Tùy bút: Chức Vị

01/02/201907:47(Xem: 4402)
Tùy bút: Chức Vị
phat thuyet phap

Tùy bút
CHỨC VỊ

 

"Sinh Tử Sự Đại
Vô Thường Tấn Tốc"
Năm cùng tháng tận
Tống cựu nghinh tân
Nói chuyện chữ Sinh
Đón chuyện mới tinh
Cho mình phơi phới!

Vậy là bước qua năm mới, ngay trong "tháng Giêng là tháng ăn chơi", tôi sẽ được... lên chức.
Nam mô Phật!
Lên chức.
Trên hai mươi năm viết văn viết báo với Đời, tôi chớ hề muốn nhậm chức, bất cứ là chức vị gì, bất cứ là loại "Ghế" nào, nhưng rốt cuộc cũng phải cười khề khà mà nhậm chức "Phó Già Làng phụ trách chuyên môn" của Làng Cười Nha Trang khi Làng đang gây sóng gió, nổi như cồn trên làng báo nước nhà... Và trong quãng thời gian đó, tôi cũng đã hoan hỷ 2 lần nhậm chức... Cha.
Bây giờ, sau 6 năm lui bóng, chuyển qua viết báo Đạo với tâm nguyện phụng sự, hoằng pháp, thì vẫn vậy, không nhận một chức tước, địa vị hay danh hiệu nào hết. Vậy cho nó khỏi vướng bận vướng víu, để khứ đáo xuất nhập tiến thoái thong dong tự tại hơn.
Lên chức!
Sắp lên chức và nhậm chức nữa rồi.
Trong tháng Giêng Kỷ Hợi sắp tới, tôi sẽ lên chức... Ông Ngoại.
Giai đại hoan hỷ!
"Con gái trà" của tôi hạ sắp "nở nhụy khai hoa", làm tôi phải liền nhớ lại hồi nó chào đời, năm 1991, lúc đó chưa có cái vụ siêu âm hay siêu dương gì đâu, nên khi nó lọt lòng rồi mới biết chắc giới tính. Mừng vui, đạp xe chạy lên nhà Mẹ báo tin. Mẹ vui mừng, hỏi:
"Con trai hay con gái?"
"Dạ, con gái! Vợ chồng con đã nhất trí đặt tên cho cháu là Thủy, lấy tên của một nghĩa huynh, người đứng ra tác thành cuộc hôn nhân, tổ chức đám cưới của tụi con, nay xin Bà Nội ban cho cháu nó một chữ lót ạ!"
Mẹ ban ngay:
"Cho nó chữ Tịnh. Tịnh Thủy. Dương chi tịnh thủy!"
Đến đời con gái tôi, nó cứ đi siêu âm miết, biết chắc chắn là con trai rồi, nên đã tự đặt sẵn tên cho hài nhi đang còn nằm trong ổ bụng của mẹ, đặt sẵn luôn chứ không cần đến Ông Ngoại vốn có  "cả bồ chữ". Tôi hỏi con gái:
"Con đặt tên cho cháu ngoại của Papa là gì?"
"Dạ, nó sẽ mang tên Kiến Văn ạ."
Tôi nghe vậy thì tâm đắc vô cùng. Không có ý kiến một lời nào hết. Vì cháu ngoại của mình cũng được mẹ nó đặt cho cái tên xin thỉnh từ kinh kệ nhà Phật.
Kiến Văn. Đó là hai chữ được trích xin trong bài "Khai Kinh Kệ" của "Lão Phật Gia" hoàng đế Võ Tắc Thiên:

Vô thượng thậm thâm vi diệu pháp
Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ
Ngã kim kiến văn đắc thọ trì
Nguyện giải Như Lai chân thực nghĩa.

Tạm dịch là:
Phật pháp rộng sâu rất nhiệm mầu
Trăm ngàn muôn kiếp khó tìm cầu
Con nay nghe được chuyên trì tụng
Nguyện rõ Như Lai nghĩa nhiệm mầu.

Ngã kim kiến văn đắc thọ trì, thân người khó được như vậy mà nay đã có được rồi, Phật Pháp khó được nghe thấy như vậy mà nay đã được thấy nghe rồi. 
Thiện tai, thiện tai...

Ông Ngoại đang nóng lòng chờ đến giây phút thiêng liêng cháu Kiến Văn chào đời đây!


Cư sĩ Vĩnh Hữu















Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/05/2011(Xem: 3600)
Trong một ngôi nhà, cạnh Hoàng trường mới, phố Đông, thành Côpenhagơ, chủ nhà đang tiếp khách. Khách hôm ấy rất đông...
12/05/2011(Xem: 6950)
Cung điện của Hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật nhẹ tay...
12/05/2011(Xem: 4631)
Xưa có một cô bé, người cô bé tí teo, bé và xinh như một con búp bê. Nhà cô nghèo, không sắm nổi cho cô đôi giày.
12/05/2011(Xem: 3907)
Tại nhà ông lái buôn giàu có nhất trong tỉnh tụ tập một đám trẻ, con cái các gia đình giàu có và quyền quý. Ông lái buôn là người có học...
09/05/2011(Xem: 4514)
Những giọt lệ của A Tư Đà là kết tinh của chí nguyện, ưu tư và sự tha thiết của một hành giả đã dành trọn đời mình để tầm cầu chân lý tối hậu.
09/05/2011(Xem: 24789)
"Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng..."
09/05/2011(Xem: 27538)
Bài giảng cuối cùng, Câu chuyện xúc động về Giáo sư Randy --Cuốn sách mà bạn sắp đọc đây là 53 ngày sau đó nữa, là cách GS Randy Pausch tiếp tục những gì ông đã bắt đầu trên giảng đường hôm ấy, với sự giúp đỡ của nhà báo Jeffrey Zaslow. Hằng ngày vẫn đạp xe để tập luyện, trong 53 lần đạp xe như vậy ông đã trò chuyện với Jeffrey Zaslow qua điện thoại di động. Zaslow đã chuyển những câu chuyện thành cuốn sách này. Ngày 8-4-2008, sách được phát hành tại Mỹ. Hơn ba tháng sau, ngày 25-7-2008, gs Randy Pausch qua đời.
05/05/2011(Xem: 4280)
Ngày xưa có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng nói: "Ước gì mình có đứa con!" mà mãi vẫn không có.
05/05/2011(Xem: 3766)
Một người có ba con trai, cả cơ nghiệp có một cái nhà. Người con nào cũng muốn sau này, khi bố mất, nhà sẽ về mình.
26/04/2011(Xem: 14118)
Mỹ Uyên tần ngần đứng trước cổng Tam quan chùa, lâu lắm rồi vì nhiều lý do nàng đã không đến đây dù rằng mỗi kỳ lễ Tết nàng đều từ thành phố về nhà thăm cha mẹ và nhà nàng cách chùa không xa lắm. Dù sao, ngôi chùa này với nàng cũng có biết bao kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu.