Chiếc Áo Len

13/04/202018:55(Xem: 5145)
Chiếc Áo Len


chiec ao len

CHIẾC ÁO LEN


Lời người dịch: Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau.  Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.

 



Khi tôi nhận ra tôi đã lầm lẫn thì đã quá trễ. Tôi đã bị nỗi buồn riêng che mắt về sự xuống dốc quá nhanh và cái chết của Ba tôi mà không nghĩ suốt cái chết của ông đã ảnh hưởng đến con gái tôi như thế nào.

Nhiều tháng qua, Ba tôi cứ than đau ở vai, "dây thần kinh bị chèn" - hay đại loại như chúng tôi nghĩ. Khi ông ngã bịnh trong kỳ nghỉ và được chẩn đoán bị ung thư tuyến tiền liệt di căn, tất cả chúng tôi đều bị sốc.

Ba tôi là một trong số những người đặc biệt, được sinh ra với đầu óc khôi hài. Tôi chưa bao giờ gặp bất cứ ai mà không nhắc đến ông. Đặc biệt mấy đứa trẻ bu lại ông như được cho kẹo. Ông có thể vừa đan tay vào nhau vừa nhe răng cười khiến bọn trẻ chạy tứ tung. Trong lần đến thăm chị gái tôi ở Ái Nhĩ Lan, ông đã dạy cho các đứa trẻ miền quê chơi bóng đá Mỹ. Các đứa trẻ Ái Nhĩ Lan đã thường xuyên đến nhà vào buổi tối để hỏi: “Ông có thể ra ngoài chơi với con không?”

Thật tình không có gì đáng ngạc nhiên khi ông rất gần gũi với đứa con gái năm tuổi của tôi, Jodi, đứa cháu ngoại cuối cùng sống gần với ông ở Mỹ. Ông cháu có thể cười khúc khích và cười vang với nhau hàng giờ, bịa ra đủ thứ chuyện và giả chơi trò cho động vật ăn ở vườn phía sau.

Thời điểm họ phát hiện Ba tôi bị ung thư, nó đã phát tán đến xương và phát triển nhanh. Khi chúng tôi đến thăm ông, Jodi ngồi yên lặng bên cạnh giường, giả vờ đang đọc sách cho ông – không có những trò chơi náo nhiệt. Tôi đã giải thích cho con bé rằng Ông Ngoại bị bệnh rất nặng và ông không thể chơi được với con như trước đây, nhưng thật là khó cho một đứa bé năm tuổi hiểu được điều này.

Vào những ngày cuối đời, tôi đã không dẫn Jodi theo thăm ông, bởi vì tôi không muốn con bé sợ hãi khi nhìn thấy thân hình gầy còm của Ba tôi và ánh mắt đau đớn hiện trên gương mặt của người đàn ông quan trọng mà tất cả chúng tôi đều yêu mến.

Sau khi ông mất, tôi không biết Jodi có hiểu sự tận cùng của cái chết, hay con bé chỉ nghĩ rằng Ông Ngoại đi du lịch. Nhưng vài tuần trôi qua, con bé trở nên ít nói và trốn tránh, dễ khóc khiến tôi thấy làm lạ.

Một buổi tối, tôi đặt con bé ngồi trên đùi và nhẹ nhàng bím tóc cho nó.

“Con trông rất buồn, Bí Rợ à,” Tôi nói. “Con có thể nói cho Mẹ biết có chuyện gì không con?”

Con bé im lặng trong giây lát và vỡ oà nức nở.

“Con đã không nói lời tạm biệt với Ông Ngoại”, Cô bé sụt sùi.

Đó là lúc tôi nhận ra rằng mình tưởng mình thấu hiểu nhưng tôi đã phạm một sai lầm.

Cả hai Mẹ con cùng khóc, tôi ngồi đu đưa con bé và cùng nói chuyện về ông và tất cả khoảng thời gian tuyệt vời mà chúng tôi cùng chia sẻ bên nhau.

Tôi hỏi: “Thế bây giờ con có muốn nói lời tạm biệt với ông Ngoại không?”

Con bé nhìn tôi như thể tôi hơi lạ lùng.

“Con nhắm mắt lại. Bây giờ hãy tưởng tượng như ông Ngoại đang ở trước mặt con. Khi ông cười, con có thể nói chuyện với ông nhé.”

Bất thình lình, con bé cười vang: “Ông đang cười to với con.”

“Thế thì con nói với ông bất cứ những gì con muốn nói cho ông nghe đi.”

Cô bé nói: “Ông Ngoại, cháu yêu ông lắm và cháu nhớ ông thật nhiều. Bây giờ cháu tạm biệt ông nhé. Tạm biệt, Ông Ngoại.”


Lúc đó, tôi nhớ những món quà mà tôi đã lấy cho riêng mình khi Mẹ tôi soạn sửa quần áo của Ba tôi đi cho. Tôi đã xin Mẹ vài cái áo len cũ mà Ba tôi thích mặc khi đi ra ngoài vào cuối tuần. Tôi đi lấy hai cái áo len màu xanh biển và cho Jodi một cái.

“Đây là những chiếc áo len đặc biệt của Ông Ngoại. Nếu chúng ta buồn và nhớ ông, chúng ta có thể mặc vào và sẽ có cảm giác như ông đang ôm Mẹ con ta nhé.”

Cả hai Mẹ con cùng khóc một lần nữa khi tròng áo qua đầu. Kế đến, tôi nhẹ tay ẩm con bé đang sắp chìm vào giấc ngủ. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, con bé trông bình an, nụ cười hé nở trên gương mặt.

Cả hai Mẹ con đều mặc chiếc áo len trong nhiều năm. Thông thường, nếu Jodi gặp khó khăn, con bé thường rút vô phòng. Sau đó, khi tôi kiểm tra con bé, tôi thường thấy con bé nằm dài trên giường với chiếc áo len của Ông Ngoại quấn quanh mình – nằm ngủ êm ái, thấp thoáng nụ cười trên mặt cô bé.

Jodi bây giờ đã 18 tuổi và vẫn còn yêu thích mặc chiếc áo len của Ông Ngoại. Nó luôn vừa một cách hoàn hảo. Các bạn thấy đó, đó là kích cỡ của một vòng tay.

Melbourne, Những ngày cách ly trong mùa dịch bệnh Covid-19
Quảng Tịnh Kim Phương

Dịch theo: “The Sweater”, Pamela Albee. Chicken Soup for the Mother’ s Soul 2, 2001, Jack Canfield, Mark Victor Hansen, Marci Shimoff, Carol Kline. Health Communications, Florida, USA.

 

Ý kiến bạn đọc
14/04/202006:16
Super Administrator
Câu chuyện với nội dung và văn phong người dịch thật nhẹ nhàng thấm sâu vào lòng người đọc. Truyện rất hay. Cám ơn tác giả và chúc mừng Thượng Toạ Nguyên Tạng dưới trướng có nhiều “ hiền sĩ” giỏi. Và Quảng Tịnh là một trong số...hiền sĩ đó. (from Trần Thị Nhật Hưng, Thụy Sĩ)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2018(Xem: 11639)
Audio Truyện Cổ Tích: Chín Mươi Ba Kiếp Mới Gặp Lại Con; Việt dịch: HT Thích Huyền Tôn; diễn đọc: TT Thích Nguyên Tạng -- Vào khoảng thời gian hai mươi năm sau Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni nhập diệt, Từ thành Tỳ-Xá-Ly hướng về phía Bắc Thành Ca-Tỳ-La-Vệ. Có một đoàn Tăng lữ gồm 17 vị, họ bước những bước chân nhịp nhàng và đều đặn, tuy không phát ra tiếng động của nhiều bàn chân cùng nện xuống mặt đất bột khô dưới sức nóng của mùa hè oi bức, nhưng không sao tránh khỏi lớp bụi bủn tung tỏa dưới sức dẫm của 34 cái bàn chân, tạo nên một đám mây cuồn cuộn; từ xa, tưởng chừng như các tiên nhân vừa từ trên không đằng vân vừa đáp xuống. Mây bụi vẫn cuộn trôi về phía sau lưng của họ, mặt trời càng rực đỏ và nghiêng hẳn về hướng tây, đến ngã rẽ, trước mặt họ là rừng cây khô trụi lá, một con quạ cô đơn ngoác mỏ kêu: Quạ! Quạ! Quạ!
11/09/2018(Xem: 5319)
Phía Bắc Trung Ấn Độ, vào thời cổ xưa, hơn 2000 năm, có một vị Thủ Tướng của nước Ba-la-nại, gia sản của ông rất là giàu có, quyền tước lớn, nhưng lòng ông luôn mang một nỗi niềm đau khổ. Vì, tuổi tác càng ngày càng già, tuy nhiều vợ, nhưng không một bà nào đem về cho ông một niềm vui mà ông mãi hoài mong thao thức, đó là một đứa con trai.
24/08/2018(Xem: 7202)
Kịch : Tôn Giả Vô Não Biên soạn và đạo diễn: Trần Thị Nhật Hưng Hai màn Diễn viên: Sư phụ, sư mẫu,Vô Não và vai Đức Phật. Lời giới thiệu: Kính thưa Quí vị Là Phật tử, hẳn chúng ta đã từng nghe về nhân vật cắt 1000 ngón tay, xâu đeo vào cổ. Đó là chuyện tích Phật giáo nói về ngài Vô Não mà Đức Phật đã chuyển hóa thành một người tốt và trở thành đệ tử của Phật, về sau còn đắc quả A La Hán nữa. Hôm nay trên sân khấu này, chuyện tích đó sẽ được kể lại dưới ngòi bút của Trần Thị Nhật Hưng qua sự diễn xuất một cách sống thực của... Kính mời Quí vị theo dõi. Đây màn kịch Vô Não xin bắt đầu.
21/08/2018(Xem: 18858)
Mục Kiền Liên vốn xuất thân Con ông trưởng giả vô ngần giàu sang Ông cha tu rất đàng hoàng Nổi danh đạo đức xóm làng biết tên, Nhưng bà mẹ thời luân phiên Làm điều ác đức cho nên trong đời Gây nhiều nghiệp nặng tày trời Kiếp sau quả báo vào nơi đọa đày. Riêng Mục Liên nổi tiếng thay Thông minh, hiếu thảo lại đầy lòng nhân Can trường, cương nghị, lạc quan Thấy điều bất chính là can thiệp liền.
16/08/2018(Xem: 14073)
Trong nhiều bài kinh từ Hán tạng cho đến Pali tạng, Đức Phật tán thán hạnh hiếu dưỡng cha mẹ vì công ơn mang nặng đẻ đau và dưỡng dục của cha mẹ là vô ngần, không thể tính kể. Cho nên trong Tăng Chi Bộ, Thế Tôn gọi Cha Mẹ là Phạm Thiên, và những con cháu trong gia đình nào mà kính dưỡng cha mẹ được xem ngang bằng với Phạm Thiên: “Những gia đình nào, trong ấy các con cái kính lễ cha mẹ, những gia đình ấy được chấp nhận ngang bằng với Phạm Thiên, được chấp nhận là đáng được cúng dường”
13/08/2018(Xem: 10369)
Từ ngày vào chùa ở với sư cụ, chú Nhị Bảo ít khi được về thăm gia đình, mặc dù từ chùa về nhà không xa lắm, chỉ băng qua một cánh đồng, một khu rừng đầy thông reo là đến con đường lớn dẫn thẳng về nhà. Nếu đi bộ, chú phải mất hơn mấy tiếng đồng hồ. Công việc của chú hằng ngày tuy đơn giản nhưng thời khóa cũng khít khao. Sau những giờ hầu sư cụ, chú học kinh, viết chữ nho và thỉnh kệ chuông U Minh buổi tối. Mỗi ngày, chú còn phải đến lớp để tiếp tục chương trình phổ thông cơ sở. Chú học giỏi lại có hạnh kiểm tốt, đặc biệt gương mặt trong vắt ngây thơ và thánh thiện của chú khiến mọi người ai cũng mến yêu.
07/08/2018(Xem: 68447)
Audio mp3: Đường Xưa Mây Trắng Tác giả: Thiền Sư Thích Nhất Hạnh Diễn đọc: Phật tử Chiếu Thành
14/06/2018(Xem: 14716)
Khoảng tháng 3 vừa rồi, Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác (Đức Quốc) gởi cho chúng tôi bản final cuốn Mối Tơ Vương Của Huyền Trân Công Chúa với lời dặn dò: viết Lời cuối sách. Đọc thư Thầy, chúng tôi vô cùng băn khoăn, lo lắng và hơi bị “ngộp” dưới cái bóng quá lớn và ảnh hưởng rộng khắp của Thầy. Chúng tôi “ngại” vì biết Thầy có nhiều mối quan hệ thân thiết với các bậc tài danh khắp nơi. Ngược lại, chúng tôi chỉ là kẻ sơ học nhiều mặt mà lại dám chắp bút viết Lời cuối sách này? Chúng tôi rất đắn đo trước cái vinh dự to lớn ấy, trước cái trách nhiệm nặng nề này. Nhưng rồi anh Văn Công Tuấn nhiều lần “trấn an”, khích lệ. Và rồi, lại nghĩ rằng, Thầy Như Điển có lòng ưu ái, thương tưởng và muốn tạo điều kiện cho chúng tôi trong bước đầu tập tễnh học Phật. Xin cung kính niệm ân Thầy; và cũng qua đây kính mong quý vị độc giả thông cảm và lượng thứ cho những thiếu sót và non nớt không sao tránh khỏi, dù đã có nhiều
03/06/2018(Xem: 9690)
Thật thú vị, và cũng thật hạnh phúc, khi được ngồi hầu dưới chân Mẹ, được Mẹ kể cho nghe những câu chuyện ngày xưa đẫm vị Đạo mà Mẹ vẫn còn nhớ như in, kể vanh vách, đọc lưu loát ở độ tuổi sắp thượng thọ bach tuế.