Tùy bút: Chức Vị

01/02/201907:47(Xem: 4408)
Tùy bút: Chức Vị
phat thuyet phap

Tùy bút
CHỨC VỊ

 

"Sinh Tử Sự Đại
Vô Thường Tấn Tốc"
Năm cùng tháng tận
Tống cựu nghinh tân
Nói chuyện chữ Sinh
Đón chuyện mới tinh
Cho mình phơi phới!

Vậy là bước qua năm mới, ngay trong "tháng Giêng là tháng ăn chơi", tôi sẽ được... lên chức.
Nam mô Phật!
Lên chức.
Trên hai mươi năm viết văn viết báo với Đời, tôi chớ hề muốn nhậm chức, bất cứ là chức vị gì, bất cứ là loại "Ghế" nào, nhưng rốt cuộc cũng phải cười khề khà mà nhậm chức "Phó Già Làng phụ trách chuyên môn" của Làng Cười Nha Trang khi Làng đang gây sóng gió, nổi như cồn trên làng báo nước nhà... Và trong quãng thời gian đó, tôi cũng đã hoan hỷ 2 lần nhậm chức... Cha.
Bây giờ, sau 6 năm lui bóng, chuyển qua viết báo Đạo với tâm nguyện phụng sự, hoằng pháp, thì vẫn vậy, không nhận một chức tước, địa vị hay danh hiệu nào hết. Vậy cho nó khỏi vướng bận vướng víu, để khứ đáo xuất nhập tiến thoái thong dong tự tại hơn.
Lên chức!
Sắp lên chức và nhậm chức nữa rồi.
Trong tháng Giêng Kỷ Hợi sắp tới, tôi sẽ lên chức... Ông Ngoại.
Giai đại hoan hỷ!
"Con gái trà" của tôi hạ sắp "nở nhụy khai hoa", làm tôi phải liền nhớ lại hồi nó chào đời, năm 1991, lúc đó chưa có cái vụ siêu âm hay siêu dương gì đâu, nên khi nó lọt lòng rồi mới biết chắc giới tính. Mừng vui, đạp xe chạy lên nhà Mẹ báo tin. Mẹ vui mừng, hỏi:
"Con trai hay con gái?"
"Dạ, con gái! Vợ chồng con đã nhất trí đặt tên cho cháu là Thủy, lấy tên của một nghĩa huynh, người đứng ra tác thành cuộc hôn nhân, tổ chức đám cưới của tụi con, nay xin Bà Nội ban cho cháu nó một chữ lót ạ!"
Mẹ ban ngay:
"Cho nó chữ Tịnh. Tịnh Thủy. Dương chi tịnh thủy!"
Đến đời con gái tôi, nó cứ đi siêu âm miết, biết chắc chắn là con trai rồi, nên đã tự đặt sẵn tên cho hài nhi đang còn nằm trong ổ bụng của mẹ, đặt sẵn luôn chứ không cần đến Ông Ngoại vốn có  "cả bồ chữ". Tôi hỏi con gái:
"Con đặt tên cho cháu ngoại của Papa là gì?"
"Dạ, nó sẽ mang tên Kiến Văn ạ."
Tôi nghe vậy thì tâm đắc vô cùng. Không có ý kiến một lời nào hết. Vì cháu ngoại của mình cũng được mẹ nó đặt cho cái tên xin thỉnh từ kinh kệ nhà Phật.
Kiến Văn. Đó là hai chữ được trích xin trong bài "Khai Kinh Kệ" của "Lão Phật Gia" hoàng đế Võ Tắc Thiên:

Vô thượng thậm thâm vi diệu pháp
Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ
Ngã kim kiến văn đắc thọ trì
Nguyện giải Như Lai chân thực nghĩa.

Tạm dịch là:
Phật pháp rộng sâu rất nhiệm mầu
Trăm ngàn muôn kiếp khó tìm cầu
Con nay nghe được chuyên trì tụng
Nguyện rõ Như Lai nghĩa nhiệm mầu.

Ngã kim kiến văn đắc thọ trì, thân người khó được như vậy mà nay đã có được rồi, Phật Pháp khó được nghe thấy như vậy mà nay đã được thấy nghe rồi. 
Thiện tai, thiện tai...

Ông Ngoại đang nóng lòng chờ đến giây phút thiêng liêng cháu Kiến Văn chào đời đây!


Cư sĩ Vĩnh Hữu















Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/2011(Xem: 6296)
Ai đã từng đọc tác phẩm “Đoạn Trường Tân Thanh“ tức “Truyện Kiều“ của đại thi hào Nguyễn Du mà chẳng biết Hoạn Thư, người đàn bà “biết ghen“ thông minh vào bậc nhất nhì trên đời. Hoạn Thư thì quá nổi tiếng rồi (nhưng chẳng biết trên đời có thật hay không?), bây giờ thì tôi xin được kể về một Hoạn Thư khác hoàn toàn có thật, thật như mặt trời mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây vậy.
26/04/2011(Xem: 4443)
Một buổi tối, chàng đánh trống trẻ tuổi đi một mình giữa cánh đồng. Tới bên một cái hồ, anh thấy trên bờ ba chiếc áo trắng của ai vứt đó.
26/04/2011(Xem: 4235)
Xưa có một người trước khi đi xa từ biệt ba con gái, hỏi các con muốn lấy quà gì. Cô cả muốn lấy ngọc, cô thứ hai xin kim cương, cô út nói...
26/04/2011(Xem: 4830)
Xưa có một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn xin thiên hạ.
26/04/2011(Xem: 4499)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng.
26/04/2011(Xem: 4338)
Ngày xưa có một ông vua trị vì vào thời nào, tên là gì, tôi không nhớ rõ nữa. Vua không có con trai, chỉ có độc một cô con gái, luôn luôn đau ốm...
25/04/2011(Xem: 5509)
Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông bình tỉnh chờ cái chết, và vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi còn lại, mà không bi ai, không sợ hãi. Ông muốn sau khi chết, gia đình làm đám tang theo ý riêng của ông. Bà vợ nghe dặn dò cách thức làm đám tang kỳ dị, thì nói giọng buồn, với đôi mắt cầu khẩn: - Em nghe nói ngày xưa ở Huế, người đàn bà đầu tiên đi xe đạp, bị cả thành phố phỉ nhổ, xem như là Me Tây, như kẽ phá hoại phong hóa nơi đất thần kinh. Cho đến khi chiếc xe gắn máy hiệu “Velo solex” ra đời, người đàn bà đầu tiên xữ dụng, cũng bị xem như là thứ côn đồ, cao bồi du đảng, chẵng ai dám giao du thân mật. Đến như bà Thu, vốn là một công chúa, dù là con của vị phế đế, là người đàn bà có xe hơi, và lái xe hơi dầu tiên ở Huế, cũng bị thiên hạ nghi ngờ oan ức đến cái đức hạnh của bà, mà suốt đời không kiếm được một tấm chồng. Thế mà bây giờ, anh bảo em làm đám tang khác thiên hạ, không giống ai, thì chịu sao nỗi lời tiếu đàm của bà con, họ hàng! Ông Tư cười,
24/04/2011(Xem: 17738)
Trên đời này, hạnh phúc và khổ đau; chiến tranh và hòa bình; giàu và nghèo… nếu chúng ta chịu khó tu tập một chút và giữ tâm thật bình thản, chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều hay vô cùng.
19/04/2011(Xem: 10029)
Như sen nở dưới mặt trời Vươn cao mặt nước, xa nơi bùn lầy, ưu tiên truyền đạo giờ đây Khai tâm những kẻ loay hoay tìm đường
15/04/2011(Xem: 8283)
Sau khi viết xong đoạn cuối Truyện Hoa Lan với một kết thúc thật tốt đẹp, nàng tươi sáng trong chiếc áo tràng nhuộm màu Ánh Đạo Vàng, tự hứa với lòng sẽ mãi mãi là Đóa Sen bất diệt không để cho chàng có cơ hội chà đạp lên Đóa Lan xưa nữa. Bạn bè tôi ở khắp nơi trên thế giới viết thơ về chúc mừng tới tấp, mừng cho tôi sắp được an hưởng tuổi vàng. Tuổi vàng phải hưởng sớm hơn chứ để đến lúc già lụ khụ thì còn hưởng gì được nữa.