Tất cả đều là nhân duyên...

01/05/201906:58(Xem: 5852)
Tất cả đều là nhân duyên...

Nguyen Khoa Tuan (7)


Tất  cả đều là nhân duyên...


Hôm nay là ngày 30.04.2019, ai trong chúng ta không nhớ đến ngày 30.04.75 cái ngày đen tối nhất trong lịch sử đất nước, ngày mà mọi người hoảng loạn vì tỵ nạn cộng sản, ai cũng tìm đường ra đi bằng mọi cách nhất là những người đã sống với cộng sản sau ngày Cộng sản tràn về Hà Nội, tuyên bố Độc Lập, thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa, cái mỹ từ đó nghe quá đẹp đẽ nhưng đằng sau đó lại là những áp bức bất công đầy dẫy, để san bằng giai cấp cộng sản đã không từ cái gì cả, mọi người tố cáo nhau để dành quyền lợi, cả xã hội đảo lộn vì họ chỉ tin vào lý thuyết duy vật, vô thần và trong đầu mọi người Đáng Cộng sản chỉ nhồi sọ một thứ ảo tưởng xa vời là tiến lên một xã hội công bằng, đẹp đẽ, mọi người đều có quyền lợi ngang nhau, không ai được phép giàu hơn ai cả nên họ tẩy não mọi người nhất là tầng lớp tiểu tư sản mà họ cho là luôn ăn trên ngồi trước mọi người, cũng vì vậy mà có cuộc di tản 1954 từ Bắc vào Nam của những người dân Miền Bắc.

Tưởng là thoát ách Cộng sản và sống yên bình ở Miền Nam nhưng rồi 1975, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, mọi người trốn chạy bất kể bằng cách gì, xã hội mất kiểm soát và trong cuộc chạy trốn đó dĩ nhiên là có những người bỏ thây ngoài biển cả, vợ lạc chồng, con lạc cha mẹ.
Tôi ở vào thời điểm đó, và dĩ nhiên theo lời Mạ tôi thúc dục cũng đi cùng Ông Anh cả vào trại gia binh Tân Sơn Nhất ở một đêm với hy vọng đi ké chuyến ra đi của gia đình Bà Dì, do hai người một là con ruột, một là rể đều là phi công lái máy bay trong quân lực VNCH và làm việc ở Tân Sơn Nhất.  

Nhưng mọi toan tính đều tan vỡ khi Ba tôi làm dử bắt Mạ tôi nói Ông Anh cả vào đón tôi về chưa đầy một ngày sau đó, vì Ông không muốn tôi ra đi khi biết chắc là anh cả tôi sẽ ra đi với Phi Đoàn F5 của anh ấy.
Lúc đó tôi chưa biết gì về cộng sản cả mặc dù hồi chiến cuộc Mậu Thân năm 1968 tôi đã sống vài ngày với tụi nó, nhưng rồi cũng chỉ thấp thoáng lơ mơ để hiểu rõ ra là họ đối nghịch với thế giới tự do thôi.
Nếu lúc đó ngày 30.04 mà Ba tôi không phản đối để tôi ra đi thì có lẽ cuộc đời của tôi sẽ rẽ sang một hướng khác...

Tuy vậy bây giờ ngồi đây nghĩ lại tôi vẫn thấy mình đã vào đời một cách dũng mãnh sau 30.04.1975, mình đã tự lập, bây giờ nhớ lại những ngày tháng đó tôi hoàn toàn không hiểu được sức mạnh nào đã giúp đỡ mình vượt qua tất cả những khó khăn thời đó từ cuộc sống cho đến những lúc bị bắt buột đi đánh tư sản mại bản trong Chợ Lợn tự mình phải nghĩ ra cách liên lạc về nhà, để Ba Mạ yên tâm là mình không sao cả...
Bây giờ hiểu rõ về thuyết Nhân Duyên của Đạo Phật tôi mới ngộ ra rằng mọi sự đều bắt đầu từ Nhân Duyên, trong sự khổ đau, khó khăn trong đời sống vì mình không làm điều gì sai trái với mọi người nên luôn luôn có những nhân duyên đưa đẩy mình mình gặp được người tốt ( Quý Nhân) giúp đỡ, nếu lúc đi đánh tư sản mại bản đó tôi không gặp được các chị nấu bếp tốt bụng lôi đi, tôi đã đi theo cái đám Cán Bộ bắt Tư Sản Mại Bản, tịch thu tài sản của người Hoa tạo nên cái nghiệp xấu mà có lẽ bây giờ phải gặt lấy hậu quả khôn lường.
..
Rồi thì cả những lúc trở về gia đình chạy đôn chạy đáo đi mua kem bán ở Trường Học Tân Định, cùng Mạ tôi và các em dọn hàng bán mỗi ngày, chứng kiến những thăng trầm trôi nổi của cả gia đình.
Và rồi trải qua những ngày tháng đi làm công nhân viên, cực không thể tả đã rèn luyện cho tôi sự dẻo dai chịu đựng, lòng từ bi không phân biệt ai cả, vì vào đó mình mới thấy những người nghèo khổ nhưng rất tốt bụng, luôn giúp đỡ mình, nếm đủ thứ mùi vị cuộc sống như say xỉn vì uống rượu ăn mừng mỗi lần Tết Nhất hay tổng kết cuối năm, và rồi đến với đam mê ca hát.
Cuộc sống lúc đó quá cực khổ nhưng cũng có những lúc thật sự hạnh phúc dù chỉ là thứ hạnh phúc nhỏ nhoi, mỗi ngày cuối tháng lãnh lương ra có tiền đãi mấy đứa em đi coi xi nê, mua sắm quần áo mới...
Tuy vậy cũng chứng kiến sự ra đi của Cô Em gái vì bệnh viêm não Nhật Bản, rồi thì những chuyện vượt biên của hai cậu em trai vì bị gọi đi nghĩa vụ quân sự...
Sau cùng là đến phiên mình cũng phải tìm đường vượt biển thì hứng chịu nhiều trắc trở, chạy trốn trong các cánh đồng ở Đồng Nai sau khi bị bể chuyến lần đầu , quay trở về kiếp cu li mà tinh thần thì không còn hăng say như trước nữa, chỉ nghĩ đến chuyện ra đi trở lại.
Lần thứ hai thì bị bắt ở Long Thành, vào trại giam ba tháng chứng kiến cảnh tù tội vượt biên, sống chung với tội phạm hình sự, ăn uống cực khổ trong tù, tình cảm người với người trong trại đều là những bài học dạy cho tôi cách cư xử với mọi người sau này trong đời sống.
Thoát được tù ra về tôi lại phải bôn ba bán thuốc lá và bánh ngọt ở Đường Hai Bà Trưng. tiếp xúc với đủ hạng người giàu sang hay nghèo hèn, cũng có những lúc vui. lúc buồn vì bán ế, nhưng cũng có lúc đắt hàng nhất là những ngày Giáng Sinh cuối năm 81.

Nhưng rồi cũng không yên với bọn công an phường Tân Định trong chiến dịch dọn dẹp hàng rong lề đường, tôi phải bỏ ngang chuyện buôn bán để đi làm thợ nề, xây cất nhà cửa trong một hãng tư nhân chuyên xảy cất hãng xưởng cho một Bà Chị họ là Phó Tổng Giám Đốc Công Ty Thủy Tinh Gò Vấp, thế là khăn gói mỗi ngày đi xúc cát, gánh hồ, dầm mưa dải nắng để xây nhà máy Thủy Tinh Gò Vấp, và cả một hãng xưởng khác nữa tận trong Chợ Lớn sau đó mà trong lần đó tôi đã phải nghe theo bốn đồng nghiệp ăn cắp xi măng, lận trong người đem ra chợ bán mỗi buổi chiều khi đi làm về...
Tháng 6 hay tháng 7 năm 82 tôi lại bôn ba thử thời vận lần nữa với chuyện vượt biên lần thứ 3 ở Giáo Xứ Hải Sơn, tối hôm đó cũng đổ quân xuống đó chia ra từng nhà nhỏ, chờ tới tối sẽ đi tiếp ra đường biển Vũng Tàu hay Bà rịa gì đó, ai ngờ bị bể ổ lần nữa phải chạy qua nhà thờ Giáo Xứ trốn qua đêm để hôm sau chạy về Sài Gòn lại...
Đó cũng là một nhân duyên là đưa đẩy đến việc Giáo Dân ở Hải Sơn và Đức Chúa Trời che chở cho mình thoát khỏi bị bắt...
Và cuối cùng thì lần vượt biên thứ tư cũng đến vào dịp Tết Trung Thu năm 1982 ở Long Hương , Bà Rịa làm ngư dân đánh tôm cá, trong từng thuyền nhỏ và hôm sau đó ra cá lớn mà ra đi trót lọt, tuy có sóng to gió lớn một ngày nhưng tôi ngày thứ tư thì được tàu Đan Mạch vớt đưa vào Trại Tỵ Nạn Hawkinsroad Singapore.
Vào trại tỵ nạn một thời gian thì các bạn cùng tàu đều lần lượt ra đi, có mình mình vì muốn đi Mỷ đoàn tụ với anh em mà phỏng vấn phái đoàn Mỹ bị bát đơn nên kẹt lại ở đó năm tháng tới 5 tháng mới đi định cư Đan Mạch.

Tuy vậy bây giờ nghĩ lại trong cái rủi lại có cái may, vì thời gian đó tôi đã làm được nhiều việc tốt giúp đó mọi người như làm thông dịch dẫn người đi Tòa Đại Sứ, đi khám bệnh ở nhà thương ngoài thành phố, và cũng có lúc lén trốn trại đi làm ở một hãng đóng bình Gas để kiếm một ít tiền sắm một ít đồ đạt chuẩn bị cho chuyến đi định cư tháng ba năm 1983.


Đây là một hình ảnh lưu dấu kỷ niệm của tác giả tại Đan Mạch trong những năm tháng đầu tiên:


Nguyen Khoa Tuan (11)Nguyen Khoa Tuan (10)Nguyen Khoa Tuan (9)Nguyen Khoa Tuan (8)Nguyen Khoa Tuan (7)Nguyen Khoa Tuan (6)Nguyen Khoa Tuan (5)Nguyen Khoa Tuan (4)Nguyen Khoa Tuan (3)


Đó cũng là những nhân duyên tốt xảy đến cho tôi...
Qua đến Đan Mach thì mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu từ việc học hành tiếng Đan, tự lập cuộc sống với số lượng trợ cấp ít ỏi hồi đó, và tuy vậy vẫn có những niềm vui nhỏ nhỏ mỗi năm Tết đến lại được sinh hoạt văn nghệ, rồi thì được một gia đình người Đan Mạch nhận mình như con nuôi, liên lạc giúp đỡ những thời gian đầu sống cô độc một mình nơi xứ lạ quê người mà đến bây giờ tôi vẫn không quên ơn Ông Bà Giáo đó, Ông đã mất và Bà thì đã về hưu thỉnh thoảng tôi vẫn ghé thăm Bà. Đó cũng là một nhân duyên tốt đã xảy đến với tôi...

Rồi thì thời gian cũng trôi qua rất nhanh đến năm 1988 tôi tốt nghiệp ngành may cắt và đi làm kiếm tiền, sống tương đối đầy đủ có dư chút đỉnh gởi về giúp gia đình còn kẹt lại ở Sài Gòn.

Cũng cùng năm đó tôi làm giấy tờ bảo lãnh gia đình tôi gồm hai cô em gái và Ba Mạ tôi đi đoàn tụ Đan Mạch vào tháng 11 năm 1989, đây cũng là một nhân duyên đặc biệt mà cũng là cơ hội để tôi được đền đáp Công Ơn dưỡng dục Sanh Thành với Ba Mạ tôi , cứu vớt gia đình còn kẹt lại và sống vui với những kỷ niệm quá đẹp khi cả gia đình đoàn tụ những năm 1993, 1994, 1998.
..
Và cho tôi bây giờ có những nhân duyên khác, lành có dữ cũng có đã xảy đến với tôi mà sau khi đã thấm nhuần chút ít Phật Pháp tôi hiểu ra chấp nhận và giữ gìn cho thân tâm luôn an lạc.


Viết từ Đan Mạch ngày 30.04.2019
Tâm Tú Nguyễn Khoa Tuấn 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2020(Xem: 4816)
Năm tôi mười hai tuổi, tôi đã biết mộng mơ. Nhưng tôi không mơ công tử đẹp trai con nhà giàu học giỏi hay các chàng bạch diện thư sinh mặt hoa da phấn mà tôi mơ hình ảnh thiếu nữ áo dài xanh (màu xanh nước biển), có đôi găng tay trắng, ở cổ áo gắn hai đầu rồng nho nhỏ, xinh xinh, huy hiệu của tiếp viên phi hành hàng không Air Việt Nam.
20/04/2020(Xem: 20822)
Không chỉ là một trong những cuốn sách xuất sắc về nội dung, "Hành trình về Phương Đông" còn có một số phận kỳ lạ. Và không chỉ bây giờ mà suốt vài chục năm qua rất nhiều diễn đàn trong và ngoài nước đã tranh luận rất nhiều về nguồn gốc, xuất xứ cuốn sách này. Mà người đã tạo ra nó lại yên lặng như không hề có liên quan.
20/04/2020(Xem: 4212)
Thắp xong mấy nén hương trầm, lâm râm khấn vái, dâng lên bàn thờ Phật, rồi bàn thờ gia tiên, dì Thêm thở dài, bước từng bước năng nề xuống bậc cấp cầu thang lát đá nhám màu đen sậm, mắt dõi theo hai bàn chân của mình đổi phiên nhau đặt từng bước xuống lần bên dưới. Cũng là những bước đó trước giờ, nhưng sao tối nay tự dưng dì cảm thấy như mình đang bước dần xuống hố sâu u ám đang chứa đầy nỗi thất vọng, buồn tênh… Hết bậc cấp, dì lê gót đến ngồi phịch xuống ghế sofa êm ái, nhìn bâng quơ qua cửa kính ra ngoài sân, cổng trước… Dì Thêm đang nghĩ về đứa con gái của mình.
16/04/2020(Xem: 6955)
Đường phố vắng hoe. Quán xá đều đã đóng cửa. Chỉ những khu vực chợ búa mới thấy có người tập trung qua lại với biểu hiện vội vội vàng vàng, Đã bước sang ngày thứ mười một của đợt giãn cách xã hội phòng chống dịch COVID-19.
13/04/2020(Xem: 5632)
Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.
01/04/2020(Xem: 6441)
Có một thứ được cất giấu, nếu nói là bí mật thì hơi quá, chỉ là hơi kín đáo trong cốp chiếc xe Future còn mới cáu xèng của anh. Anh lẳng lặng ghé chỗ cửa hàng bán vật liệu ống nước và sắt thép để mua nó, cất kỹ, lấy chiếc khăn lông dùng để lau bụi xe mà phủ úp lên che lại. Vợ con của anh chắc là không biết, vì xe là xe riêng của anh, không ai tò mò táy máy mở cốp ra làm gì. Vậy nên, người ngoài càng không hề biết.
01/04/2020(Xem: 8033)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..." Tác giả chỉ nhắc qua việc "niệm chú" thật ngắn, không diễn bày hay kể lể gì thêm, lướt qua thật nhanh để trở về với mạch truyện. Chắc rất ít người lưu tâm để ý đến chi tiết vô cùng huyền diệu này, vì đang bị cuốn hút theo dòng trôi của câu chuyện "hết xăng, dắt xe đi bộ".
20/03/2020(Xem: 4681)
Tình yêu không chỉ là cảm xúc của con người, nó còn là cội nguồn của sức mạnh, của tinh thần lạc quan, của lòng dũng cảm và sự kiên cường. Tình yêu giúp chúng ta giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, giúp ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm và dẫn dắt ta tới những bến bờ hạnh phúc. Đó là buổi tối tháng 6 lộng gió, chàng trai gặp cô gái tại một bữa tiệc ở một nhà hàng gần biển. Cô là người xinh đẹp, dịu dàng và phần lớn khách trong buổi tiệc đều chú ý đến cô. Trong khi đó, chàng trai lại là một người rất bình thường, không có gì đặc biệt, cũng chẳng ai để ý tới anh. Anh cũng dõi theo cô ngay từ khi cô bước vào.
20/03/2020(Xem: 7303)
Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.
17/03/2020(Xem: 17615)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung Còn về chính trị chẳng thông, Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay