Truyện vui: Bán Chồng

18/01/202007:28(Xem: 4616)
Truyện vui: Bán Chồng



hoa_sen

Truyện vui kể rằng, có một cửa hàng Bán Chồng 6 tầng lầu, với quy định trước cửa như sau:

- Càng lên cao, khách sẽ có món hàng tốt hơn! Nhưng đã không chọn, thì không được quay trở xuống mua hàng bên dưới nữa.

Tầng 1, một cô ế chồng thấy tấm bảng “Đẹp Trai”.

Cô muốn lên thử tầng 2, thấy bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định”.

Cô lại muốn lên tầng 3 để xem sao, thấy bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn”.

Lần này cô nhất định phải lên tầng 4, bảng đề “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn, không tứ đổ tường”.

Cô lại quyết không dừng chân, tầng 5 có bảng “Đẹp Trai, công việc ổn định, ga lăng – lãng mạn, không tứ đổ tường, đại gia – COCC (con ông cháu cha)”.

Làm sao dừng chân, phải với tới “cực phẩm” mới được, lần này bảng tầng 6 là “Tại đây không có gì, chỉ là thử thách lòng tham không bao giờ dừng của quý cô!”

=> Có lần mình từ chùa Lào phone thăm một ngôi chùa VN tại một tỉnh xa vắng ở Canada. Xin gặp “sư cô” trụ trì, họ nói không có sư cô nào ở đây, mình đổi là “ni sư”, họ cũng nói không có, rồi cúp máy.

Nghe người kể chuyện, mình gọi lại, xin gặp “đại đức” trụ trì, họ vẫn nói không có! Cuối cùng, bất đắc dĩ, mình phải lên giá, xin gặp “thượng toạ trụ trì”,  “thượng toạ” mới trả lời (giọng nữ). "Thượng toạ" thuộc về một giáo hội có quan niệm nam - nữ giờ như nhau (unisex), sao Tăng - Ni lại. Cũng may phòng ốc vẫn còn phân định, giữ lại chút gì nếu có… Thì chuyện giữ hay bỏ chữ “Thích Nữ”, cái tên thôi mà, có nghĩa gì chứ! sắt tức thị nhôm.


Giờ thì bên ngoài nam nữ bình quyền dường như đã đi khá xa, vẫn chưa thấy mấy ông đứng lên đòi bình đẳng. Chùa chiền là nơi nhận hàng từ bá tánh, phải đi xa hơn, nên chuyện các giảng sư ni ngồi ngang hàng với với chư vị đại tăng là thường rồi, trách là trách người làm salon không có ghế thấp ghế cao. Cần bỏ luôn Bát Kỉnh Pháp, để phù hợp với thời đại mạt Pháp ngày nay, tăng tốc! Một “TK ni” Nam Truyền đòi một nhà sư mới tu (chưa biết gì) phải đảnh lễ mình, và đã làm các vị Phật tử lão thành cực sốc, cô ấy phải cuốn gói, “bỏ của chạy lấy người”, vĩnh biệt chuyện hoằng Pháp tại Úc!

Người ta cho rằng PG Nam tông không ưu đãi ni giới, thật ra họ đã không đọc kỹ, nếu biển hiệu là “Nữ tông” mới nên thắc mắc như vậy. Nói thế, vẫn không là kỳ thị,  phụ nữ thời bây giờ, đá banh còn được mà. Theo Kinh Pali, người nữ vẫn có thể đắc A La Hán. Muốn thành Phật toàn giác, thì sau khi tròn đủ Ba la mật (parami), phước tự chuyển thành thân nam những kiếp sau cùng trước khi đắc đạo. Không thì hãy tưởng tượng, một Phật Bà với 32 tướng tốt – 80 tướng phụ, đẹp khủng khiếp dường nào! Kinh nghiệm qua bao nhiêu cái mười năm trong chùa cho thấy, có những “tẩu tẩu” chỉ đẹp trên-dưới 5/10 điểm đã hạ gục bao anh em của chúng ta… Một Phật Bà xuất hiện như vậy, chỉ làm thính chúng gia tăng ÁI dồn dập, làm sao LY THAM cho nỗi!?

Dù gì, sẽ bị ném đá cho coi! vậy thì viết cho hết luôn. Mình từ nhỏ đã sống trong môi trường truyền thống Theravada quen rồi, lớn thì tôi luyện ở Thái Lan – Myanmar…nên rất khó chịu khi thấy cảnh Ni lấp bầu trời Đài Loan, thương quý thầy bên ấy làm sao! May ấy là chướng duyên hữu dụng, cãi với Ni khó chịu để quên đi cái bụng cũng đang khó chịu vì vừa chay vừa ngọ trong những năm tháng tại đây.

Ai từng thấm thía cảnh "trụ trì ngầm": xin nghỉ vài đêm, thầy trụ trì đồng ý, cô ni bên cạnh nhè nhẹ lắc đầu… mới biết thương và thông cảm cho Tôn Ngộ Không qua bao năm tháng bị vùi dập dưới núi đá ra sao. Không thì xin chúc mừng! quý vị đã có một thời niên thiếu tương chao khá đẹp trong tình thương bảo bọc của bổn sư.

Nhân mùa Vu Lan, mình không hiểu tại sao có chữ Cô Hồn không bao giờ có Chú Hồn. Cái gì dữ dằn, xấu xa, độc ác, nguồn gốc tội lỗi (như Kinh Thánh nói)… đều dành cho phái nữ, như sư tử Hà Đông – sư tử cái, quỷ cái. Có lẽ vì vậy, để đối trị, người ta đến chùa tụng Chú.

Đọc xong, quý ni sư cho mình dù chỉ một like, chiều nay mình sẽ cầu nguyện cho ni giới, sẽ tụng Thím, Thím Pali.


 Dallas, 08/08/2019

Tỳ Kheo Chánh Kiến
  

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 6460)
Ambapàli (Am-ba-bà- lị) nguyên là một kỹ nữ hạng sang sống tại thành Tỳ-xá-li. Nàng sở hữu nhiều tài sản, trong đó có một khu vườn xoài nổi tiếng xinh đẹp nhất thành phô và cũng là trung tâm giải trí lớn nhất của tầng lớp thượng lưu.
05/04/2013(Xem: 3963)
Trước năm 1975, ba tôi là một thương gia giàu có. Sự giàu có không bắt nguồn ba là quan chức đầy thế lực hay thân cận chính quyền. Ba tôi chỉ là một người dân lương thiện thuần túy. Ngày ba mẹ dắt đứa con trai nhỏ từ Bắc vào Nam, ba mẹ tá túc tại nhà người chú họ bên mẹ. Người chú có một xưỡng sản xuất bánh kẹo, thế là ba mẹ tôi vừa được xem là “con cháu trong nhà” vừa làm việc đắc lực cho chú. Đương nhiên thôi, chân ướt chân ráo vào Nam với hai bàn tay trắng, có nơi ăn chốn ở tạm gọi là an thân còn mong gì hơn. Thế nhưng, cuộc đời không đơn giản như thế. Ba mẹ tôi chỉ được nuôi ăn nhưng không nhận được đồng lương nào, dù chỉ vài đồng tiêu vặt.Tiền với ba tôi không phải là cứu cánh, nhưng nó là phương tiện để giải quyết nhu cầu cần thiết, cơ bản của con người.
04/04/2013(Xem: 16180)
Phải chăng là "niêm hoa vi tiếu" hay những nghịch lý khôi hài? Là nụ cười bao dung hỷ xả hay những lời châm biếm chua cay? Là tiếng cười vang tự đáy lòng hay chỉ là cái nhếch môi vô tâm vô sự? Là công án Thiền của thời đại hay chỉ là những chuyện tiếu thường tình? Là dụng tâm chỉ trích phá hoại hay thiện ý khai thị mạch nguồn?
02/04/2013(Xem: 17859)
Khi chọn lựa đề tài và sắp đặt câu chuyện, tôi mong rằng sẽ đi sâu từng chi tiết một, để câu chuyện hữu lý hơn; nhưng trước khi đi Canada lần nầy đã cung đón Đức Đạt Lai Ma về Chùa Viên Giác, nơi tôi đang trụ trì; nên có lẽ Chương đầu của quyển sách nầy, chỉ nói về bậc Thánh nhân ấy, không liên quan trực tiếp đến câu chuyện của quyển sách.
01/04/2013(Xem: 19515)
Mục Lục: HT Thích Như Điển - Xuất gia học đạo - Chùa Phước Lâm - Làm Nhang - Học tập - Về lại chùa Viên Giác - Ngày mất mẹ - Làm đậu hủ - Pháp nạn năm 1966 - Học tán tụng - Về Cẩm Nam - Hội An ngày ấy - Hồi ký - Tết năm Mậu Thân - Thầy tôi - Di tích - Chiếc nón bài thơ - Xa Hội An - Cách học cho giỏi - Lời cuối - Gặp lại nhau - Ba thế hệ đậuTiến Sĩ Mục Lục: Trần Trung Đạo - Lời Ngỏ - Vài nét về Chùa Viên Giác - Thời thơ ấu ở Duy Xuyên - Đến Chùa Viên Giác lần đầu - Rời Chùa Viên Giác đến Vĩnh Điện - Trở lại Chùa Viên Giác - Sư Phụ, Cố Đại Lão Hòa Thượng Long Trí - Tưởng nhớ Bổn Sư Thích Như Vạn - Tưởng nhớ HT Thích Tâm Thanh - Phố cô Hội An và những ngôi trường cũ - Hãy ngủ yên Đà Nẵng của tôi - Vu Lan nghĩ về Mẹ và Quê Hương
01/04/2013(Xem: 18928)
101 câu chuyện Thiền - Trần Trúc Lâm dịch
01/04/2013(Xem: 4578)
Túi vải đã sẵn trên vai, gã nhìn quanh căn phòng tạm trú, với tay, lấy chiếc mũ nỉ trong tủ áo, chụp lên đầu rồi khép cửa, bước ra đường.
29/03/2013(Xem: 6885)
Khi tơi đang dịch “Nhân Kiếp và Tai Kiếp” (Human Life And Problems, do hịa thượng tiến sĩ K. Sri Dhammananda) vào giữa tháng 09/2001 tại Toronto thì bất ngờ được biết thầy Thích Tâm Quang bên Mỹ đã dịch xong với tựa đề là “Các Vấn Đề Của Xã Hội Hơm Nay” (web www.budsas.org)
29/03/2013(Xem: 15162)
Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
29/03/2013(Xem: 29558)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.