Tốc Xả Mê Đồ

30/04/202011:14(Xem: 6891)
Tốc Xả Mê Đồ

bo tat dia tang

 

 

Tốc Xả Mê Đồ

 Cảm ơn TT Phước Thái đã  giải thích cặn kẻ về 4 chữ “Tốc Xả Mê Đồ”, con đã hiểu rõ và lấy cảm hứng viết ra câu chuyện rất thật của chị Phật tử vừa qua đời. HC.

Hãy mau mau buông bỏ mọi mê lầm ngay tại đây và ngay bây giờ.

 

Xin giới thiệu với độc giả hoàn cảnh ra đời của bài này. Tác giả là nhân viên làm việc trong một nhà tù thuộc tiểu bang Victoria. Trong hoàn cảnh đại dịch Covid-19, mọi người dân đều phải chấp hành lệnh của chính phủ tiểu bang và liên bang để giữ gìn an toàn sức khỏe cho cộng đồng. Không được tụ tập trên mười người và phải giữ giản cách xã hội (cách nhau hơn một sải tay). Vì phải làm lễ cầu siêu cho một tù nhân vừa qua đời sau hơn hai năm mang nhiều thứ bệnh trong hoàn cảnh đặc biệt này cho nên chúng tôi chọn cái đề tựa như trên.

 

Chị Lệ tới Úc vào cuối năm 2002 theo diện kết hôn. Chồng chị là một “Việt kiều” Úc về Việt-Nam cưới và bảo lãnh chị sang đây. Dù ở Úc với chồng hơn 13 năm nhưng anh chị vẫn không có con, chị vẫn còn mang quốc tịch Việt-Nam và khả năng Anh Ngữ của chị thì rất hạn chế.

 

Vào khoảng cuối Tháng Năm 2015, chị Lệ bị cảnh sát bắt và bị truy tố về tội nhập lậu một lượng lớn bạch phiến vào nước Úc, nhiều lần. Lúc ấy chị Lệ vừa tròn 52 tuổi. Sau hơn năm tháng bị tạm giam thì chị Lệ bị kết án 10 năm tù, và phải thọ án tù giam tối thiểu là bảy năm, trước khi chị có thể xin được phóng thích có điều kiện (Parole). Theo sự tư vấn pháp lý của luật sư biện hộ, chị Lệ quyết định kháng án lên tòa tối cao.

 

Theo sự hiểu biết của nhiều người thì ở Úc nếu kháng án thì hoặc là được giảm, hoặc là được giữ nguyên chứ ít khi bị tăng án lắm. Tại trại tù này chỉ có duy nhất một trường hợp tăng án. Đó là một trường hợp giết người dã man, dùng búa đập đầu nạn nhân, sau đó chặt nhỏ thi thể bỏ vào bao rác để phi tang. Lúc đầu thủ phạm bị kết án là 18 năm tù với án giam tối thiểu là 13 năm. Sau đó, thủ phạm kháng án lên tòa tối cao. Kết quả là tòa phán một bản án mới không giảm mà lại còn tăng thêm đến 4 năm. Tức là 22 năm tù, án giam tối thiểu là 17 năm. Trường hợp tăng án như thế này ở tại Úc thì khá hiếm.

 

Chị Lệ ra tòa kháng án sáu tháng sau đó, tức là vào khoảng Tháng Mười Một 2016. Tòa kháng án tối cao tuyên: y án. Tức là không được giảm nhưng cũng không bị tăng. Không còn cách nào khác, chị Lệ đành ngồi đếm từng ngày ở trong tù, chờ đến hết bảy năm tối thiểu để làm đơn xin được phóng thích có điều kiện.

 

Trong thời gian thọ án, chị Lệ ngày qua ngày chiêm nghiệm và từng bước ngộ ra ý nghĩa của câu “nhất nhật tại tù, thên thu tại ngoại”. Người xưa đã có phần cường điệu khi nói ra câu này, nhưng không hẳn là hoàn toàn vô lý. Nhất là trong hoàn cảnh của chị, bảy năm có nghĩa là tương đương với ít nhất là hai ngàn năm trăm năm mươi lăm ngày. Và chị đang đếm từng ngày theo đúng nghĩa đen của sự việc.

 

Thường thì phụ nữ trên 50 tuổi là đã bắt đầu có những vấn nạn về sức khỏe. Trong hoàn cảnh tù đày thì các vấn nạn này thường đến dễ dàng hơn. Chị Lệ bị xuống sắc trầm trọng, bị mất ký, ăn không được, ngủ không được và trong người râm ran có những cơn đau thắt, nhất là vào những đêm khuya tịch mịch.

 

Vào một đêm khuya cuối Tháng Mười Một 2017, chị Lệ nhấn nút “emergency” và ban quản lý nhà tù phải gọi xe cứu thương gấp để đưa chị đi thẳng đến bệnh viện. Ở đó, người ta phát hiện thủ phạm gây ra những cơn đau còn hơn đau đẻ của chị chẳng qua là mấy hòn sỏi mật. Với nền y khoa tiên tiến như ngày nay, thì việc giải phẫu để lấy mấy viên sỏi mật ra là chuyện nhỏ như con thỏ.

 

Lại một câu nói khác của người xưa là “họa vô đơn chí” lần này cũng lại ứng vào trường hợp của chị Lệ. Số là khi giải phẫu lấy sỏi mật cho chị thì các vị bác sĩ chuyên khoa phát hiện ra một căn bệnh khác còn kinh khủng hơn cả ngàn lần: ung thư tuyến tụy, mà người bình dân thường gọi là ung thư lá mía. Họ cho biết là chị sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Chỉ trên dưới sáu tháng mà thôi.

 

Với lý do “End of Life Illness” (bệnh hết đời), chị Lệ làm đơn gửi cho ngài Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang xin được phóng thích trước thời hạn. Đơn được gửi đi vào đầu năm 2018. Thư phúc đáp là văn phòng tổng trưởng đã nhận được đơn xin của chị. Tuy nhiên vẫn chưa được cứu xét.

 

Cho đến đầu năm 2019. Thời hạn sáu tháng qua đã lâu, nhưng chị Lệ vẫn còn khá khỏe đến mức khó tin. Khi được hỏi về chuyện “bệnh, tử”, chị đáp khá bình tĩnh: “Em là phật tử mà, em biết đi chùa, biết niệm Phật và biết chấp nhận số phận của mình...... cũng chẳng qua là do cái nghiệp mà chính mình đã tạo ra mà thôi anh à”. Từ đó chị siêng năng tụng kinh sám hối. Chị thuộc rất nhiều kinh Phật, thời gian này chị tụng kinh Dược Sư dường như hằng đêm. Chị rất bình tĩnh. Chị đã kéo dài cuộc sống thêm được hai năm thay vì sáu tháng như bệnh viện cảnh báo trước đây. Thiển nghĩ vì chị đã biết tu, biết ‘tốc xả mê đồ”, cho nên tạo hóa đã ban cho chị một món quà an-ủi.

 

Chứng bệnh ung thư thường dễ bị di căn từ bộ phận này sang bộ phận khác trong nội tạng. Những khối ung thư tuyến tụy đã lan sang ung thư đại tràng. Thế là chị phải chịu thêm một cuộc giải phẫu đại tràng. Tức là cắt bỏ ruột già có nhiều khối ung thư. Sau đó thì tra vào người thiết bị để gắn một cái bao dành cho vấn đề đại tiện. Sau lần giải phẫu này thì người chị yếu hẳn. Dường như chỉ còn lại “da với xương”. Chị bắt đầu phải di chuyển bằng xe lăn, do chị em thay phiên nhau giúp.

 

Lần này chị Lệ viết thêm một lá đơn gửi lên ngài Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang cập nhật bệnh trạng của chị đã diễn biến theo hướng ngày càng tồi tệ, với ước mong là được cứu xét cho chị được phóng thích trước thời hạn. Câu kết của lá đơn chị có viết như sau: “Tôi biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa, do đó, tôi mong muốn được sớm phóng thích về trong vòng tay của gia đình. Chồng tôi, một công dân lương thiện hiện sống ở vùng Sunshine North có thể xin nghỉ công việc toàn thời của mình để làm người chăm sóc chính cho tôi trong suốt quãng đời còn lại.

 

Tôi cầu xin ông/bà cứa xét trường hợp đặc biệt của tôi và ban cho tôi một đặc ân. Nguyện vọng duy nhất của tôi là muốn được chết như một người tự do, và chết trong vòng tay thương yêu của gia đình.

 

Kể từ đó, chị Lệ cứ phải ra vào bệnh viện thường xuyên, thường thì mỗi hai tuần một lần để hoặc là làm hóa trị hoặc làm xạ trị. Điều trị theo cách này khiến cho bệnh nhân mất sức rất nhiều. Chị Lệ lại không ăn uống gì được cho nên người chị gầy lắm. Đã vậy mà thỉnh thoảng còn có những cơn đau thấu trời thấu đất vì thuốc morphine giảm đau đã dường như không còn tác dụng. Đã có lần chị cầu xin với bác sĩ điều trị là chị muốn được hưởng Nan Y Tử Quyền (euthanasia, quyền được chết, xin trợ tử) theo luật pháp. Nhưng chị đã không được toại nguyện với lý do chị đang là một tù nhân (cho nên chị bị mất cả cái quyền được chết).

 

Và... chị yếu dần, yếu dần... suốt ba tháng nay chị phải nằm hẳn trong bệnh viện để được chăm sóc. Tại bệnh viện có một khu dành riêng cho tù nhân, ở đó có nhân viên y tế 24/24, và có cả nhân viên an ninh canh gác rất chặt chẽ giống như ở trong tù. Vừa buồn vừa không ăn được các thức ăn của bệnh viện. Sau hơn một tháng, hết chịu nỗi, chị nài-nỉ xin phép được trở về nhà tù vì nhớ chị em Việt, nhớ tiếng Việt và nhớ thức ăn Việt. Người ta chiều ý chị, cho về lại nhà tù. Nhưng do người chị quá yếu nên người ta phải giữ chị nằm tại phòng y-tế của tù chứ không cho về lại khu nhà ở. Trong khi chị nằm tại phòng y tế, thì chị em tù nhân được cho phép lần lượt vào thăm, mỗi lượt hai người. Dù nằm trên giường bệnh nhưng thấy chị rất vui, mặt rạng rỡ hẳn lên. Nhưng rồi người ta phải chuyển chị trở lại bệnh viện ngay ngày hôm sau, vì chị yếu quá.

 

Hồi ba tuần trước, bệnh viện có thông báo là chị đang ở giai đoạn cuối. Được chuyển sang khu Parliative Care (dịch nôm-na là khu chờ chết) để vào thuốc giảm đau chứ không còn điều trị gì nữa cả. Và người ta cho phép chồng chị vào thăm mỗi tuần đến ba lần. Từ đó chị và chồng không ngần ngại đề cập đến cái chết đang ngày càng đến gần với chị. Chị xin nha cải huấn chấp thuận cho chị hai điều: - mời vị thượng tọa vào tụng kinh cầu siêu sau khi chị trút hơi thở cuối cùng; - không ai được chạm vào thi thể của chị trong 8 tiếng đồng hồ.

 

Do hoàn cảnh an ninh đặc biệt trong mùa đại dịch Covid-19 nên cả hai yêu cầu của chị đều bị từ chối. Chồng chị rất buồn, nhưng đành phải chấp nhận quyết định này. 

 

Chị yếu lắm. Hôn mê thường xuyên. Thỉnh thoảng có tỉnh một chút thì cũng chỉ trao đổi nhau bằng mắt, không nói được.

 

Cho đến tối ngày Thứ Năm, 16/04/2020, thì đại diện Tổng Trưởng Tư Pháp Liên Bang thông báo cho chồng chị biết là chị đã được trả tự do. Dù rất mệt, trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, đã kiệt hết sức, nhưng gương mặt chị trở nên vô cùng rạng rỡ khi được chồng chị báo tin vui. Dù vậy, chị vẫn phải tiếp tục nằm lại bệnh viện để được chăm sóc. Vậy là chị đã hết tù. Chồng chị có thể tự do thăm chị và ở cạnh chị bất cứ lúc nào.

 

Được trở thành người tự do, được có chồng luôn bên cạnh, chị cảm thấy thật hạnh phúc. Rồi chị đã trúc hơi thở cuối cùng, thanh thản ra đi trong vòng tay người chồng thương yêu chỉ sau 3 ngày được làm người tự do. Chị mất vào đêm Chủ Nhật 19/04/2020. Vì là người tự do, nên chồng chị có thỉnh một vị thượng tọa vào tụng kinh cầu siêu cho chị.

 

Toàn thể những chị em người Việt đồng cảnh ngộ khi nghe tin chị Lệ qua đời thì thật là “shock”, dù ai cũng đoán được điều này sớm muộn gì thì cũng phải xảy ra. Một nỗi buồn bàng bạc khắp nhà tù trong mấy ngày hôm nay. Chuyện xẩy ra cho chị Lệ thì cũng có thể xẩy ra đối với bất cứ ai!  

 

Để cầu cho hương linh chị Lệ sớm siêu thoát và để làm an lòng những chị em đang còn sống trong vòng tù tội, ban giám đốc có tổ chức một buổi lễ cầu siêu đặc biệt. Tại nhà nguyện, có bàn thờ Phật, bên cạnh có đặt di ảnh của chị Lệ với các chi tiết ngày sanh, ngày tạ thế cùng mấy lời khấn nguyện:

 

Phiền não đoạn diệt,

Nghiệp chướng tiêu trừ,

Tốc xả mê đồ,

Siêu sanh tịnh độ.

 

Chị em tù nhân xếp hàng thật dài, giữ khoảng cách an toàn, mỗi lần được đi vào bên trong bốn người, đứng cầu nguyện trước bàn thờ tối đa là ba phút. Lượt ra, tôi thấy dường như ai cũng khóc. Thương cho chị Lệ một phần, nhưng phần lớn là liên tưởng đến thân phận bấp bênh của chính mình.

 

Riêng người viết thì nhớ nhất lời của chị Lệ nói ra khi thấy rõ là thần chết đang lù-lù tiến đến: “... cũng chẳng qua là do cái nghiệp mà chính mình đã tạo ra mà thôi.

 

Hoàng Cao

Melbourne, Mùa Đại Dịch Covid-19

24/04/2020

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/11/2014(Xem: 6876)
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học. “Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.
15/11/2014(Xem: 16318)
Không và Có tương quan mật thiết với nhau như bóng với hình. Có bao nhiêu cái có thì cũng có bấy nhiêu cái không. Nếu cái có vô cùng vô tận, thì ...
14/11/2014(Xem: 6051)
Tại một ngôi trường tiểu học trong một thị trấn nhỏ ở Hoa Kỳ hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng cho năm học mới. Cô Thompson là giáo viên phụ trách dạy lớp Năm. Cô giáo đứng trước các học sinh trong lớp học của mình và tương tự như các giáo viên khác, cô cũng nhìn khắp lượt vào các em học sinh và nói là cô sẽ thương yêu tất cả các học trò của cô như nhau, không có sự phân biệt nào cả. Cô đã nói với các đứa trẻ này điều đó, một điều mà cô tự biết là không thật lòng và cô biết là mình sẽ không thực hiện được.
08/11/2014(Xem: 8276)
Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.
07/11/2014(Xem: 9584)
Tại sao lại là những bài học bình dị? Vì những câu truyện ở đây sẽ chỉ ra cho các em thấy được những bài học đạo đức rất gần gũi trong cuộc sống...
07/11/2014(Xem: 39339)
Nói "Chùa Khánh Anh sau 30 năm" có nghĩa là đã bắt đầu bước sang năm thứ 30+1... Thật vậy, chùa Khánh Anh bắt đầu sinh hoạt từ Lễ Phật Đản 1974, tức 1 năm trước biến cố lịch sử 30/4/1975. Tại sao lại không phải là sau ngày 30/4/75 như nhiều nơi khác, và nhiều chùa khác ở hải ngoại? Thưa quý vị và bà con cô bác, đó mới là có chuyện để kể lại. Và cái đoạn này có nhiều chuyện để kể lắm. Nghĩa là nguyên nhân do đâu, và từ bao giờ đưa đến việc thành lập chùa Khánh Anh trước năm 75 và sinh hoạt cho đến ngày hôm nay?
01/11/2014(Xem: 6743)
Trước 1975, tôi là một phi công Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Tôi qua Mỹ từ ngày mất nước, khi tuổi đời vừa mới 25. Mang tiếng pilot bay bướm nhưng tôi không có lấy một mảnh tình, bởi vì tôi không có tài tán gái. Thời đó mặc dù phụ nữ Việt nam cao giá, mấy thằng bạn không quân lanh lẹ vẫn vớt được một cô vợ Việt. Tôi khù khờ, vài năm sau đành yên bề gia thất với một thiếu nữ Mỹ tuổi đôi mươi. Hồi mới cưới, cuối tuần tôi thường dẫn Carrol hội họp bạn bè, nhưng nàng cảm thấy lạc lõng giữa đám người Việt bất đồng ngôn ngữ và từ chối những buổi họp mặt. Xuất giá tòng thê, mất liên lạc với đám bạn cũ, tôi hoàn toàn hội nhập vào đời sống Mỹ. Khi đứa con gái lên 5, chẳng may Carrol bị bịnh thận. Căn bịnh quái ác kéo dài hành hạ nàng hơn 20 năm và nàng qua đời vào thời gian đứa cháu ngoại vừa tròn 3 tuổi. Gần 2 năm qua, nỗi buồn mất người vợ Mỹ tuy đã nguôi ngoai nhưng tôi vẫn giữ thói quen sống không bè bạn, vẫn âm thầm cô đơn chiếc bóng.
22/10/2014(Xem: 6160)
Hai kẻ thù đã lâu đời, hai chàng trai trẻ nhất thuộc hai dòng tộc võ sĩ đạo lâm chiến, đang rình rập nhau trong vùng hẻm núi dưới mé sông trong lúc bà con dòng họ đôi bên đang chém giết lẫn nhau trên phía đồng bằng. Mối hận thù nẩy sinh giữa hai chàng sâu đậm đến độ như muốn lộn mửa, và khi trông thấy nhau, mỗi chàng đều nguyện cầu: “Lạy Trời nếu con phải chết, xin cho con gây ra tử thương cho kẻ oán thù trước khi con lìa đời.”
18/10/2014(Xem: 45965)
Uống trà là một nét đẹp văn hóa truyền thống của Á Đông theo phương châm“Bình minh nhất trản trà". Cách đây hàng ngàn năm, con người đã biết đến trà như một loại nước uống mang lại sự sảng khoái, thanh khiết cho tinh thần, là cách để khai tâm mở trí. Người ta xem chén trà là đầu câu chuyện, là gợi mở tâm linh, là giao thoa văn hóa và kết nối lòng người.
10/10/2014(Xem: 6110)
Từ lâu, người ta tin rằng có một cái “bản ngã” thường hằng, bất biến, tồn tại độc lập trong vạn pháp. Trước sự nhầm lẫn tai hại đó, Phật Thích Ca bèn nói thuyết “Vô ngã” để chúng sinh phá chấp. “Vô ngã” không phải không có gì hết mà là không có tự tánh, không có tự thể riêng biệt. Đây là một trong ba Pháp ấn trong hệ thống giáo lý của Phật giáo (hai pháp ấn kia là Khổ và Vô thường). Gọi là Pháp ấn có nghĩa là trong tám mươi bốn ngàn pháp môn của đạo Phật nếu có pháp môn nào không có một trong ba khái niệm Khổ, Vô thường và Vô ngã thì không phải giáo lý đạo Phật.