòng cho mình và gia đình để không bị mắc phải căn bệnh này. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát.
  

Ba của Tina Đinh đang chống chọi để sống còn tại Khu Chăm Sóc Đặc Biệt và cô gái 26 tuổi mới ra khỏi khu này sau khi chết đi sống lại từ căn bệnh covid-19. Hôm nay, Tina thổ lộ coronavirus đã ập đến và làm tang thương gia đình của họ ở vùng Sunshine như thế nào.


Vào thứ Sáu, ngày 17 tháng 7, Tina đã năn nỉ Mẹ cô, bà Dung Huỳnh 60 tuổi đừng đi làm.

 

Những đồng nghiệp của bà làm tại hãng Bertocchi Smallgoods đã được xác nhận bị nhiễm bệnh Coronavirus, nhưng vì là một nhân viên công nhật, bà Dung cảm thấy mình không có sự chọn lựa nào khác.

 

Vào buổi trưa, bà Dung và những người làm chung được yêu cầu đi về đi làm xét nghiệm Covid-19 và tự cách ly.

 

"Thật đáng sợ khi cuối tuần cô nhận hết cú gọi này đến cú gọi khác từ những người bị nhiễm bệnh vừa khóc vừa bảo cô họ bị dương tính khi làm xét nghiệm", Cô nhớ lại. "Cuối tuần có 17 người đã bị nhiễm bệnh."


Từ ngày Chủ Nhật trở về sau, Ba Mẹ tôi ngã bệnh - bệnh thật nặng.

Sau xét nghiệm đầu tiên âm tính, bà Dung và ông Hoàng 72 tuổi đã làm thêm một xét nghiệm khác vào ngày 25 tháng 7 và có kết quả xác nhận hai vợ chồng đều nhiễm bệnh Covid-19.

 

Mặc dù không có triệu chứng gì, Tina 26 tuổi vẫn đi làm xét nghiệm chiều hôm đó nhưng chẳng bao lâu sau, cô nhận ra mình không cần phải chờ kết quả xét nghiệm nữa.

 

“Từ sáng Chủ Nhật khi thức dậy tôi biết tôi đã bị nhiễm bệnh Covid. Bạn tin chắc vào điều đó. Đó không phải là căn bệnh thông thường”, Cô nói.

 

Bất chợt bạn mất khứu giác, bạn mất vị giác, bạn bị nhức đầu liên tục cả ngày lẫn đêm.

 

Tôi nhớ lại cảm giác lạnh run bần bật mà không làm sao có thể thoát khỏi được.

 

Mặc dù Ba Mẹ cô đã bệnh nằm liệt giường, nhưng Tina nhanh chóng trở thành người bệnh nặng nhất trong gia đình.

 

Dù cô còn trẻ và sức khỏe không có vấn đề gì ngoài bị suyển nhẹ, cô trải qua cơn nóng sốt, nhức đầu, buồn nôn và ớn lạnh liên tục – và cuối cùng phải kêu xe cấp cứu nhập viện vào lúc 8 giờ tối ngày 29 tháng 7.

 

Tina được theo dõi 24 tiếng ở bệnh viện Footscray và được xuất viện với máy theo dõi nồng độ oxy tại nhà và nhận những cú gọi thường xuyên từ các bác sĩ và nhân viên “Chương Trình Chăm Sóc Bệnh Nhân Tại Nhà” của bệnh viện Western Health (Sunshine Hospital, Footscray Hospital, Williamstown Hospital, Sunbury Day Hospital).

 

Nhưng khi về nhà, cô được báo Ba cô đã được chuyển đến bệnh viện Sunshine. Sau khi run rẩy cả đêm ông Hoàng chỉ còn phản ứng một phần.

 

Vào sáng thứ Bảy, mức độ oxy của Tina đã xuống tới mức nguy hiểm 84 % và các bác sĩ đã cấp tốc đưa cô quay trở lại bệnh viện.

 

Xe cứu thương đã đến đúng lúc. Cô nói: “Họ đã đưa tôi đi ngay vì tôi không thở được. Điều đó xảy ra rất nhanh và bạn ngừng thở. Đơn giản là bạn không thể hít thở không khí được.”

 

Covid-19 I want to die (4)
Tina (Tran) Dinh, người Úc gốc Việt,
nhân vật chính trong câu chuyện




Tôi thậm chí không thể diễn tả nó. Đó là một cảm giác kinh hoàng nhất bởi vì bạn không hiểu tại sao. Bạn đang cố gắng làm mọi thứ bạn có thể với miệng và mũi, bạn đang cố hít không khí, nhưng không khí không vào được. Nó giống như bị ngạt thở vậy.

 

Một đội ngũ khoảng 10 bác sĩ chuyên khoa ở Khoa Hô Hấp của bệnh viện Footscray nhanh chóng nhận thức rằng họ không có sự chọn lựa nào khác là đặt máy trợ thở cho cô trong tình trạng hôn mê.

 

Bốn ngày sau đó, Tina thức giấc một mình trong phòng, người cô chằng chịt những ống chuyền từ cổ họng và mọi chỗ khác.

 

Khi tôi mở mắt, tôi không biết thời gian đã qua bao lâu và không biết mình đang ở đâu.

 

Tôi chỉ nhớ nằm ở đó rất sợ hãi, thực sự sợ hãi. Tôi hoàn toàn cô đơn và không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

 

Tất cả mà tôi biết được đó là tôi không thở được.

 

Tôi nợ các bác sĩ và y tá kiếp này. Tôi không thể diễn tả được tình thương yêu mà tôi dành cho họ.

 

Điều duy nhất khích lệ tôi mỗi ngày đó là mỗi khi họ đến, điều đầu tiên mà họ làm đó là nắm lấy bàn tay và xiết nhẹ tay tôi.

 

Đó là sự liên lạc duy nhất mà bạn có thể có và là điều nhắc nhở duy nhất là bạn vẫn còn hiện hữu.

 

Đó là một trải nghiệm kỳ dị khi bị bao quanh bằng đồ nhựa cả ngày đêm.

 

Bạn với tới và bạn không đụng bất cứ cái gì ngoài chỉ là đồ nhựa mà thôi.

 

Sau nhiều ngày, Tina trở nên tỉnh táo hơn, nhưng cô sửng sốt khi nghe tin Ba của cô được đặt nội khí quản cùng ngày với cô. Tệ hơn nữa ông Hoàng vẫn còn bệnh rất nặng nên không thể ngưng máy hỗ trợ sống.

 

Có những lúc tôi chỉ muốn chết. Thật khó chịu đựng nổi. Tôi không thể chịu đựng được nữa.

 

Tôi thật lo cho Ba, nhưng tôi cũng không muốn nghĩ đến nữa.

 

Khi thấy khỏe, Tina mở điện thoại xem tin tức thế giới bên ngoài. Những gì cô thấy thật là đáng sợ. Một người đàn ông Melbourne 33 tuổi vừa mất vì bệnh covid-19 và Tina lo sợ khả năng chẳng lâu sau có tin cô sẽ là người phụ nữ ẩn danh trong độ tuổi 20 vừa mất.

 

Sự sợ hãi của cô biến thành cơn giận dữ. Cô nói: “Tôi thật sự rất sợ hãi khi đọc tin có người đi biểu tình phản đối lệnh phong tỏa, những người không tuân thủ quy định và gọi đây là trò lừa. Tôi thật tức giận.”

 

Cô nói thêm về suy nghĩ vào thời gian đó: “Tôi được đưa vào đây nằm. Không ai biết rằng những người như tôi… Chúng tôi đang ở Khu Chăm Sóc Đặc Biệt ngay lúc này và tôi không thể tự thở được. Tôi muốn tháo bỏ hết mọi thứ vì tôi đang được truyền nối với nhiều máy móc quanh cơ thể mình ngay lúc này. Tôi mang nhiều đường truyền qua kim khắp cả người và đó là sự thật. Tôi không hiểu tại sao những người ngoài kia lại không tin điều này.”

 

Với lòng quyết tâm trở về nhà và hậu thuẫn Mẹ mình, Tina cuối cùng có thể ra khỏi Phòng Chăm Sóc Đặc Biệt và sau đó được về nhà vào thứ Hai.

 

Cô vừa bị viêm phổi vừa bị dương tính Covid-19, Tina mất nhiều tháng trời mới có thể hồi phục từ những triệu chứng nặng nhất của coronavirus mà cô mắc phải.

 

“Bạn không có sức. Không có sự tôn nghiêm nào đơn giản vì bạn không thể tự làm bất cứ điều gì.”, cô nói.

 

Tôi vẫn không thể ngồi lâu hơn nửa tiếng đồng hồ.

 

Tôi không có sức lực nào cả. Bạn không thể đi, bạn thậm chí không thể đứng lên vì vậy các chuyên viên vật lý trị liệu phải giúp bạn phục hồi sức mạnh cơ bắp trở lại.

 

Trong cơ thể tôi không có một chỗ nào mà họ thật sự không chích hay làm gì đó đối với tôi.

 

Tôi có vị Covid ở trong miệng – nó có vị kim loại và nó cứ nằm mãi ở đó. Thậm chí sáng nay tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng chỉ để đánh răng bởi vì tôi không thể chịu đựng nổi cái vị này.

 
Nhưng hiện tại Tina tập trung tất cả vào Ba của cô.

Máy trợ thở để duy trì mạng sống ông Hoàng hai tuần qua bây giờ phải tạm ngưng trước khi nó làm cơ thể ông hư hại thêm.

Dù phải chống chọi với bệnh viêm phổi và ba thứ nhiễm trùng khác, tim và thận của ông Hoàng vẫn còn tốt, đó là dấu hiệu tốt, dẫu vậy không ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra khi ông thức dậy.

Cô nói: “Tôi hy vọng ông sẽ sớm khỏe lại bởi vì chúng tôi nhớ ông lắm. Chúng tôi FaceTime với ông mỗi ngày và thật là đau lòng khi thấy ông như thế, chúng tôi chỉ muốn ôm ông.”

Ông có thể nghe chúng tôi nói. Tối qua, ông thật sự cố gắng cử động và ông đã khóc, vì vậy các điều dưỡng viên đã lau nước mắt cho ông. Tim tôi đau đớn khi các bác sĩ và y tá bảo rằng: “Ông ấy đang cố gắng đáp lại tôi.”



Quảng Tịnh Kim Phương (Việt dịch)

Grant McArthur (Health Editor, Herald Sun, August 18, 2020 1:12pm)


https://www.heraldsun.com.au/news/victoria/how-coronavirus-devastated-a-family-from-sunshine/news-story/f200f0cf77017f85832c485433139389




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/12/2015(Xem: 4872)
Ai cũng có những câu chuyện trong cuộc đời của mình. Có câu chuyện theo thời gian ta đã quên, nhưng cũng có câu chuyện làm cho ta nhớ mãi. Và khi ta kể ra, có người cho đó là vớ vẫn nhưng nó lại làm ta thay đổi cách nhìn, cách sống của mình. Câu chuyện cuộc đời của cậu bé Lucky đã trở thành một trong những câu chuyện huyền thoại của cuộc đời tôi. Vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, đó là ngày thứ 4, tôi ra mở cửa để đón chào ngày mới. Hôm nay ngày mới chào đón tôi bằng một chú mèo con mới sinh mà mẹ nó bỏ rơi trước cổng nhà đứa cháu. Dù đã được báo trước nhưng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước hình dáng của một chú mèo sơ sinh. Người ướt sũng và tím tái. Chú được đựng trong một chiếc hộp giày và quấn trong một chiếc chăn. Tôi vội vàng đi lấy thêm những chiếc khăn khác để cuốn vào người cho bé.
17/12/2015(Xem: 14367)
Trong khu rừng kia có một con khỉ rất hạnh phúc. Nó tìm ăn những trái cây ngọt lịm khi đói và nằm nghỉ ngơi khi mệt. Một ngày, con khỉ đang lang thang bìa rừng thì thấy một ngôi nhà… Trong ngôi nhà nhỏ bé đó, nó thấy một cái bát to đựng toàn táo, những quả táo tuyệt đẹp. Con khỉ liền trộm lấy một quả và chạy thật nhanh trở lại khu rừng.
16/12/2015(Xem: 3636)
"Ta sẽ không khi nào quên được con đâu," ông lão nói lầm bầm. Mấy giọt nước mắt chảy xuống lăn trên đôi gò má đầy nếp nhăn của ông. "Ta già mất rồi. Ta nào còn có thể lo gì cho con được nữa!" Chú chó nghiêng đầu qua một bên và ngước mắt nhìn lên ông chủ. Chú chó khẽ sủa: "Gâu gâu! Gâu gâu!" Chú ngoe nguẩy cái đuôi, chú muốn biết xem ông chủ của chú đang tính làm chuyện gì đây. "Ta không thể lo được cho chính bản thân ta, làm sao mà ta còn lo chi nổi cho con nữa!" Ông lão ôm ngực lên cơn ho liên tục. Ông rút ra một chiếc khăn tay và đưa lên mũi hỷ thật mạnh. "Ta sắp phải tới xin ở trong nhà dưỡng lão mất rồi, đâu có thể đem con theo được. Con biết đó ở trong cái nhà người già này người ta có cho nuôi chó đâu!"
15/12/2015(Xem: 5439)
Một vị thiền sư và một trong những đệ tử ưu tú nhất phải trở về một thiền viện ở trong núi lúc đêm khuya đã trễ lại gặp một cơn bão mùa đông dữ dội nổi lên trên con đường hiểm hóc. Dừng lại thời sẽ chết giữa đồng hoang; tiếp tục đi thời có thể nguy hiểm đến mất mạng vì rơi xuống những bờ giốc trơn trợt. Chỉ có cách lần bước đi tới là nhờ những lằn chớp loé lên soi sáng con đường phía trước mặt. Hai người chậm chạp lê dần từng bước tới phía trước trong gió thét gầm và mưa quất xối xả.
12/12/2015(Xem: 4208)
Đi mãi rồi cũng phải đến, mặt trời đã lên cao làm người tôi muốn bốc hỏa. Khi xe chúng tôi luồn lách một cách khó khăn qua các ngõ hẻm chỉ vừa đủ chiều ngang một chiếc xe, thì mọi người đã quy tụ đầy đủ ngoài sân. Một thiếu sót kỹ thuật đáng kể trong buổi phát xe tại Ninh Bình. Chẳng là phái đoàn bận ra Đà Nẵng nên không nhận được danh sách người nhận xe, để viết sẵn bảng tên ở nhà. Đến nơi Sư Cô Như Giác mới giao cho tôi viết, làm sao viết kịp, nhờ các Thầy của Chùa viết hộ họ lại viết sai. Các bệnh nhân khuyết tật chờ lâu cũng mệt, người nhà họ thấy xe lăn để mời mọc, bèn bế họ lên ngồi tạm. Phát sinh ra cảnh "Râu ông nọ cắm cằm bà kia", thành xe tên người này, bảng cầm tên người khác. Họ cãi nhau chí chóe, đã lỡ ngồi lên xe rồi không ai muốn đổi nữa!
03/12/2015(Xem: 8997)
Báo chí thế giới hiện đang đồng loạt đưa tin về việc người sáng lập ra mạng xã hội Facebook - Mark Zuckerberg - tuyên bố sẽ hiến tặng 99% cổ phần Facebook để phục vụ cho các mục đích từ thiện. Tuyên bố này được đưa ra khi vào ngày thứ 3 vừa qua, Zuckerberg và vợ - cô Priscilla Chan đã đón con gái đầu lòng - Max. Tổng trị giá số cổ phần mà Zuckerberg dự kiến hiến tặng hiện có trị giá vào khoảng 45 tỉ đô la. Tất cả những điều này họ làm vì sự ra đời của cô con gái nhỏ - Max. Một lá thư xúc động đã được ông chủ Facebook đăng tải lên trang cá nhân với một tiêu đề giản dị: “Lá thư gửi tới cho con gái của chúng tôi”:
27/11/2015(Xem: 4571)
- Tên họ cháu là gì? - Tony Nguyễn. - Vậy cháu là người Mỹ gốc Việt (Vietnamese American) ? - Không, tôi là người Mỹ (American). - Không có ai là người Mỹ “ròng” tại xứ Hoa Kỳ nầy cả. Chỉ có người Da Đỏ thường được xem là người Mỹ Nguyên Gốc (Native American) ở đây thôi. Nhưng thực ra họ cũng là người xứ khác đến đây sớm nhất mà thôi. Đây là đất nước hợp chủng nên mỗi dân tộc trước khi thành người công dân Mỹ đều có tên xứ gốc của mình đứng ở đằng trước như người Mỹ gốc Nhật, người Mỹ gốc Hoa, người Mỹ gốc châu Phi, người Mỹ gốc Anglo... - Tôi không cần biết chuyện của người khác. Tôi chỉ biết tôi là người Mỹ.
27/11/2015(Xem: 4733)
Một nữ công-nhân làm việc tại một xí-nghiệp chế-biến thịt đông lạnh. Một buổi chiều, khi đã hoàn-thành công-việc, như thường-lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm-tra một chút. Đột-nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại! Cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết!!! Cô vừa hét khản cổ họng, vừa đập cửa với hy-vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu! Nhưng vẫn không có ai nghe thấy!!! Lúc này, tất-cả công-nhân đã tan ca! Toàn bộ nhà máy đều yên-tĩnh!!! Sau 6 giờ chiều hôm ấy, công-nhân lạnh cóng người, tuyệt-vọng và đau-khổ! Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa!!! Thì bất-ngờ được người bảo-vệ đến mở cửa cứu ra ngoài!!!
26/11/2015(Xem: 4602)
Tại thành phố Berlin thủ đô của nước Đức, có một ngôi chùa mang tên một ngọn núi thiêng, nơi Đức Phật ngày xưa hay thuyết Pháp, đó là chùa Linh Thứu. Vị trụ trì hiện nay mang một cái tên là Diệu Phước, nên các thiện nam tín nữ đổ xô về chùa lễ bái rất đông vì tin rằng chùa này rất “linh“ và cầu xin gì cũng được nhiều “phước“. Quả thật thế! Một số đại gia đến chùa làm công quả, lúc đầu chỉ có một nhà hàng cơ sở làm ăn, sau vài năm ôi thôi cửa tiệm mọc ra như nấm, tiền thu vào đếm không xuể. Thế là họ lại càng tin tưởng vào phước đức của ngôi chùa, từ đấy ngôi chùa Linh Thứu đã đi vào huyền thoại.
13/11/2015(Xem: 4464)
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]