Đắp chỗ trũng (Tùy bút)

18/11/201820:49(Xem: 4875)
Đắp chỗ trũng (Tùy bút)

dap cho trung

       

ĐẮP CHỖ TRŨNG

Vì là khu dân cư mới đang được hình thành qua từng tháng năm với tốc độ xây dựng chậm chạp, khoan thai, nên còn rất nhiều con đường liên thôn liên xóm chưa được đổ bê-tông, trông như một bức tranh lem nhem nhếch nhác, dở dang đang chờ đôi bàn tay tài hoa của nghệ sĩ hạ thủ công phu dứt điểm vào một buổi sớm tươi sáng cho hoàn mỹ chỉnh chu.

Một buổi xế chiều ảm đạm, tôi ngồi trên thềm hiên, nơi bậc tam cấp trước gian phòng thờ, dõi mắt nhìn ngắm bức tranh dang dở đó. Lối đi, xin gọi là lối đi, vì chưa xứng được gọi là con đường, chạy dài từ khúc cua cách khoảng hơn trăm thước đến phía trước nhà tôi là một con dốc thoai thoải, đang còn nham nhở đất đá cát sạn, chỗ gồ ghề, chỗ trũng hụp, thấy quá thảm thương. Lối đi chung cho mọi nhà, nhưng có một đoạn ngang qua những lô đất trống chưa xây nhà cất cửa đã bị trũng sâu hai bên, chừa lại một lối nhỏ như bờ ruộng vừa đủ xe máy chạy qua, trông thật chướng con mắt, ngứa con ngươi.
Những thành viên trong gia đình tôi thường chạy xe ra vào qua lối đi bên trái của nhà, đã được đổ bê-tông ngon lành, chỉ bị ngắt khúc một đoạn ngắn là đất và đá dăm đã đằm chắc, nên hiếm khi chạy trên lối đi nham nhở trước nhà, nhưng đó vẫn là lối đi chung của cả xóm, trong đó có nhà của mình.
"Cha chung chết không ai khóc". Người qua lại vẫn qua . Xe ra vào vẫn cứ vào ra. Xe chở vật liệu xây dựng, xe taxi, xe ô-tô, xe ba gác máy... đủ loại phương tiện lui tới đoạn đường xấu xí nham nhở này. Nhưng không ai rảnh mà chăm sóc, đắp bồi cho khúc ngặt trũng sâu này.
Tôi phì cười một mình. Cười vì chợt nhớ đến bài thơ dự thi của Vĩnh Bò Cạp trên Báo Tuổi Trẻ Cười năm 1990, Xuân Canh Ngọ, đề tài cười về "Bệnh MacKeNo", căn bệnh trầm kha ích kỷ sống chết mặc bây. Bài thơ "Tâm sự cục đá" đã được Giải Nhất mùa Xuân Tết năm đó:

"Tôi là một cục đá
Bị quăng giữa phố xá
Bên cạnh một ổ gà
Đã bao ngày tháng qua
Xe rộn ràng rộn rã
Người ngược xuôi tất tả
Nhưng không làm gì cả
Tôi nằm hoài quá đã
Tuy tôi là cục đá
Nhưng lòng không như đá
Ước chi có phép lạ
Lăn tôi xuống ổ gà
Để khỏi trơ mặt đá.

Vậy là, tôi quyết định phải làm gì đó.
Buổi chiều ngày hôm sau, thấy tôi lặng lẽ cặm cụi với chỉ một cái thau nhựa, dùng hai bàn tay trơ trụi hốt đống xà bần bên mảnh đất bên hông nhà mang đổ đắp lên chỗ trũng hai bên lối đi thảm thương, bà xã tôi dù đang bận loay hoay trong bếp lo bữa cơm tối cũng liền tiếp sức với tinh thần hoan hỷ, để rồi cùng tôi đứng ngắm nhìn "thành quả lao động" với lòng nhẹ nhàng, vui ơi là vui.
Vui, vì mình thực hành được pháp Phật mà mình đã học và hiểu, "chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành", việc gì mà mang lại tốt lành, lợi lạc cho người khác thì cứ làm, mình được vui tức cũng đã được lợi lạc rồi đó.
Sáng nay, mưa gió tầm tã tơi bời từ đêm hôm qua do ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới, cả trung tâm thành phố Nha Trang nghe đã thất thủ với ngập lụt, còn ở vùng ngoại thành vắng vẻ này cũng đã thấy nước lên còn cách mặt bờ sông chừng nửa thước, nước mưa xối xả xuống các lối đi rút không kịp.
Tôi bước ra ngõ nhìn đến chỗ trũng đã được bồi đắp, an tâm rằng nếu có xe nào chạy qua lại lúc này cũng không sợ bị té ngã vì tai nạn sa hố lọt hầm.



 
Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/05/2011(Xem: 4275)
Một người có ba con trai, cả cơ nghiệp có một cái nhà. Người con nào cũng muốn sau này, khi bố mất, nhà sẽ về mình.
26/04/2011(Xem: 15547)
Mỹ Uyên tần ngần đứng trước cổng Tam quan chùa, lâu lắm rồi vì nhiều lý do nàng đã không đến đây dù rằng mỗi kỳ lễ Tết nàng đều từ thành phố về nhà thăm cha mẹ và nhà nàng cách chùa không xa lắm. Dù sao, ngôi chùa này với nàng cũng có biết bao kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu.
26/04/2011(Xem: 6781)
Ai đã từng đọc tác phẩm “Đoạn Trường Tân Thanh“ tức “Truyện Kiều“ của đại thi hào Nguyễn Du mà chẳng biết Hoạn Thư, người đàn bà “biết ghen“ thông minh vào bậc nhất nhì trên đời. Hoạn Thư thì quá nổi tiếng rồi (nhưng chẳng biết trên đời có thật hay không?), bây giờ thì tôi xin được kể về một Hoạn Thư khác hoàn toàn có thật, thật như mặt trời mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây vậy.
26/04/2011(Xem: 5582)
Một buổi tối, chàng đánh trống trẻ tuổi đi một mình giữa cánh đồng. Tới bên một cái hồ, anh thấy trên bờ ba chiếc áo trắng của ai vứt đó.
26/04/2011(Xem: 4718)
Xưa có một người trước khi đi xa từ biệt ba con gái, hỏi các con muốn lấy quà gì. Cô cả muốn lấy ngọc, cô thứ hai xin kim cương, cô út nói...
26/04/2011(Xem: 5235)
Xưa có một người lính như vậy bị thải hồi. Bác ta không học được nghề gì nên không kiếm tiền được, đành đi lang thang ăn xin thiên hạ.
26/04/2011(Xem: 4826)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng.
26/04/2011(Xem: 4714)
Ngày xưa có một ông vua trị vì vào thời nào, tên là gì, tôi không nhớ rõ nữa. Vua không có con trai, chỉ có độc một cô con gái, luôn luôn đau ốm...
25/04/2011(Xem: 5872)
Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông bình tỉnh chờ cái chết, và vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi còn lại, mà không bi ai, không sợ hãi. Ông muốn sau khi chết, gia đình làm đám tang theo ý riêng của ông. Bà vợ nghe dặn dò cách thức làm đám tang kỳ dị, thì nói giọng buồn, với đôi mắt cầu khẩn: - Em nghe nói ngày xưa ở Huế, người đàn bà đầu tiên đi xe đạp, bị cả thành phố phỉ nhổ, xem như là Me Tây, như kẽ phá hoại phong hóa nơi đất thần kinh. Cho đến khi chiếc xe gắn máy hiệu “Velo solex” ra đời, người đàn bà đầu tiên xữ dụng, cũng bị xem như là thứ côn đồ, cao bồi du đảng, chẵng ai dám giao du thân mật. Đến như bà Thu, vốn là một công chúa, dù là con của vị phế đế, là người đàn bà có xe hơi, và lái xe hơi dầu tiên ở Huế, cũng bị thiên hạ nghi ngờ oan ức đến cái đức hạnh của bà, mà suốt đời không kiếm được một tấm chồng. Thế mà bây giờ, anh bảo em làm đám tang khác thiên hạ, không giống ai, thì chịu sao nỗi lời tiếu đàm của bà con, họ hàng! Ông Tư cười,
24/04/2011(Xem: 18350)
Trên đời này, hạnh phúc và khổ đau; chiến tranh và hòa bình; giàu và nghèo… nếu chúng ta chịu khó tu tập một chút và giữ tâm thật bình thản, chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều hay vô cùng.