Nồi Lá Xông

28/07/201905:40(Xem: 8364)
Nồi Lá Xông

noi la xong
NỒI LÁ XÔNG




Ngày hành điệu mỗi lần , mưa nắng bất thường ,trái gió trở trời bịnh cảm nắng , hay bị gió lạnh Thầy hay gom nồi lá để xông : vài nhánh lá khuynh diệp , năm , bảy lá xoài , lá ổi , nắm lá tía tô , lá me đất , một chùm lá tre , nấu sôi , Thầy đứng bên ngoài phủ mền , Thầy phủ nhiều lớp vì mền lúc đó không có rộng và dầy như bây giờ , hơi nồi nước xông thơm mùi lá , cuối cùng với 1 cục gạch nung đỏ , Thầy gắp từ dưới bếp đỏ hỏn bỏ vô nồi lá xông , tiếng xèo xèo vang lên , hơi khói bay ngút ngàn vậy mà khi mồ hôi xuất ra là hết bệnh.

Hình bóng Thầy trong chiếc áo vạt hò vàng vói mình kéo lá tre hay lá khuynh diệp bỗng nhiên con thấy mình bé nhỏ quá , Thầy hay nói "thuốc con nhộng nẫu bán có phần, chứ không phải lúc nào cũng có ( vì khi đó là thời bao cấp ) nên lo mà xông đi con ".

Có một lần HT Thích Giải An từ Quảng Ngãi (xem tiểu sử) vô thăm bia tháp Tổ Liễu Quán và thăm Thầy , Ngài bị cảm nắng ,Thầy gom lá xông cho Ngài , xông xong, Ngài thời một tô cháo rau răm nóng với gừng , rồi về hậu liêu ngơi nghỉ , chiều hôm đó con hầu 2 Ngài uống trà , Ngài Giải An nói : "u mẹt ơi TT Bình Quang có bàn tay phục dược , tui xông xong giờ tui thấy khỏe re". Thầy nói : "dãy na" ( hai Ngài đồng học tại Báo Quốc Huế ) , giọng Ngài Giải An đặc sệt Quảng Ngãi , giọng Thầy đặc sệt xứ nẫu Phú Yên , sao hay quá vậy , tình pháp lữ đồng song , dù cho vật đổi sao dời , vẫn không thay đổi tình Linh Sơn cốt nhục .

Bây giờ ở nơi đây mỗi lần con bị cảm : lên chợ mua bịch lá xông , nấu sôi trong nồi cơm điện , rồi phủ mền , xông , bệnh cũng hết , nhưng lúc nào con cũng nhớ về Thầy , bóng Thầy hao hao gầy , đưa cây khèo quéo kéo lá khuynh diệp hay lá tre , rồi nhón chân lên hái lá , nấu nước xông ……………….

Cảm ơn thời hành điệu với Thầy , con không thể quên được những ngày ấy……

THÍCH NGUYÊN NGUYỆN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/11/2012(Xem: 5511)
Tôi đang loay hoay quét mạng nhện trên trần nhà, chuẩn bị một cuộc tổng vệ sinh nhà cửa để đón cái Tết cổ truyền, chào mừng năm mới theo lệnh của cha. Út Huy đi học về lúc ấy, mặt chằm quằm một đống, liệng chiếc cặp lên chiếc ghế salon... rồi ngồi phịch xuống kế bên, thở dài nghe não ruột. Tôi ngưng tay chổi ngó nó từ đầu tới chân. Nó lấm la lấm lét nhìn tôi, lúng búng: “Anh Ba... anh Ba...” Đưa mắt nhìn nghi ngại, tôi bắt gặp ngay chuyện không vui. Hơi lo, tôi làm bộ hỏi: "Thì tao là anh Ba đây, có gì là lạ đâu? Mày sao vậy? Sao mà... như bị mất hồn vậy?” Chừng như thằng nhóc chỉ chờ tôi hỏi vậy, nói ngay: “Lão thầy đánh em, anh Ba à!” Tay nó xoa lấy mông, nước mắt lưng tròng.
09/11/2012(Xem: 7723)
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.
01/11/2012(Xem: 17493)
Tu sĩ vẫn không quay lại, đôi bàn tay với những ngón tay kỳ diệu bật lên dây đàn, mắt nhìn ra khung cửa tối - biển âm thanh xao động rồi ngưng lắng một lúc...
01/11/2012(Xem: 21951)
Khi Phật đã thành đạo và thành lập giáo đoàn với năm vị đệ tử tì kheo đầu tiên tại vườn Nai, mọi người dân Ấn vẫn chưa biết gì về Phật. Đến lúc giáo đoàn đông dần, và các vị đệ tử đầu tiên đã có đầy đủ khả năng và đạo hạnh để tự mình đi hành hóa các nơi, thì người ta mới bắt đầu nghe nói đến “Phật"! Cho đến gần một năm sau, khi Phật thu phục được ba anh em Ưu Lâu Tần Loa Ca Diếp, tiếp đến là Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên, và sau đó không lâu là Đại Ca Diếp, thì tiếng tăm của Phật mới thực sự vang khắp bốn phương, trong triều ngoài nội ai ai cũng biết!
17/10/2012(Xem: 21505)
Đa Văn từ lâu được nổi tiếng là nghe nhiều, nhớ giỏi. Hôm kia, chẳng biết suy nghĩ được điều gì mà chú hăm hở chạy vào gặp nhà sư, lễ phép và khách sáo nói...
10/10/2012(Xem: 15581)
Không hiểu tại sao người ta gọi con vật ấy là chó. Cái tên này không gây nên một ấn tượng đẹp theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhất là đối với tôi, một người không mấy ưa loài động vật này. Lý do, có lẻ từ một kỷ niệm thuở mới lớn.
21/09/2012(Xem: 5955)
Vừa rẽ vào đường hẻm nhỏ, chỉ một đoạn ngắn, chiếc xe Honda ngừng lại, tắt máy. - Đây rồi. Lữ khách ngồi sau xe bước xuống, lập lại lời người lái xe: - Đây rồi! Có phải đây là nơi chốn đã đến, đã biết đâu, mà sao xác nhận như đã từng!
21/09/2012(Xem: 14931)
Truyện Cổ Sự Tích Cứu Vật Phóng Sinh - Pháp sư Tịnh Không - Thích Phước Sơn dịch
19/09/2012(Xem: 10779)
Những Truyện Cổ Việt Nam Mang Màu Sắc Phật Giáo - Lệ Như Thích Trung Hậu, Sưu tầm & giới thiệu
14/09/2012(Xem: 7374)
Những câu chuyện thật chốn Thiền môn do các bậc trưỡng lão kể lại luôn luôn là những bài học hay nhất, là nguồn động lực lớn nhất cho các thế hệ mai sau noi gương trên con đường tu học. Trường hạ của Giáo Hội Thống Nhất tại Úc Châu – Tân Tây Lan năm nay tại Tu viện Vạn Hạnh Canberra, ngoài những buổi lễ trang nghiêm thành kính, ngoài những giờ sám hối thanh tịnh, ngoài hình ảnh chư Tôn đức với màu huỳnh y giải thoát, mỗi tối chư Tôn Đức Tăng Ni còn có những buổi thảo luận thật hoan hỷ, sôi động, không khí gần gũi nhưng không kém phần trang nghiêm. Những câu chuyện thật về công đức tu hành trong chốn thiền môn đã được chư Tôn kể lại, bài học “giữ tâm một chỗ, việc gì cũng xong”, trong đó việc sanh tử là việc lớn nhất của người xuất gia, từ ấy đã được lan xa….