Chị Diên

29/07/201908:41(Xem: 5072)
Chị Diên
hoasen_10
CHỊ DIÊN ( DUYÊN)

(Xin phép được viết nguyên lời thoại theo tiếng địa phương Phú Yên)


Cô iên (Yên) nguyên là hiệu trưởng trường Hùng Vương, TP Ty Quà (Tuy Hòa) tỉnh Phú iên, Chị iên cũng là hinh trưởng (huynh trưởng GĐPT Bảo Tịnh) gọi qua và nói:  Thầy Nghiện (Nguyện) chị Diên chỉ bị bịnh, hổm rày chỉ chờ Thầy gọi dìa (về) cho chỉ dui (vui), chờ quài (hoài) mà không thấy, chỉ giận  chỉ nói ông Nghiện ổng đi qua bển rầu (rồi) đâu có nhớ gì ở đây đâu, tao và bà Thỉ (Thủy) chờ ổng gọi hỏi thăm, chờ miết thấy ghét, thâu Thầy gọi liền cho chỉ đi, chắc chỉ dui lắm đó.

Chị Thủy và chị Duyên là những huynh trưởng   đầu tiên của Phú Yên, hai chị đều trên 80 tuổi rồi.

Sau giờ công phu sáng, bên Diệt Nam (Việt Nam) là 8 giờ tấu (tối), Nghiên Nghiện gọi dìa cho chị Diên: Alo chị Diên phẻ (khỏe) không?
 Ai dãy (vậy ), ai gọi tui mà tấu (tối) rầu? Nói to to chớ tui lớn tuổi rầu lỗ tai một con bên đậu, một con bên bay, nên có lúc nghe lúc không, xin lẫu (lỗi) là ai dãy hé?

 Dạ Nguyên Nguyện đây.

Ông Nghiện hửng! Lâu quá giờ ông mới gọi , chờ tui chui xuống lỗ rầu ông mới hỏi thăm hửng, ông phẻ không? Mấy ngày nay ở Phú iên, nó nóng như lửa đốt, me….. tui dí (với) bà Thỉ bịnh dãy thâu (thôi) là bịnh, lớn tuổi, máu quyết ( huyết ) chạy hổng đều, bịnh té ngữa té nghiêng.
Chu cha hôm qua tui đi ăn đám dỗ (giỗ) Quà Thượng (Hòa Thượng) Hương Tích, đông quá chừng luôn, ngừ ( người ) ở đâu mà nườm nượp, nẫu dìa không có đồ  ăn cho nẫu ăn, ông Nghiên Nhả ( Nguyên Nhã ) cũng trốn luôn, tui tìm cúng dường cho ổng mà tìm quài không thấy.
Chừng nào ông dìa nữa? Ông dìa tui làm cho một ít mứt rong dí muối é khô, đem qua bển ăn cho sướng miệng, tui làm là ông khỏi chơ (chê), hầu (hồi) ông Ngài Từ Quang (Ngài Phúc Hộ) ông Ngài Trí Nghiêm còn sống, tui làm muối é, hai ông Ngài ổng phái (khoái ) lắm.

Ở bển có đu đủ  không dãy, tui thấy ông làm dưa món, rầu bỏ lên de lô ( zalo ), de léc gì đó, con Đạt nó đưa tui coi hình, tui không có tin, bên Mỉ (Mỹ) mà có đu đủ, có củ  kiệu na, tui nghe nẫu nói nhập ở Diệt Nam qua không hà.
 Thiệt na, ở  bển có thiệt hửng? Mô Phật hầu giờ tui nghĩ Mỉ nó xài đồ Mỉ đâu có xài đồ Diệt Nam đâu, mà nó cũng có hé, lạ quá hửng!

Nghe đâu mấy ông nậu trong ban hướng dẫn tỉnh, định tổ chức lễ 60 năm GĐPT Phú iên, mấy ổng chờ ông dìa đó, ông dìa không dãy ? Sau Rằm tháng Diên (Giêng) sang năm nè.

 Nguyên Nguyện nói: Chị Duyên  bữa nay Nguyên Nguyện lớn rồi, kêu bằng Thầy đi.

Kệ ông chứ, Thượng tạ (tọa) ở đâu, chứ tui mà ông cũng làm Thượng tạ na, hầu ông đi tu dí Ngài Bình Quang, còn cái chỏm lúc la, lúc lắc, tui đem thuốc men, đồ ăn, đồ mặc cho ông, giờ ông làm Thượng tạ dí tui na.
Nguyên Nguyện: Mô Phật!

Tui nói cho ông nghe: Chỉ có ông Ngài Hương Tích, ông Ngài  Từ Quang, ông Ngài Bát Nhã, ông Ngài Trí Nghiêm, ông Ngài Phước Trí, ông Ngài Bình Quang là tụi tui (tôi) kêu ông Ngài, còn mấy ông còn nhỏ, nôn cái gì mà Thượng tạ dí hạ tạ, mệt quá!
Nguyên Nguyện: Mô Phật!

Mà tui hỏi ông, bên đó yên ổn không dãy, ông Nguyên Đạo qua chỗ ông nhập hạ mới dìa, kể cho tui nghe ông cũng được, tui mừng cho ông, thâu ở đâu cũng tu, miễn đừng có lộn xộn thì mai mốt ông dìa tui nấu cơm đãi ông, còn ông mà lộn xộn thì thâu luôn, miễn bàn, phát một. Quý Ông Ngài ở đây, ông thấy không? Tu hành thanh tịnh không có tai tiếng gì hết, dãy mới tu chớ.
Tui nói thiệt, giờ tụi tui ở nhà tụng kinh chớ đi chùa ngầu (ngồi) lâu đâu có nẩu (nổi), me ….. chưn tay giờ nó cứng ngắc, cứng nghiễn, chắc cũng sắp đi gặp ông bà rầu, cứ mẫu năm ông dìa một lần tụi tui còn thấy mặt, chứ năm năm dìa môt lần thì có nước ghé thắp nhang cho tui dí bà Thỉ, chớ làm cái gì được.

Thâu, nghỉ đi, nãy giờ nói nhiều rầu, để tui nói dí Bà Thỉ, Bà Tâm, Ông Bình, Ông Tỉnh là ông có gọi dìa. Mô Phật thâu nghen, giữ gìn sức phẻ nghen.

Nguyên Nguyện: Dạ cảm ơn chị.

Ai mà là người Phú Yên rặt sẻ hiểu được nội dung câu chuyện, đây là nét văn hóa đẹp của người Phú Yên, tình làng nghĩa xóm luôn luôn được tôn quý và trở nên bình dân, cho nên mọi đối đãi đều ít có ranh giới, xong giới luật luôn luôn được hộ trì tốt đẹp.

12 tối ngày 27/7/2019

THÍCH NGUYÊN NGUYỆN





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 18756)
Theo truyền thuyết Ấn giáo, thần Vishnu có lần hoá sinh làm một vị vương tử sống bên bờ sông Hằng. Tên ông là Ravana. Ravana có một người con trai tên Dasa. Mẹ Dasa chết sớm, vương tử cưới một người vợ khác. Sau khi người đàn bà đẹp và tham vọng này sinh được một con trai, bà đâm ra thù ghét Dasa. Bà muốn cho Nala, con mình kế vị, nên âm mưu chia rẽ cha con Dasa, và chờ cơ hội thanh toán cậu bé.
10/04/2013(Xem: 18880)
Tập: Bàn về Tây Du Ký này viết sau khi đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh trình chiếu bộ phim "Tây Du Ký". Dương Khiết đạo diễn. Tập này được soạn giả xe là Hoa Ngọc lan, tập Ba; tiếp theo Hoa Ngọc Lan, tập Một, xuất bản năm 1998. Nhà Xuất bản Thành phố Hồ Chí Minh; Hoa Ngọc Lan, tập Hai, xuất bản tháng 03 năm 2000, Nhà Xuất bản Tôn Giáo.
10/04/2013(Xem: 18971)
Điều nầy khiến người viết " Bàn về Tiểu Thuyết Kim Dung " đi tìm lại các cảm xúc của mình khi mải mê đọc võ hiệp Kim Dung vào thập niên 60, đặc biệt là cảm xúc về Phật học, về Văn hoá và Giáo dục. Người viết chỉ có một nguyện vọng khiêm tốn là nói lên một tiếng nói trân trọng về những gì tốt đẹp mà Kim Dung đã cống hiến cho độc giả bốn phương.
10/04/2013(Xem: 18605)
BẰNG TẤT CẢ TẤM LÒNG Thích Chân Tính Nhà Xuất Bản Thuận Hoá - Huế 1996
10/04/2013(Xem: 10813)
Quyển Hồi Ký này của tu sĩ Yogananda có một giá trị độc đáo vì nó là một trong những tác phẩm nói về các bậc thánh nhân, hiền triết Ấn Độ, không phải được viết ra bởi một ký giả hay văn sĩ ngoại quốc, mà bởi một tác giả nòi giống và cùng một nền giáo dục tâm linh với những người mà ông diễn tả. Nói tóm lại, đây là một quyển sách của một người Yogi viết về những người Yogi. Dưới hình thức một truyện trường thuật của một nhân vật tiết lộ cho chúng ta biết cuộc đời và những quyền năng lạ lùng của những bậc hiền giả của xứ Ấn. Quyển sách này có một tầm quan trọng rất lớn trong thời gian và ngoài không gian...
10/04/2013(Xem: 23455)
Ngài Triệu Châu hỏi ngài Nam Tuyền: Thế nào là đạo? Ðáp: Tâm bình thường là đạo. Một câu như thế đủ làm cửa ngỏ để chúng ta đọc tập sách này. Vì trong đây là những mẫu chuyện về các bậc cao tăng có đời sống khác lạ, . . .
10/04/2013(Xem: 19237)
Đọc “Câu chuyện dòng sông”, chúng ta sẽ thấy rằng cuộc đời đáng sống và chứa đựng muôn ngàn hương sắc tuyệt vời, mà chúng ta thường bỏ quên và đánh mất giữa đời sống thường nhật. “Câu chuyện dòng sông” là câu chuyện của mỗi người trong chúng ta; đó cũng là hình ảnh muôn thuở của trần gian và của mộng đời bất tuyệt.
10/04/2013(Xem: 5683)
Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươị Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát.
10/04/2013(Xem: 7390)
Thuở ấy khi vừa bước vào Thiên Đường, Bích Thảo đến đứng trước một cây kỳ lạ, cây vừa là đàn ông vừa là đàn bà. Bích Thảo cúi chào cây một cách kính cẩn và hỏi : "Chào cây, cây có phải là cây của sự sống không?" Nhưng khi có con rắn muốn thay cây trả lời cho chàng thì Bích Thảo quay lưng bỏ đi.
10/04/2013(Xem: 6217)
Làng Mã Châu của tôi là một ngôi làng nổi tiếng về nghề nuôi tằm, ươm tơ và dệt lụa. Những ngày còn nhỏ, tôi thích đứng xem người lớn nuôi tằm. Nhìn những con tằm nhỏ li ti, bám vào những chiếc lá dâu xanh, nhả những sợi tơ trắng mong manh, cho đến khi trở thành những con nhộng cuộn tròn trong cái kén. Qua đó, tôi cảm nhận sự kỳ diệu của một quá trình sinh diệt không cùng của vạn vật.