Một lần cho em

27/12/201805:21(Xem: 5432)
Một lần cho em

Một lần cho em

 

 

                  

 

mot lan cho emHình minh họa

 

"Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng. Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không", hai câu thơ của vị thiền sư nào đó đã ngấm sâu vào huyết mạch của tôi, một người con gái tươi đẹp của tuổi mười chín, vừa biết tin mình vướng phải một khối u ác tính trong đầu. Trời đất như quay cuồng phải không các bạn? 

 

Bản chất can trường, tôi không dám than thân trách phận đổ lỗi cho trời đã vùi dập đời tôi, mà nghĩ ngay đến nghiệp quả. Chắc kiếp trước mình đã làm nhân gì cay đắng lắm nên bây giờ mới chịu quả báo nghiệt ngã như ngày hôm nay! Chỉ tiếc thay cho mối tình mới chớm nở với Chàng, chưa đầy một con trăng với bao kỷ niệm lưu luyến đầy vơi. 

 

Nhiều đêm đớn đau mất ngủ vì cơn bệnh hoành hành, tôi suy nghĩ mãi, không biết có nên thổ lộ sự tình hay tìm cách lánh xa cho Chàng đỡ khổ tâm. Tính gần tính xa mãi cũng không ổn, thôi đành yên lặng làm như thế giới vẫn bình yên như tình em với anh. 

 

Chàng của tôi là một người rất đặc biệt, tuy tuổi đời từng trải chắc phải hơn tôi khá nhiều, nhưng ánh mắt và dáng vẻ thật ấm áp, dễ thương đến kỳ lạ! Chàng không ngỏ lời tán tỉnh tôi như bao chàng trai trẻ khác thật tầm thường. Chàng chỉ giơ tấm simcard vừa mua tại cửa hàng chỗ tôi làm việc, rồi nói nhỏ:

 

-  Tôi không hỏi số điện thoại của em, nhưng em có thể gọi tôi với số này bất cứ lúc nào! 

Chỉ chừng ấy thôi cũng làm tôi mất ngủ đến mấy đêm cho quyết định gặp lại chàng. Có phải tôi sợ thiên hạ sẽ dị nghị rằng mình chỉ thấy Việt Kiều, nhất là ở Mỹ lại đại gia, rồi cứ nhắm mắt húc đầu vào. Không, tôi cảm phục vì lòng hiếu thảo của chàng đối với mẹ. Chẳng phải chàng nghe tin mẹ đau nặng đã vội vã về quê thăm nuôi tại bệnh viện Việt Pháp. Do đó mới có cơ duyên gặp tôi trong tiệm bán SIM.

 

Rồi những cuộc hẹn hò đi chơi thật hạnh phúc, đối với tôi hai chữ "hạnh phúc" phải được nháy nháy viết trong ngoặc kép. Vì tôi đang đóng một vở kịch đời "thế giới vẫn bình yên" bên chàng. Mặc dù sát cánh bên tôi lúc nào cũng có một anh chàng mặc áo choàng đen, tay mang lưỡi hái đi kè kè bên cạnh. Tôi không còn nhiều thì giờ nữa các bạn ạ!

 

Tôi là một cô gái quê ở Di Linh thuộc tỉnh Lâm Đồng, nơi quanh năm với sương mù và sương muối vào sáng sớm, ba má tôi chỉ là những người làm công đi hái cà phê cho những đồn điền cà phê bát ngát. Thế mà họ đã chắt chiu dành dụm cho tôi lên Sài Gòn học đại học, với bao kỳ vọng mong đợi nơi tôi sẽ có một tương lai tươi sáng hơn đời của họ. Nhưng giờ đây với căn bệnh chỉ làm "phá sản" này, tôi làm sao dám cho ba má biết, chỉ làm cho người thêm gánh nặng mà thôi! Với Chàng cũng dấu kín, với người thân cũng không thể hở môi, tôi chỉ còn cách vào nương tựa cổng Chùa...

 

Tôi sẽ kể thêm cho các bạn rõ về mối tình của tôi với Chàng, kéo dài được hơn một năm trong sự trong sáng đến không thể tin được! Chúng tôi chỉ mới cầm tay nhau thôi, mỡ đã mang đến miệng mèo, mà mèo nào lại chịu buông tha! Thật đấy, Chàng không muốn làm hại cuộc đời con gái của tôi, khi Chàng còn bị ràng buộc, mối tình không có tương lai. 

 

Phần tôi là con gái mới lớn, từ trên núi bước xuống nơi phồn hoa đô thị đã gặp được chàng, đây là "Tình đầu là tình cuối người ơi! " như bài hát Thương hoài ngàn năm của nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương, tôi thường hay hát vu vơ một mình mỗi khi nhớ đến chàng. Rồi khi chàng về lại Mỹ, tôi hay thơ thẩn đi ngang qua các quán nhạc, đã một thời chúng tôi hay cùng nhau trò chuyện thưởng thức những dòng nhạc cổ điển trữ tình. 

 

 

 

Món quà thứ nhất:

Đã bao lần Chàng đề nghị tặng tôi những món quà quý giá làm kỷ niệm cho mối tình, nhưng tôi một mực lắc đầu từ chối. Có ý nghĩa gì nữa đâu mà vòi với vĩnh, chỉ làm vẩn đục mối chân tình của tôi với Chàng. Nhưng riêng phần tôi đã có sẵn món quà thứ nhất cho Chàng: Một chiếc áo dài trắng thời đi học, với dòng chữ thật nắn nót: "Tặng anh, em tặng anh tuổi thơ của em".

Tôi nhớ mãi khuôn mặt ngỡ ngàng của chàng khi nhận được quà, chàng sẽ làm gì với chiếc áo ấy? Để tưởng nhớ mùi hương như vị vua đa tình Tự Đức, nhớ người yêu đã khuất với vần thơ: 

Đập cổ kính ra tìm lấy bóng. 

Xếp tàn y lại để dành hơi. 

 

Món quà thứ hai:

Từ từ Chàng cũng để ý đến thái độ và thần sắc của tôi có cái gì khác thường, hơi là lạ! Làm sao dấu mãi được, "Cây kim lâu ngày trong bọc cũng lòi ra". Tôi quyết định tặng chàng món quà thứ hai, mái tóc thề óng ả mượt mà, đã một thời đưa tôi đến danh hiệu: "Người có mái tóc đẹp nhất trong cuộc thi hoa hậu...". Dĩ nhiên tôi không thể trao tận tay chàng món quà này được, phải nhờ người quen can đảm trao lại. Và Chàng cũng không đủ can đảm để đón nhận món quà. Đến đây Chàng đã hiểu, giữa tôi và chàng là hai giới tuyến chẳng thể gần nhau. 

 

Món quà thứ ba:

Tôi tìm đến ngôi Chùa Ni ở thành phố biển Vũng Tàu, xin thế phát xuất gia sau một thời gian ngắn làm công quả trong Chùa. Vì thương cảm cho căn bệnh hiểm nghèo của tôi, Ni Sư Trụ trì đã giảm thiểu đến mức tối đa các thủ tục xuất gia cho tôi thọ giới Tỳ Kheo Ni trong một thời gian ngắn. Kể từ đây tôi đã thuộc dòng họ Thích Ca với pháp hiệu Thích Nữ Huệ Quả, không còn là xuân lan thu cúc hay hồng đào yến oanh như ngày xưa nữa. 

 

Sư phụ tôi đã tìm mọi phương thuốc để cứu chữa cho cô đệ tử bé nhỏ và đáng thương này. Người dậy rằng, khối u ác tính trong đầu tôi là do nghiệp chướng lâu đời tích tụ lại. Nếu biết thành tâm sám hối, ngày ngày gắng sức lạy Phật thật rốt ráo, hy vọng nghiệp chướng sẽ tiêu tan. Lấy chuyện ngoài đời, vị Tỳ Kheo Thích Thông Lai cũng mắc căn bệnh như tôi, may nhờ gặp được Hòa Thượng Tuyên Hóa, hiện thân của Bồ Tát Quán Âm cứu chữa, phương pháp thật đơn giản, chỉ cần mỗi ngày lạy một ngàn cái là bao nhiêu độc tố sẽ toát hết ra ngoài.

 

Tôi cảm nhận được điều này, phương pháp lạy Phật rất khoa học, nếu kết hợp với hơi thở lên xuống điều hòa. Nhưng một ngàn lạy nhiều quá, làm sao cơ thể èo uột của tôi chịu nổi! Tôi nhớ những lần bị cảm cúm đau nhức toàn thân, nửa lạy còn chưa xong lấy chi trăm lạy! 

 

Nhưng hôm nay đứng trước sự sống chết, tôi không còn con đường nào khác hơn là cố gắng thực hành, ban đầu với con số trăm, sau hai trăm, rồi Ngũ Bách Danh... Ngoài ra tôi còn trau dồi kinh điển, tụng kinh niệm Phật, bái Sám hằng ngày. Nghĩ cũng tức cười! Ngày xưa tôi chỉ lo trang điểm, trau chuốt cho nhan sắc lên hàng hoa hậu để đi dự thi. Vậy phải cám ơn căn bệnh đã đưa tôi đến con đường giải thoát, thà sống một giây, một phút trong Phật Pháp, còn hơn cả đời trong bóng tối vô minh. Trong giây phút này tôi chợt nhớ tới Chàng, phải tặng chàng món quà vô giá thứ ba với tất cả tâm huyết còn sót lại trong tôi.

 

Tôi sẽ tự tay viết lại các dòng kinh Phật thích hợp với Chàng, chỉ có cách đó mới hy vọng chàng sẽ chịu đọc. Một người có tâm như chàng, đã làm nhiều việc từ thiện to lớn, đã quy y tam bảo, nhưng rất tiếc không nhớ pháp danh. Chàng đang vướng vào chữ Ái trong mười hai móc xích của Thập nhị nhân duyên, tôi chỉ cần thúc đẩy chàng chặt cái khoen Ái là tất cả các khoen khác sẽ lìa tan.

 

Rồi món quà thứ ba cũng viết xong bằng tất cả sức lực còn sót lại trong tôi, được cột chặt bằng nơ vàng trịnh trọng đặt trên bàn thờ trong phòng, chờ dịp gặp chàng sẽ trao tận tay. Ôi, niềm mong ước sao quá mong manh khó tưởng! 

 

Một lần cho em:

Sau nhiều tháng tu hành trong Chùa với sự tinh tấn vượt bậc, bệnh tình của tôi có phần thuyên giảm. Đối với tôi sống chết không còn là nỗi sợ hãi nữa, cứ như câu nói của Đức Đạt Lai Lạt Ma: "Sống an lạc chết bình an", hiện giờ tôi đã ngày đêm niệm Phật, đến lúc ra đi thế nào cũng được Phật A Di Đà tiếp dẫn, tôi tin như thế! 

Vậy mà vẫn có những chuyện bên lề xảy ra thật đời thường, như trong những lần tôi xuất hiện giữa đám đông, thiên hạ đều xầm xì tặng tôi danh hiệu "Ni Cô hoa khôi".

 

Rồi ngày ấy cũng đến, Chàng đã tìm ra chỗ ở của tôi. Hôm ấy tôi vừa bước xuống xe, chưa kịp trả tiền, chàng đã phóng ra từ cổng Chùa, nắm lấy cánh tay tôi lắc mạnh. Hình ảnh một chàng trai giằng co với một Ni Cô trông chẳng giống ai. Đây đâu phải bản sao của chuyện tình Lan và Điệp!

Sự việc xảy ra quá nhanh trước mặt mọi người, khiến tôi trở tay không kịp. Chỉ biết gỡ tay chàng ra rồi bỏ chạy vào phòng, không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra với Chàng, có bị sốc khi nhìn thấy hình tướng của tôi. 

 

Rồi những ngày sau đó, tâm tôi đã an bình trở lại, tôi nhớ lời một vị thiền sư nổi tiếng: "Nhận diện khổ đau, ôm ấp và vuốt ve, rồi tìm cách chuyển hóa".Tôi phải tìm gặp riêng Chàng một lần cuối, cho Chàng biết rõ mọi việc và trao tận tay chàng món quà thứ ba. Việc làm này tương đối hơi mạo hiểm, nhưng tôi đã quyết tâm. Nhờ người quen cho biết chỗ ở của chàng, tôi thuê xe thồ đến khách sạn. Câu nói đầu tiên khi gặp chàng:

 

-  Một lần cho em, anh có thể cho em ba chục ngàn để trả tiền xe được không? 

 

Một lần cho em chỉ có thế thôi sao? Chàng nghẹn ngào nhìn tôi lần cuối, tay cầm món quà thứ ba, một tập tâm kinh chép bằng tay với tất cả chân tình của người viết tặng. 

 

Một lần cho em về phía tôi là được chàng xem tôi như một người Tình, một người Tình đặc biệt nhất trong đời chàng. 

 

Đoạn cuối:

"Thời gian là liều thuốc ưu tiên. 

Thời gian hàn gắn mọi vết thương".

 

Đối với chàng, tôi đã chết! Bài vị cùng bát hương của tôi đã được cắm nhiều nén nhang, trong đó có nhiều nén của chàng. Rồi chàng cũng sẽ quên tôi, như đã quên bao người con gái khác đã đi qua đời chàng. Chỉ khác chăng, tôi là một Ni Cô với đầu tròn áo vuông. 

 

Đối với đời tôi đã chết, nhưng đối với đạo tôi vẫn là một Thích Nữ Huệ Quả đang hoằng dương chánh pháp tại khắp nơi. 

 

Hoa Lan Thiện Giới.

Berlin, Đức Quốc Mùa Thu 2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/11/2013(Xem: 65563)
"Đức Đạt Lai Lạt Ma, Con Trai Của Tôi" là một tập tự truyện của Mẫu Thân Đức Đạt Lai Lạt Ma. Đây là một tập sách hấp dẫn do Cụ bà Diki Tsering, Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma kể lại những chi tiết sinh động trong cuộc đời của mình, từ một phụ nữ nông thôn bình thường, bỗng chốc đã trở thành một người đàn bà có địa vị cao nhất trong xã hội, làm Mẹ của Đức Đạt Lai Lạt Ma, người lãnh đạo quốc gia Tây Tạng.
16/11/2013(Xem: 36372)
Tên tục của tôi là Trai. Dòng họ xuất thân từ Lan Lăng là hậu duệ của vua Lương Võ Đế. Gia tộc cư ngụ tại tỉnh Hồ Nam, huyện Tương Lương. Cha tên Ngọc Đường, mẹ tên Nhan Thị. Năm đầu đời nhà Thanh, cha làm quan tại tỉnh Phú Kiến. Năm mậu tuất và kỷ hợi làm quan tại châu Vĩnh Xuân. Cha mẹ đã ngoài bốn mươi mà chưa có mụn con. Mẹ ra ngoài thành nơi chùa Quán Âm mà cầu tự. Bà thấy nóc chùa bị tàn phá hư hoại, lại thấy cầu Đông Quan nơi thành không ai sửa chữa nên phát nguyện trùng hưng kiến lập lại. Đêm nọ, cả cha lẫn mẹ đều nằm mơ thấy một vị mặc áo xanh, tóc dài, trên đỉnh đầu có tượng Bồ Tát Quán Thế Ấm, cưỡi hổ mà đến, nhảy lên trên giường. Mẹ kinh sợ, giật mình thức dậy, liền thọ thai. Cuối năm đó cha đi nhậm chức tại phủ Nguyên Châu.
10/11/2013(Xem: 63368)
9780975783085, Cách phi trường quốc tế Melbourne 15 phút lái xe, theo Western Ring Road và exit vào Hume High Way, sau đó quẹo trái từ đường Sydney road, đi vào con đường Lynch thân thương, khách hành hương sẽ nhìn thấy một quần thể kiến trúc nổi bật trong vùng cư dân này, đó là Bảo Tháp Tứ Ân và cổ lầu của chánh điện Tu Viện Quảng Đức, tọa lạc tại số 105 Lynch Road, vùng Fawkner
09/11/2013(Xem: 19740)
Chọn cách ẩn tu trong một hang động hẻo lánh trên rặng núi Ky Mã Lạp Sơn, cách biệt với thế giới bên ngoài bởi những rặng núi tuyết phủ, ni sư Tenzin Palmo đã tu luyện tại đây trong suốt 12 năm. Ở đó ni sư đã phải chiến đấu với cái lạnh cắt da cắt thịt, với những thú hoang dã, với sự khan hiếm thực phẩm và tuyết lở.
05/11/2013(Xem: 7459)
Mẹ tôi là hình ảnh lớn nhất, là nhân vật vĩ đại nhất, là người đàn bà số một trong cuộc đời tôi. Ấy chết! Hãy thận trọng nếu là con trai, vì người đàn bà khác bên cạnh sẽ bắt bẻ ngay. Thật ra người con nào cũng có thể viết về mẹ của mình những dòng chữ ấy, chẳng thấy sai một tí nào. Nhất là khi người mẹ của họ đã không còn có mặt trên thế gian này nữa.
26/10/2013(Xem: 83047)
Cuộc đời đức Phật là nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều sử gia, triết gia, học giả, nhà văn, nhà thơ, nhà khảo cổ, nhạc sĩ, họa sĩ, những nhà điêu khắc, nhà viết kịch, phim ảnh, sân khấu… Và hàng ngàn năm nay đã có vô số tác phẩm về cuộc đời đức Phật, hoặc mang tính lịch sử, khoa học hoặc phát xuất từ cảm hứng nghệ thuật, hoặc từ sự tôn kính thuần tín ngưỡng tôn giáo, đủ thể loại, nhiều tầm cỡ, đã có ảnh hưởng sâu xa trong tâm khảm biết bao độc giả, khán giả, khách hành hương chiêm bái và những người yêu thích thưởng ngoạn nghệ thuật.
14/10/2013(Xem: 27297)
Nàng thở ra một hơi thật dài, mặt sáng lên, vui mừng nói: “Bây giờ em mới thực sự hết lo về chuyện cô cán bộ ấy. Nhưng không biết cô ấy và ông thầy kia có thoát được thật không hay là cuối cùng lại bị bắt? Em lo cho họ quá.” “Hy vọng họ thoát, vì từ đó về sau, không nghe cán bộ hay tù nhân trong trại đá động gì tới họ nữa.”
12/10/2013(Xem: 26258)
Có những ngày trong đời, người ta thả trôi lòng mình theo dòng cuốn dập dềnh bất định của bao cảm giác. Vui thì cười nói hồn nhiên, lộ vẻ sung sướng, buồn thì mặt dàu dàu cúi xuống để nước mắt rơi thành dòng. Điều đó chẳng có gì lạ, Còn vui buồn, còn cười khóc được thì hãy còn là con người.
11/10/2013(Xem: 7639)
Em là đóa hoa đứng bên hàng giậu, có chàng trai trẻ ngắm em rồi làm thơ bảo rằng em cười với chàng, đã thấy em trong tiền kiếp. Chỉ có thế thôi mà bài thơ của chàng được một Thiền Sư viết văn trứ danh liệt vào loại thơ Thiền, nhờ đó loài hoa nhà quê như em trở thành nổi tiếng. Một đóa hoa Dâm Bụt đứng bên hàng giậu.
11/10/2013(Xem: 6555)
Em ơi, nếu mộng không thành thì sao ? Mua chai thuốc chuột, uống cho rồi đời. Ngày xưa còn bé, Hoa Lan nghịch ngợm ghê lắm cứ theo bọn con trai leo trèo, chơi đánh kiếm cho đúng câu tiên đoán thần sầu của bà nội. Bà mụ nặn lầm con bé này rồi, phải chi ra thằng cu thì đúng hơn. Do đó Hoa Lan tối ngày chỉ ở trên cây ổi nằm vắt vẻo đong đưa, hát vu vơ mấy câu cải biên bài Duyên Kiếp của chàng nhạc sĩ họ Lầm, rồi thích chí cười vang. Cười đây không có nghĩa là biểu đồng tình với nội dung câu hát ấy đâu, nếu vì một giấc mộng nào đó không thành, dám bưng chai thuốc chuột nốc ừng ực, cái đó không có Hoa Lan rồi đấy, các bạn ạ!