217. Gặp Vương đạo, Tế Công thi trắc ẩn

01/11/201820:19(Xem: 12170)
217. Gặp Vương đạo, Tế Công thi trắc ẩn

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 217:
Gặp Vương đạo, Tế Công thi trắc ẩn

Trị bệnh câm, Thánh tăng kết thiện duyên




Sáng hôm sau, Vương Đạo Nguyên nói với Tế Điên:

- Hòa thượng, ông với tôi đi lãnh bánh bao và tiền nhé!

- Đi lãnh ở đâu?

- Nơi Triệu gia trang ở phía Bắc đây có một vị tên là Triệu Hiếu Thiện, mỗi khi đến ngày mồng một và ngày rằm đều trai tăng bố đạo cả. Mỗi người cho một cái bánh bao lớn và 100 đồng tiền. Ông cũng đi lãnh một phần nhé!

- Được chớ, Triệu thiện nhân này tại sao lại trai tăng thí đạo như thế?

- Ôi, đừng nhắc tới vẫn còn hơn! Triệu Hiếu Thiện này có một cậu con nay đã 12 tuổi rồi, trước đây cũng đọc sách nói năng thông minh lanh lợi là đằng khác, bỗng từ nửa năm nay không thấy có tai nạn hay bệnh hoạn chi mà tự nhiên câm tịt đi. Sư phó nghĩ việc này có lạ không? Kể ra Triệu Hiếu Thiện là người rất hiền lương, tại địa phương này là người đứng đầu trong việc tế khốn phò nguỵ Ai cần gì cũng được, mùa Đông thí áo bông, mùa Hè thí nước mát. Người tốt như vậy mà chẳng lẽ gặp quả báo ác? Trời không có mắt để cho con ông ta bị câm như vậy sao? Hiện nay Triệu thiện nhân cố gắng tích phước tu đức, trai tăng thí đạo chỉ mong cho đứa con được lành mạnh. Ở địa phương này, các danh y đều được mời trị cả nhưng không thấy có thuyên giảm.

- Đã như thế, tôi đi cùng đạo gia.

Lão đạo sĩ là người tốt, thấy Tế Điên rách rưới quá cỡ như vậy tính rằng rủ đi cho Hòa thượng lãnh một cái bánh bao để ăn và có được 100 tiền xài, chớ ông có biết lai lịch của La Hán gia ra sao? Tế Điên cùng lão đạo sĩ ra khỏi miếu đi đến Triệu gia trang. Vừa đến cổng Triệu gia trang, lão đạo sĩ thấy người ta đã thí xả xong rồi. Vương đạo Nguyên biết mình đã đến muộn, dù đến không kịp các gia nhân cũng để dành phần cho thầy trò ông ta, vì ông ở đây nhiều năm, ai cũng biết hoàn cảnh ông. Hôm nay lão đạo sĩ cùng Tế Điên đến Triệu gia trang gọi cổng, quản gia giữ cổng đi ra nói:

- Đạo gia ơi, ông đến trễ rồi! Chúng tôi vẫn để phần cho ông đây!

- Uổng thiệt! Uổng thiệt! Bây giờ có thêm một vị Hòa thượng, cầu xin quản gia cho thêm một phần nữa nhé!

- Cũng được!

Quản gia đáp rồi vào trong lấy ra bốn cái bánh bao và 400 tiền, đưa cho Hòa thượng một cái bánh bao và 100 tiền, phần còn lại đưa cho lão đạo sĩ. Tế Điên hỏi quản gia:

- Ta cũng một người, ông ấy cũng một người. Tại sao đưa cho ông ấy ba phần, đưa ta chỉ có một phần?

- Ở miếu ông ấy còn có hai đồ đệ mà.

- Trong chùa chúng tôi có cả mười ông hòa thượng, còn có hai đồ đệ nữa. Vậy cho tôi mười phần đi.

- Đâu có được! ông nói chùa ông có mười hòa thượng ai mà biết được? Miếu của Vương đạo gia ở gần nhà chúng tôi nên chúng tôi biết rõ miếu ông ấy có hai đồ đệ. Còn chùa ông ở đâu?

- Chùa của ta ở xa đây một tí.

- Chỉ có một mình ông đi hóa duyên à?

- Ta lại chẳng đi hóa duyên đâu. Ở thôn của các ngươi mời ta trị bệnh ta mới đến chớ. Ta đến mà chưa gặp người ấy.

- Ông cũng biết xem bệnh nữa à?

- Biết chớ, nội ngoại khoa, phương thang lớn nhỏ, ta đều rành cả. Ta chuyên trị bệnh câm.

- Chắc chắn mà!

- Nếu ông thiệt trị được bệnh câm thì để tôi vào trong thưa lại với trang chủ. Công tử chúng tôi bị bệnh câm, nếu ông trị lành, trang chủ tôi sẽ thập phần hậu tạ.

- Chú cứ vào thưa lại đi.

Quản gia lập tức đi vào trong. Vương Đạo Nguyên nói:

- Hòa thượng, ông chắc trị được bệnh câm sao?

- Không chắc! Nhưng trước hết kiếm được một bữa cơm rồi sẽ tính.

Vương Đạo Nguyên nghĩ thầm: "Như vậy cũng hay, hôm nay kiếm của mình một bữa cháo, bữa nay kiếm của người một bữa cơm". Đương nghĩ tới đó, thì quản gia đi ra, nói:

- Trang chủ chúng tôi xin mời!

Tế Điên nói:

- Đạo gia đi vào với tôi nhé!

Lão đạo chẳng lẽ không đi, bất đắc dĩ cùng Hòa thượng đi vào cửa lớn.

Đối diện cửa lớn có một bức vách chắn, quẹo qua phía Tây gặp bốn miếng bình phong với hai cánh mở hai cánh đóng, bên trên viết "Trại Trang Trung Chánh". Tiến qua bình phong đi về hướng Nam là năm gian phòng khách có cửa nghách hai bên và Đông Tây đều có phòng chái. Quản gia vén rèm phòng khách lên, Hòa thượng và lão đạo bước vào. Nơi đó là một gian nhà nửa tối nửa sáng, trước mặt hai người là một cái án lớn, trước án là một cái bàn bát tiên, hai bên có hai ghế dựa Thái sự Đồ đạc trần thiết trong phòng đều toàn là danh mộc, chạm khắc công phu đẹp đẽ. Trên tường treo tự thiếp của các danh nhân, nét bút tài hoa múa lộng. Những cổ ngoạn trang trí trên bàn đều là những vật quý từ thời Thượng Chu Tần Hán, chứng tỏ gia đình rất có thế lực.

Tế Điên cùng lão đạo sĩ ngồi xong, gia nhân đưa trà đến. Một lát sau bên ngoài có tiếng bước chân, quản gia nói:

- Trang chủ chúng tôi đến đó!

Nói vừa xong, bức rèn vén lên, từ ngoài một ông già đi vào. Vị này ngoài 50 tuổi, mình mặc áo dào màu lam, vớ trắng vân hài, mặt mũi hiền từ, bộ râu bạc dưới cằm càng làm tôn tinh thần gấp bội. Ông già bước vào, tay ôm quyền, nói:

- Mời đại sư phó và đạo gia ngồi.

Tế Điên nói:

- Mời ngồi, mời ngồi! Tôn giá chính là Triệu thiện nhân đây nhỉ?

- Đâu dám, đâu dám! Tiểu lão họ Triệu. Vừa rồi nghe gia nhân nói đại sư phó có thể trị được bệnh câm. Tôi có cháu năm nay 12 tuổi. Từ nhỏ cháu rất thông minh, bỗng nhiên từ tháng hai trở đi không biết tại làm saomà cháu bị câm luôn. Đại sư phó nếu trị được cho cháu hết bệnh, lão hán xin đền ơn trọng hậu.

- Cái đó dễ mà! Tôn giá mang đứa bé ra đây cho Hòa thượng ta xem thử!

Triệu viên ngoại sai gia nhân tìm công tử đưa vào. Gia nhân lập tức đi ra, một lát sau đứa bé được đưa vào. Tế Điên nhìn thấy đứa bé mày thanh mắt sáng rất kháu khỉnh. Triệu viên ngoại bảo:

- Con hãy lại đây cho đại sư phó xem thử!

Tế Điên ôm đứa bé vào lòng, nói: 

- Ta thấy ngươi mặt mày sáng sủa, vô duyên vô cớ mà phải bị câm. Hòa thượng ta càng nhìn càng tức giận.

Nói rồi bạt vào thằng bé một bạt tai. Buông ra, thằng bé chạy tuốt ra ngoài. Triệu viên ngoại thấy vậy hết hồn, dù sao nó cũng là một thằng bé, Hòa thượng mạnh tay như thế nhỡ có việc gì rồi phải làm sao?

Nào ngờ thằng bé chạy vào trong nhà cất tiếng khóc lớn nói:

- Hay cho ông Hòa thượng! Tôi đâu có mời ông, đâu có ghẹo ông mà ông đánh tôi!

Triệu viên ngoại nghe thiệt là lạ! Hơn nửa năm nay không thể nói được mà bây giờ bị Ông Hòa thượng đánh một bạt tai lại nói được ngaỵ Lão viên ngoại bước tới hành lễ Hòa thượng va nói:

- Thánh tăng thật là Phật pháp vô biên! Xin lãnh giáo bảo sát Ngài ở đâu? Ngài xưng gọi thượng hạ như thế nào?

- Viên ngoại muốn hỏi ư? Ta là Tế Điên ở chùa Linh Ẩn đây.

- À ra thế! Té ra là Tế Công trưởng lão, tiểu lão tôi thật không biết!

Vương Đạo Nguyên nghe ra, trong lòng mới vỡ lẽ, nói:

- Té ra là Thánh tăng, tiểu đạo thất kính quá!

Triệu viên ngoại mới kêu công tử vào và bảo mau dập đầu hành lễ Thánh tăng. Đứa bé lập tức bước tới hành lễ Hòa thượng. Viên ngoại hỏi:

- Con ơi, cha hỏi con nè, tại sao bỗng nhiên con bị câm như thế?

- Đứa bé nói:

- Con hôm đó đến hoa viên chơi, thấy trên lầu có một ông già với hai cô nương lạ hoắc. Con hỏi: - Các ngươi ở đâu đến đây? Họ cũng không biết tại sao chỉ tay vào con một cái rồi con nói không được luôn.

Triệu viên ngoại nói:

- Có tình tiết như vậy à?

Tế Điên nói:

- Thì ra trên lầu nơi hoa viên của ông có hồ tiên ở. Thằng bé này đã gặp phải hồ tiên rồi. Bây giờ thì nó hết, nhưng sợ e sẽ tái phát. Tối nay Hòa thượng ta mời hồ tiên ra khuyên họ đi chỗ khác đừng ở trong nhà ông nữa, để cho vú em, a hoàn khỏi gặp mà sanh ra lôi thôi.

Triệu viên ngoại nói:

- Thánh tăng đã mở lòng từ bi giúp cho như thế thì còn gì bằng.

Nói rồi hối gia nhân quét dọn bàn ghế, trong giây lát chén đũa sẵn sàng, tiệc rượu bày lên. Lão viên ngoại mừng không kể xiết, lập tức cầm bầu rượu rót mời Hòa thượng và lão đạo sĩ rồi chính mình ngồi vào bồi tiếp ăn uống vui vẻ.

Ăn xong bữa cơm sáng, Triệu viên ngoại cầm Tế Điên và Vương Đạo Nguyên lại nói chuyện. Đến nửa bữa chiều, dọn một tiệc thịnh soạn đủ cả sơn hào hải vị. Tế Điên nói:

- Lão viên ngoại, ông bảo gia nhân sắp sẵn cho tôi một phần hương đèn và giấy tiền vàng mã, đặt trên một bàn ở hoa viên, lát nữa tôi sẽ ra mời hồ tiên.

Lão viên ngoại dặn bảo gia nhân chiếu theo lời dặn chuẩn bị sẵn sàng, rồi bồi tiếp cùng ăn uống. Tế Điên gắp miếng to, ăn uống nhồm nhoàm. Ăn xong bữa cơm tối, trời đã hết canh một. Tế Điên hỏi:

- Đồ vật đã chuẩn bị xong chưa?

- Đã chuẩn bị xong rồi. Gia nhân đáp.

Tế Điên nói với Vương Đạo Nguyên:

- Đạo gia đi với tôi nhé!

Vương Đạo Nguyên gật đầu ưng thuận. Triệu viên ngoại sai gia nhân cầm lồng đèn cùng Hòa thượng ra sau hoa viên. Mọi người đều đứng một bên. Tế Điên thấy để sẵn trên bàn hương đèn ngũ cúng, bèn bước tới đốt đèn thắp hương, trong miệng nói nho nhỏ:

- Ta đây không phải xa lạ mà là Tế Điên tăng ở chùa Linh Ẩn đây.

Tế Điên nói liên tiếp ba lần rồi hô lớn:

- Hồ tiên không đến còn đợi chừng nào?

Mọi người nhìn lại, trong chớp mắt cửa lầu mở ra, từ đó đi ra một ông già, tóc râu đều bạc. Triệu viên ngoại thấy rất ngạc nhiên. Biết rằng trên lầu này lâu nay không có người ở, sao hôm nay lại có người đi rả Kỳ lạ thật! Thấy ông già đó gặp Tế Điên bèn ôm quyền nói:

- Tánh tăng kêu tôi có việc chi?

- Ông là người tu hành, lẽ ra nên tìm một nơi thâm sơn vắng vẻ để tham tu ám luyện mới phải, cớ sao lại ở chốn hồng trần này làm chỉ Hơn nữa, Triệu viên ngoại đây vốn là một người tốt, ông cần chi phải đối xử với ông ấy như kẻ phàm phu tục tử như thế.?

Tại Thánh tăng chưa rõ. Nhân vì bọn vú em, a hoàn thường hay quấy rối chỗ ở của tôi, nếu đệ tử không náo loạn gia đình ấy thì làm sao yên được.

- Ta biết rồi, theo ta thì ông nên về nơi thâm sơn ẩn tu thì hơn.

- Thánh tăng đã dạy như thế, đệ tử xin tuân mạng.

- Có thế chứ!

Hồ tiên nói xong quay mình trở về. Tế Điên cùng mọi người trở ra nhà trước. Triệu viên ngoại nói:

- Thánh tăng từ bi giúp đỡ cho, tiểu lão thật cảm tạ vô vàn. Ngày mai tôi xin đưa Thánh tăng vài ngàn lượng bạc để thắp hương dùm tôi.

- Ta chẳng cần bạc. Ông nên lấy đất cúng cho Vương Đạo Nguyên hai khoảnh để làm hương hỏa. Miếu ông ta quá nghèo khổ. Ông cho ông ấy cũng như cho ta vậy.

- Thánh tăng đã dạy thế, đệ tử xin tuân lịnh.

Vương Đạo Nguyên nghe nói mừng quá, lật đật bước tới cảm tạ Tế Điên. Không ngờ hai bữa cháo mà đổi được hai khoảnh ruộng. Hôm sau, Tế Điên cáo từ, Triệu viên ngoại đưa ra khỏi cửa. Lão đạo sĩ cũng cáo từ về miếu. Tế Điên vòng tay từ biệt ra khỏi triệu gia trang, theo đường lớn đi về phía trước.

Đang đi bỗng có một luồng gió trốt thổi đến, Tế Điên án lịnh cơ biết rõ. người đến chính là Truy hồn thị giả Đặng Liên Phương, đương muốn kiếm Tế Điên để báo thù, nay gặp nhau giữa đường.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2020(Xem: 5124)
Năm tôi mười hai tuổi, tôi đã biết mộng mơ. Nhưng tôi không mơ công tử đẹp trai con nhà giàu học giỏi hay các chàng bạch diện thư sinh mặt hoa da phấn mà tôi mơ hình ảnh thiếu nữ áo dài xanh (màu xanh nước biển), có đôi găng tay trắng, ở cổ áo gắn hai đầu rồng nho nhỏ, xinh xinh, huy hiệu của tiếp viên phi hành hàng không Air Việt Nam.
20/04/2020(Xem: 21500)
Không chỉ là một trong những cuốn sách xuất sắc về nội dung, "Hành trình về Phương Đông" còn có một số phận kỳ lạ. Và không chỉ bây giờ mà suốt vài chục năm qua rất nhiều diễn đàn trong và ngoài nước đã tranh luận rất nhiều về nguồn gốc, xuất xứ cuốn sách này. Mà người đã tạo ra nó lại yên lặng như không hề có liên quan.
20/04/2020(Xem: 4428)
Thắp xong mấy nén hương trầm, lâm râm khấn vái, dâng lên bàn thờ Phật, rồi bàn thờ gia tiên, dì Thêm thở dài, bước từng bước năng nề xuống bậc cấp cầu thang lát đá nhám màu đen sậm, mắt dõi theo hai bàn chân của mình đổi phiên nhau đặt từng bước xuống lần bên dưới. Cũng là những bước đó trước giờ, nhưng sao tối nay tự dưng dì cảm thấy như mình đang bước dần xuống hố sâu u ám đang chứa đầy nỗi thất vọng, buồn tênh… Hết bậc cấp, dì lê gót đến ngồi phịch xuống ghế sofa êm ái, nhìn bâng quơ qua cửa kính ra ngoài sân, cổng trước… Dì Thêm đang nghĩ về đứa con gái của mình.
16/04/2020(Xem: 7059)
Đường phố vắng hoe. Quán xá đều đã đóng cửa. Chỉ những khu vực chợ búa mới thấy có người tập trung qua lại với biểu hiện vội vội vàng vàng, Đã bước sang ngày thứ mười một của đợt giãn cách xã hội phòng chống dịch COVID-19.
13/04/2020(Xem: 5922)
Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.
01/04/2020(Xem: 6589)
Có một thứ được cất giấu, nếu nói là bí mật thì hơi quá, chỉ là hơi kín đáo trong cốp chiếc xe Future còn mới cáu xèng của anh. Anh lẳng lặng ghé chỗ cửa hàng bán vật liệu ống nước và sắt thép để mua nó, cất kỹ, lấy chiếc khăn lông dùng để lau bụi xe mà phủ úp lên che lại. Vợ con của anh chắc là không biết, vì xe là xe riêng của anh, không ai tò mò táy máy mở cốp ra làm gì. Vậy nên, người ngoài càng không hề biết.
01/04/2020(Xem: 8279)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..." Tác giả chỉ nhắc qua việc "niệm chú" thật ngắn, không diễn bày hay kể lể gì thêm, lướt qua thật nhanh để trở về với mạch truyện. Chắc rất ít người lưu tâm để ý đến chi tiết vô cùng huyền diệu này, vì đang bị cuốn hút theo dòng trôi của câu chuyện "hết xăng, dắt xe đi bộ".
20/03/2020(Xem: 4914)
Tình yêu không chỉ là cảm xúc của con người, nó còn là cội nguồn của sức mạnh, của tinh thần lạc quan, của lòng dũng cảm và sự kiên cường. Tình yêu giúp chúng ta giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, giúp ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm và dẫn dắt ta tới những bến bờ hạnh phúc. Đó là buổi tối tháng 6 lộng gió, chàng trai gặp cô gái tại một bữa tiệc ở một nhà hàng gần biển. Cô là người xinh đẹp, dịu dàng và phần lớn khách trong buổi tiệc đều chú ý đến cô. Trong khi đó, chàng trai lại là một người rất bình thường, không có gì đặc biệt, cũng chẳng ai để ý tới anh. Anh cũng dõi theo cô ngay từ khi cô bước vào.
20/03/2020(Xem: 7476)
Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.
17/03/2020(Xem: 18554)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung Còn về chính trị chẳng thông, Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay