Tháng Mười Nhớ Mạ

06/01/201921:11(Xem: 5696)
Tháng Mười Nhớ Mạ
me-con-02
THÁNG MƯỜI NHỚ MẠ
(Bùi Công Nguyên, cuối tháng 10 âm lịch năm 2018)

Mỗi năm vào khoảng cuối tháng 10 âm lịch, con thường hay buồn. Vì sao mạ có biết không? Đặc biệt là năm nay con buồn hơn mọi năm khác vì con về nước mà không về làng Đơn Duệ tận ngoài miền Trung khô cằn của mình để được đến thắp nén hương trên mộ mạ.

Con biết rất rõ ngôi mộ của mẹ chỉ là một nấm mồ do một đứa cháu đắp lên để làm nơi cho con cháu về thăm chứ thực sự làm gì còn xương cốt của mạ dưới đó bởi ở vùng giới tuyến Vĩnh Linh nơi làng mình đã bị bom B52 đào xới thành từng hố sâu từ hồi năm 1968.

Tháng 10 âm lịch đối với con là ngày mạ lìa đời, bỏ lại một đứa bé 11 tuổi, tứ cố vô thân vì sau khi mạ mất hai người chị của con cũng mỗi người đi ở đợ một ngã. Còn nhớ như in, trước lúc trút hơi thở cuối cùng, mạ đã trăn trối rằng mạ rất lo rồi sẽ không có ai giúp nuôi con ăn học nên người.

Và đúng như mạ nghĩ, chẳng bao lâu sau, con đã trở thành một đứa bé mồ côi cả cha lẫn mẹ và đi chăn bò thuê để kiếm cơm sống qua ngày. Rồi sau khi bị Tây bắt bỏ tù ở nhà lao Hồ Xá vì họ nghi con làm liên lạc cho Việt Minh, con đã đi làm việc vặt tại nhà của một bà vợ lính Tây, rồi xin đi làm bồi trong những câu lạc bộ Pháp, và sau cùng trôi dạt vào sống trong một trại mồ côi dành cho con lính ở Huế. Và cũng chính từ ngôi trường mồ côi này, nhớ lại sự lo lắng của mạ, con đã cố gắng không ngừng học tập, chịu khó, chịu khổ, từng bước và từng bước, khoảng trên 10 năm sau con cũng có được học hàm học vị đại học và có một chỗ đứng không đến nổi quá tầm thường trong xã hội tại miền Nam, và con cũng đã rất vui về nổ lực phi thường của con. Con vui vì, ngoài mục tiêu làm việc để sống, con cũng đã làm được một số công việc giúp cho giới trẻ có hoàn cảnh khó khăn vươn lên.

Ngày mạ còn sống con có một khoảng thời gian ngắn của tuổi thơ bên mạ. Kỷ niêm thân thương nhất của con với mạ là trong những đêm hè trời nóng, mạ ngồi nhai trầu còn tay thì cầm chiếc quạt mo cau giỗ giành cho con có giấc ngủ được yên bình. Lúc ấy còn quá nhỏ để con có thể được phép hỏi về quá khứ của mạ. Chỉ biết quê mạ ở Ba Đồn, lấy ba quê ở Vĩnh Linh làm vợ thứ hai sau khi người vợ đầu của ba đã mất. Nhiều câu hỏi về gia đình, quê quán của mạ cho đến tận bây giờ con chưa có câu trả lời. Nhưng qua con mắt tuổi thơ của con ngày ấy và ngay cả bây giờ nhớ lại, mạ không phải là một người có quá khứ êm đềm và hạnh phúc như những người phụ nữ khác ở quê mình.

Cũng trong những đêm hè ấy, giữa hai giấc ngủ, con được nghe tiếng hát văng vẵng trầm buồn của những người lái buôn từ trên những con đò dọc chạy xuôi ngược trên sông Châu Thị chảy ra sông Hiền Lương. Ngày nay không còn nữa bóng dáng của những con đò dọc và sông Châu Thị cũng đã có một cây cầu nên cả những chuyến đò ngang cũng vắng bóng luôn.

Cạnh bên làng Châu Thị có một cái đình và một ngôi chùa của làng Đơn Duệ được bao quanh bởi một khu rừng thưa cũng biến mất. Ngôi đình làng điển hình rất rõ nét cho một xã hội nhỏ cá lớn nuốt cá bé, chính vì tệ nạn đó mà mạ đã cố gắng cho con đi học để sau này con không bị hành hạ, bắt nạt. Nhưng ngôi chùa thì con rất thích vì tiếng chuông mõ trong những mùa Vu Lan đã làm cho con cảm thấy gần mạ hơn, yêu thương mạ sâu lắng hơn. Cả quá khứ vui ít buồn nhiều ấy bây giờ thật sự đã tan biến mất. Mạ hãy nghĩ còn sợi dây nào nữa để níu kéo, vẫy gọi, một ông già bây giờ đã trên 80 tuổi, trở về lại với quê xưa?

Chưa hết, không như những vùng đất khác ở miền Trung, nơi con sinh ra không có ai giàu sang phú quý, chỉ có đất cày trên sỏi đá và gió Lào thổi tróc mái nhà vào mùa hè và gió bấc lạnh buốt trong những đêm đông không có tấm chiếu đủ lành lẹ để đắp. Nơi con sinh ra cũng là nơi mà mọi người phải làm lụng vất vả từ sáng sớm đến chiều tối quanh năm mới có đủ hạt gạo và củ khoai củ sắn để sống qua ngày. Bụng đói khoác chiếc áo tơi cời đi chăn bò vào mùa đông bây giờ nhớ lại con vẫn còn cảm thấy cái lạnh buốt xương. Con thấm thía vô cùng vị trí vào đời quá mỏng của con. Và có lẽ cũng chính nơi quê hương nghèo khó này đã hun đúc con thành con người miệt mài tìm con đường sống cho bản thân và những người cùng chung số phận như con.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 10784)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )
20/09/2013(Xem: 13735)
Thị Mầu (một tay cầm giỏ hoa, một tay cầm dù, ỏn ẻn bước ra): Dạ, Thị Mầu xin kính chào ông Đạo! Ông Đạo: Nam Mô A Di Đà Phật. Thị Mầu: Ông Đạo ơi, ông Đạo nè. Hôm nay Thị Mầu đến chùa, trước là có ít hương hoa lễ Phật, Thị Mầu để tạm đây nghe ông Đạo, sau là muốn thăm ông Đạo. Ông Đạo có khoẻ không ông Đạo?
19/09/2013(Xem: 19799)
Chẳng là một tối nọ tình cờ tôi xem được đoạn phim Nghịch Duyên của hãng phim Mã Lai, tả một câu truyện có thật xảy ra tại Trung Quốc từ thời xa xưa nào đó. Nhân vật chính chỉ có hai người là Chàng và Nàng, hay anh Chồng và chị Vợ, họ lấy nhau đã lâu nhưng không có con. Vợ chồng sống khá hạnh phúc với nghề bán rau cải tươi ngoài chợ. Cho đến một hôm chị Vợ nghe được một bài Pháp của một vị Hòa Thượng giảng về công năng của câu Niệm Phật sẽ được vãng sanh.
17/09/2013(Xem: 8362)
Dọn đến nhà này cả tuần hắn mới bắt đầu nghe như có người đi lại trong nhà. Hắn nghĩ tới lời báo trước khi mua căn nhà trong chúng cư này. Nhà để bảng bán đã lâu mà không ai chịu mua. Giá nhà mỗi ngày một sụt xuống một cách thảm hại, không bằng nửa giá những căn chung quanh. Chủ nhà chỉ muốn bán tống bán tháo cho rảnh nợ. Đã thay tới ba người giới thiệu nhà đất mà nhà vẫn trơ trơ ra đó. Khi bà giới thiệu nhà đất đưa hắn đến coi nhà, hắn ưng ý liền. Cái gì cũng còn tốt nguyên, có thứ còn mới toanh như cái tủ lạnh và cái máy rửa chén. Hắn ngạc nhiên hỏi bà "nhà đất" :
17/09/2013(Xem: 13332)
Vầng trăng ai xẻ làm tư. Nửa in Bút Nữ, nửa soi gầm giường. Ai bảo Hoa Lan không biết làm thơ ? Không, cô nàng ngoài tài viết văn quyến rũ độc giả đưa vào mê hồn trận với những mối tình A Còng và Nghịch Duyên, cũng biết xuất khẩu thành thơ đấy. Nhưng thơ của nàng thì ôi thôi chẳng ai chịu nổi cả vì chỉ toàn đi chôm thơ của người khác rồi cải biên, tân trang lại cho đúng vần đúng điệu và cuối cùng nhận là thơ của mình.
16/09/2013(Xem: 13499)
Hồ Bodensee tiếp giáp ba nước Áo, Đức, Thụy Sĩ vẫn còn đó, nhà Thi Thi ( Thi Thi Hồng Ngọc ) vẫn còn kia, trái đất tròn vẫn luôn tròn không méo, cho nên, chúng tôi hẹn gặp lại nhau không khó.Chỉ khó chăng tại lòng người “đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông „.Vâng, đúng vậy, tôi đã lừng khừng nửa muốn nửa không, ngán ngẫm khi nghĩ phải lủi thủi kéo valy một mình dù đoạn đường không dài, chỉ hai tiếng xe lửa từ nhà tôi qua Thi Thi rồi đến tu viện Viên Đức.
11/09/2013(Xem: 5939)
Nói đến hai chữ “Hạnh Phúc”, tôi chợt mỉm cười nhớ lại buổi học sinh động tại Khóa Tu Học Âu Châu với Hoà thượng Phương Trượng chùa Viên Giác Đức quốc. Hôm đó, Hòa thượng yêu cầu, học viên định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Bao câu trả lời được nêu ra: Kiếm được nhiều tiền là hạnh phúc.
11/09/2013(Xem: 10690)
Có phải bất công lắm không khi hằng năm vào dịp Vu Lan, trên thế gian này không biết bao nhiêu văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ múa bút tán tụng tình Mẹ: Huyền thoại mẹ, Phật giáo tôn vinh giá trị những bà mẹ, lạm bàn về mẹ, tản mạn về mẹ v.v... và v.v... bên cạnh đó, dường như mọi người đã vô tình bỏ quên một thứ tình cũng nồng nàn không kém, đôi khi còn thắm thiết hơn, đó là tình cha. Vâng, tôi có một người cha như thế.
11/09/2013(Xem: 6492)
“Anh mong chờ mùa Thu. Trời đất kia ngả màu xanh lơ”, Bên kia khung cửa sổ, hàng phong lá đổi màu, những con đường ngập lá vàng rơi, những cơn gió se se lạnh vào mỗi buổi sớm mai, tất cả như báo hiệu mùa thu đang đến với mọi người.
11/09/2013(Xem: 11018)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...