147. Tế Điên thi pháp trị yêu phụ

20/10/201815:42(Xem: 12602)
147. Tế Điên thi pháp trị yêu phụ

te dien hoa thuong


Tế Công Hoạt Phật
(Tế Điên Hòa Thượng)
Đồ Khùng dịch
(bút hiệu của HT Thích Minh Cảnh)

***

Chương 147:
Tế Điên thi pháp trị yêu phụ

La Hán về nhà thăm cậu mợ


Sau khi yêu tinh hiện nguyên hình, Tế Điên xem lại là một con hương chương (cheo thương). Con hương chương này là đồ đệ thứ ba của Ngọc diện Lão yêu hồ ở Thiên Mẫu cung sau núi Thiên Thai, nó có 3.500 năm đạo hạnh. Lão yêu hồ này là con gái của Ngũ Vân lão tổ ở Ngũ Vân động trên núi Ngũ Vân, tự xưng là Ngọc diện trường thọ tiên cộ Con hương chương này thường đến am Thanh Tịnh nghe kinh. Về sau mới nghĩ: "Chi bằng mình lạy lão ni cô này làm thầy để học kinh với bà". Nghĩ rồi bèn lắc mình biến ra một nàng thiếu phụ xinh đẹp đến lạy lão ni cộ Nó thưa rằng mình ở phía Bắc thôn Vĩnh Ninh, chồng đã qua đời, mẹ chồng ép cải giá không chịu, nên muốn lạy lão ni cô làm thầy, tình nguyện sớm hôm tụng niệm, khuya tối hương đèn hầu hạ Tam bảo. Nó tự xưng là họ Chương tên Hương Nương. Lão ni cô Diệu Huệ tin là thiệt, chớ đâu biết nó là yêu tinh, mới thâu nhận nó làm đồ đệ. Nào ngờ Hàn Văn Mỹ gặp nó để ý tương tư, cậy lão ni cô làm mai giùm. Lão ni cô sợ Hàn Văn Mỹ chết, vợ chồng Hàn Thành sẽ tuyệt tự, do hảo ý mới làm mối cho Hàn Văn Mỹ. Nay con hương chương gặp Tế Điên cầu xin tha mạng. Tế Điên nói:

- Mi muốn tha mạng cũng được đi. Mi làm cho ta việc này mới được.

- Chỉ cần Thánh tăng tha mạng, có việc gì xin Thánh tăng cứ sai bảo.

- Mi hãy kề tai nghe ta dặn như vầy… như vầy… rồi làm đúng y như vậy ta sẽ tha mạng cho.

- Thánh tăng dặn như thế nào, con sẽ làm như thế ấy.

- Mi đã hứa như thế thì hãy đi đi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.

Hương chương lập tức lắc mình biến đi mất. Tế Điên lúc đó mới cứu tỉnh Tôn Đạo Toàn lại. Tôn Đạo Toàn tỉnh lại, mở mắt ra thấy Tế Điên đứng một bên mình, liền lật đật trỗi dậy hành lễ sư phụ. Tế Điên nói:

- Ngươi thiệt là vô cớ xía vô chuyện tầm ruồng. Thiệt là: "Thị phi chỉ tại nhiều bép xép. Phiền não đều do lỗi khoe mình" mà. Không có bao nhiêu tài năng mà lại dám đi bắt yêu! Bắt yêu không được, suýt chút nữa bị yêu ăn thịt.

Tôn Đạo Toàn nói:

- May nhờ có sư phụ đến kịp cứu cho, nếu không, chắc mạng con đi đứt rồi!

- Ngươi bắt yêu để nhà người ta đánh đuổi ra thì còn mặt mũi nào thấy người ta nữa? Để ta nâng đỡ chọ Ngươi phải giả dạng làm thần tiên mới được!

- Thưa sư phu, con phải giả dạng làm thần tiên như thế nào?

- Ngươi hãy ghé tai vào đây làm theo lời ta dặn như vầy… như vầy… là có thể giả dạng thần tiên được.

Tôn Đạo Toàn gật đầu đồng ý. Tế Điên nói:

- Ngươi đi đi, ta còn có việc của ta.

Tế Điên ra khỏi miếu Sơn Thần thẳng đến Hải Sanh kiều, ở phía Tây đường có một quán rượu hiệu là Phụng Minh Cự Lúc đầu quán rượu này do ba người Hàn Văn Mỹ, Vương Toàn và Lý Tu Duyên mỗi người bỏ ra 300 lượng để mở ra. Họ không lấy lời, chỉ cốt làm cho tiêu khiển thôi. Về sau Lý Tu Duyên bỏ đi, Vương Toàn cũng không đến quán coi ngó nữa. Hàn Văn Mỹ bị bệnh mới đem tiệm này giao cho gia nhân là Vương Lộc coi sóc. Xưa nay tính Vương Lộc không thích làm ăn, chỉ ham đánh bạc thôi. Hiện nay Vương Toàn đi tìm Lý Tu Duyên. Vương Lộc không có người kềm chế, tự ý muốn làm gì thì làm, có bao nhiêu tiềm thu được đều đánh bạc hết. Phía sau tiệm có một sòng bạc, phía trước là phòng chưởng quỹ. Phổ ky đều bỏ đi hết, chỉ còn một phổ ky nhỏ. Hôm đó Vương Lộc đang ngồi ở bàn chưởng quỹ, thấy từ ngoài đi vào một ông Hòa thượng kiếc. Hòa thượng nói:

- Ối chào, mệt quá! mệt quá!

Vương Lộc cũng không nhận ra là Lý Tu Duyên vì Tế Điên một là bỏ nhà đi đã mấy năm rồi, hai là dưới hình thức Hòa thượng, mặt mày lem luốc nên không nhìn ra là ai. Vương Lộc hỏi:

- Đại sư phó đến uống rượu hả?

- Uống rượu! cho hai bầu đi!

Vương Lộc đem hai bầu ra. Tế Điên uống xong lại kêu hai bầu nữa. Uống xong lại kêu bốn bầu nữa. Tế Điên đứng dậy định đi. Vương Lộc nói:

- Đại sư phó, làm sao mà đi vậy?

- Uống rượu đủ rồi, không đi làm sao được? Nếu chưa uống chắc chắn phải uống chớ!

- Sư phó đi hãy đưa tiền rượu đã!

- Đưa tiền cho chú nhậu hả?

- Đưa tiền rượu vừa uống đó! Sao sư phó không đưa tiền?

- Ta không có tiền. Ta không có tính uống rượu, tại chú viết là Hòa thượng kiếc uống rượu không mất tiền nên ta mới uống đó chớ!

- Có viết cái gì đâu nào?

Tế Điên lấy tay chỉ, nói:

- Chú xem kìa!

Vương Lộc nhìn ra thấy trên tường dán một tờ giấy đỏ, trên viết: "Ở tiệm này, Hòa thượng kiếc uống rượu không mất tiền", bèn nói:

- Cái này là ai chơi phá tôi đây!

- Chưởng quỹ nè, tiệm chú bán có khá không?

Vương Lộc tằng hắng một tiếng, nói:

- Đại sư phó đừng nhắc tới làm chi! Trước kia khi mới khai trương buôn bán khá lắm! Tại tôi đánh bạc nên bây giờ buôn bán ế ẩm như vầy.

- Hai chúng ta thiệt là đồng bịnh tương lân! Hòa thượng ta có 20 khoảng ruộng, hai ngôi chùa đều bị thua sạch hết. Ta cũng bị thua me đây. Hiện giờ ta học được cách coi hộp hay lắm. Người ta nói: "Đoán hộp giỏi không quần xỏ". Câu nói đó đúng thiệt! Sòng me nào gặp ta đều không cho ta đặt; họ cho ta 300 tiền để ta uống trà chơi! Ta chỉ ăn tiền xâu thôi!


Vương Lộc nghe nói, hỏi:

- Đại sư phó biết đánh me à?

- Biết chớ, bất luận hộp loại nào cũng không qua mắt được ta; hột đồng, hột gỗ, hột nhảy, hột bay, hột chuyền, hột chạy đều không qua mắt được ta; một khi ta đặt thì ăn ngay, giống như điếm tiền vậy. Vì vậy mà các sòng bạc không cho ta đặt, ta cũng không có cách nào hơn.

- Đàng sau nhà này có sòng me, Hòa thượng đặt cho tôi mấy cái trúng phóc để tôi đỏ một bửa nay đi, chẳng những tôi mời Hòa thượng uống rượu mà còn chịu tiền cho Hòa thượng thay đổi y phục nữa!

- Chú có tiền không?

- Có chớ! Tôi nói cho Hòa thượng biết, tôi vừa mới đi vay 24 điếu đây, phần gốc tám phân, còn lại 96 tiền, 10 điếu còn 8 điếu, 20 điếu còn được 16 điếu, mười ngày trả 2 điếu 4 tiền, 100 ngày trả đủ 24 điếu, nếu tính lại tiền gốc là lời đến 10 tiền. Không cách nào hơn, tôi đành phải mượn thôi! Đại sư phó, ông với tôi ra đằng sau đi. Ông chỉ cho tôi đặt trúng mấy điếu, tôi không để ông khổ đâu!

- Ừ, thì đi!

Tế Điên nói rồi cùng Vương Lộc ra sau xem. Phía sau có mấy mươi người đang vây quanh bàn để hột. Hộp vừa lắc xong, Tế Điên nói:

- Chưởng quỹ, chú đánh đi, hột đang ở cửa ba đó! Chú đặt vào cửa ba chắc chắn là đỏ rồi!

Vương Lộc nghĩ bụng: "Đâu có lẽ khéo trúng dữ vậy! Thảng như mình đặt, 16 điếu thua hết thì còn gì đánh nữa?". Nghĩ rồi không dám đặt. Tế Điên nói:

- Chú không đặt à? Con hột có thể ở số ba đó!

- Để xem thử, lần sau sẽ đặt mà!

Nói tới đó, hồ lì giở hộp ra quả nhiên là bạ Vương Lộc dậm chân, tiếc hùi hụi:

- Tiếc là không đặt! Phải hồi nãy mình nghe lời Hòa thượng đem 16 điếu tiền đặt hết vào ăn được 64 điếu 200 tiền.

Giây lát thấy hồ lì vừa để hộp xuống, Vương Lộc hỏi:

- Đại sư phó, ông đoán hột bây giờ thế nào?

- Hồi nãy ta kêu chú đặt cửa ba, chú không đặt, lần này cũng cửa ba nữa.

Vương Lộc trong bụng do dự, nói:

- Hồi nãy xổ ra ba, bây giờ chả lẽ lại ra ba nữa?

- Chú chịu nghe hay không chịu nghe nè?

Vương Lộc nghĩ thầm: "Để coi thử rồi hãy nói". Nào ngờ khi giỡ hộp cũng số ba nữa. Vương Lộc dậm chân dậm cẳng, nói:

- Cái này không biết nói sao? Hai lần giở hộp nếu đặt trúng tiền phải có hơn 100 điếu.

- Tại chú không chịu nghe lời ta.

- Tôi đâu có biết!

Nói xong hồ lì vừa để hộp xuống, Vương Lộc lại hỏi:

- Đại sư phó, lần này hột ở cửa nào?

- Hột ở cửa hai. Đó là kêu Hắc hổ hạ sơn!

Vương Lộc nghĩ thầm: "Hòa thượng đoán hai lần đều đỏ cả, lần này có thể là không trúng, chi bằng mình xem lại cho chắc".

Tế Điên hỏi: 

- Chú lại không đặt à?

- Đợi một chút, vội gì!

Mắt thấy hộp giở ra, đúng là số hai. Vương Lộc nghĩ thầm: "Mình là cái thái gì? Hòa thượng quả nhiên đoán hộp giỏi mà ta không nghe!". Tế Điên nói:

- Chú cứ không chịu đặt, thôi ta đi đây!

- Thôi, đừng đi.

Vương Lộc cầm lại rồi nghĩ bụng: "Lần này đem 16 điếu tiền đặt hết, Hòa thượng kêu đặt cửa nào mình đặt cửa ấy". Nghĩ rồi để mắt xem hồ lì vừa để hộp xuống, Vương Lộc hỏi:

- Đại sư phó, lần này tôi đặt cửa nào?

- Ta đoán là cửa bạ Chú có thích đặt hay không?

"Sướng rồi!". Vương Lộc nghĩ thầm, lấy ngay 16 điếu đặt hết vào cửa số ba, trong bụng chắc mẻm. Chừng hồ lì giở hộp ra thì không phải là cửa số bạ Vương Lộc trợn mắt, nói:

- Này Hòa thượng, ông thấy con hột sai cửa rồi, tôi thua sạch túi.

- Ai biểu chú không chịu đặt mấy lần trước làm chỉ Ta liên tiếp đoán ba lần trúng phóc hết mà chú không chịu đặt. Ta đâu có thể đoán trúng hoài!

Vương Lộc nghĩ bụng: "Đâu thiệt là không còn cách nào hơn, ta đành nuốt lời với Hòa thượng thôi. Hòa thượng ngay cả chiếc quần lành cũng không có nữa là". Nghĩ rồi im hơi nén giận mà đi ra ngoài. Tế Điên cũng theo ra. Vừa đến bên ngoài thì gặp Vương Toàn, Lý Phúc vén rèm bước vào. Tế Điên hỏi:

- Bà con mới đến à?

Vương Toàn nhìn thấy, nói:

- Hòa thượng cũng đến nữa à?

- Tốt hơn hết là bà con mau đi về nhà đi! Không nên nấn ná ở ngoài nữa. Nấn ná bên ngoài, bà con cũng không tìm được người em họ đâu. Bà con về đến nhà một ngày thì người em họ cũng về nhà một ngày; bà con hai ngày về nhà thì người em họ cũng hai ngày về tới. Bà con về nhà ngày nào thì người em họ cũng về tới ngày đó.

- Phải! Hòa thượng, ông làm gì ở đây?

- Ta uống bốn bầu rượu, không có tiền họ không cho đi. Bà con trả tiền cho ta nhé!

- Được, để tôi trả cho!

- Lý Phúc có vẻ không bằng lòng. Vương Lộc thấy chủ đã về bèn bước ra chào hỏi. Vương Toàn hỏi:

- Này Vương Lộc, ta hỏi ngươi nè, hai hôm nay lão viên ngoại có vui không? Nếu vui thì ta mới nên về.

Vương Toàn vốn là người con có hiếu, muốn hỏi thăm xem nếu Vương viên ngoại không vui thì tạm thời hãy khoan về nhà sợ cha nói, cho nên hỏi thăm trước. Vương Lộc đáp:

- Công tử hãy nên về nhà đi! Lão viên ngoại cơ hồ chết rồi đó! Nghe nói hôm nay mới khá. Nếu công tử về hôm qua còn lo lắng hơn nữa! Lão viên ngoại nằm liệt trên giường không còn thở chút nào, may nhờ một vị đạo sĩ cứu tỉnh lại!

Vương Toàn nghe nói, ngạc nhiên hỏi:

- Lão viên ngoại bệnh gì thế?

- Không phải bệnh, nghe nói là bị âm nhơn hãm hại, hình như việc này là Trương Sĩ Phương câu kết với Đổng đạo gia, Trương đạo gia ở Tam Thanh miếu, nhưng không biết hãm hại bằng cách nào? Công tử nên trở về mau đi!

- Người khác còn có thể nói, còn Trương Sĩ Phương thiệt là hết nói được! Bình thường ta vẫn cho tiền nó mà nó lại sanh lòng hãm hại như vậy, thiệt là đáng giận! Tế Điên nói:

- Thôi, bà con hãy nói chuyện, ta đi đây!

Nói rồi Tế Điên bước ra khỏi quán rượu đi thẳng về thôn Vĩnh Ninh để cậu cháu gặp mặt.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2020(Xem: 5124)
Năm tôi mười hai tuổi, tôi đã biết mộng mơ. Nhưng tôi không mơ công tử đẹp trai con nhà giàu học giỏi hay các chàng bạch diện thư sinh mặt hoa da phấn mà tôi mơ hình ảnh thiếu nữ áo dài xanh (màu xanh nước biển), có đôi găng tay trắng, ở cổ áo gắn hai đầu rồng nho nhỏ, xinh xinh, huy hiệu của tiếp viên phi hành hàng không Air Việt Nam.
20/04/2020(Xem: 21500)
Không chỉ là một trong những cuốn sách xuất sắc về nội dung, "Hành trình về Phương Đông" còn có một số phận kỳ lạ. Và không chỉ bây giờ mà suốt vài chục năm qua rất nhiều diễn đàn trong và ngoài nước đã tranh luận rất nhiều về nguồn gốc, xuất xứ cuốn sách này. Mà người đã tạo ra nó lại yên lặng như không hề có liên quan.
20/04/2020(Xem: 4428)
Thắp xong mấy nén hương trầm, lâm râm khấn vái, dâng lên bàn thờ Phật, rồi bàn thờ gia tiên, dì Thêm thở dài, bước từng bước năng nề xuống bậc cấp cầu thang lát đá nhám màu đen sậm, mắt dõi theo hai bàn chân của mình đổi phiên nhau đặt từng bước xuống lần bên dưới. Cũng là những bước đó trước giờ, nhưng sao tối nay tự dưng dì cảm thấy như mình đang bước dần xuống hố sâu u ám đang chứa đầy nỗi thất vọng, buồn tênh… Hết bậc cấp, dì lê gót đến ngồi phịch xuống ghế sofa êm ái, nhìn bâng quơ qua cửa kính ra ngoài sân, cổng trước… Dì Thêm đang nghĩ về đứa con gái của mình.
16/04/2020(Xem: 7059)
Đường phố vắng hoe. Quán xá đều đã đóng cửa. Chỉ những khu vực chợ búa mới thấy có người tập trung qua lại với biểu hiện vội vội vàng vàng, Đã bước sang ngày thứ mười một của đợt giãn cách xã hội phòng chống dịch COVID-19.
13/04/2020(Xem: 5922)
Mỗi người trong chúng ta ít nhiều đều có những kỷ niệm lần đầu tiên mà mình nhớ mãi và chắc rằng Đại dịch năm nay cũng sẽ là kỷ niệm lần đầu tiên mà cả thề giới sẽ không bao giờ quên khi trận dịch Covid-19 đã ảnh hưởng rất nhiều đến mọi mặt trong xã hội và làm đảo lộn mọi thứ… Trong những ngày này, mọi người bị bắt buộc ở nhà và hạn chế đi lại, mỗi người chọn cho mình một cái gì đó để giải trí, để thư giản, để học hỏi, v.v… QT thỉnh thoảng tìm đọc những quyển sách tiếng Anh có những câu chuyện để chia sẻ trong Ngày Nhớ Ơn Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha, Mùa Vu Lan… Những con số người chết hằng ngày mỗi gia tăng làm mình cũng xúc động… và QT tìm thấy câu chuyện này xin chia sẻ với cả nhà như là một kỷ niệm của riêng mình… Nguyện cầu Chư Phật gia hộ cho tất cả được nhiều bình an và đại dịch sớm qua mau. Nam Mô Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quảng Đại Linh Cảm Quán Thế Âm Bồ Tát.
01/04/2020(Xem: 6589)
Có một thứ được cất giấu, nếu nói là bí mật thì hơi quá, chỉ là hơi kín đáo trong cốp chiếc xe Future còn mới cáu xèng của anh. Anh lẳng lặng ghé chỗ cửa hàng bán vật liệu ống nước và sắt thép để mua nó, cất kỹ, lấy chiếc khăn lông dùng để lau bụi xe mà phủ úp lên che lại. Vợ con của anh chắc là không biết, vì xe là xe riêng của anh, không ai tò mò táy máy mở cốp ra làm gì. Vậy nên, người ngoài càng không hề biết.
01/04/2020(Xem: 8279)
Truyện ngắn "Trong cốp xe" của TK Vĩnh Hữu được đăng trên Thư Viện Hoa Sen vào ngày 16/02/2020, có đoạn: ... "Anh chú tâm niệm Phật, đúng ra là niệm Chuẩn Đề đà-la-ni, chỉ để thêm đạo lực, thêm ý chí mà vượt qua thời khắc khó khăn thử thách, quên đi mệt nhọc thân xác..." Tác giả chỉ nhắc qua việc "niệm chú" thật ngắn, không diễn bày hay kể lể gì thêm, lướt qua thật nhanh để trở về với mạch truyện. Chắc rất ít người lưu tâm để ý đến chi tiết vô cùng huyền diệu này, vì đang bị cuốn hút theo dòng trôi của câu chuyện "hết xăng, dắt xe đi bộ".
20/03/2020(Xem: 4914)
Tình yêu không chỉ là cảm xúc của con người, nó còn là cội nguồn của sức mạnh, của tinh thần lạc quan, của lòng dũng cảm và sự kiên cường. Tình yêu giúp chúng ta giải quyết rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, giúp ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm và dẫn dắt ta tới những bến bờ hạnh phúc. Đó là buổi tối tháng 6 lộng gió, chàng trai gặp cô gái tại một bữa tiệc ở một nhà hàng gần biển. Cô là người xinh đẹp, dịu dàng và phần lớn khách trong buổi tiệc đều chú ý đến cô. Trong khi đó, chàng trai lại là một người rất bình thường, không có gì đặc biệt, cũng chẳng ai để ý tới anh. Anh cũng dõi theo cô ngay từ khi cô bước vào.
20/03/2020(Xem: 7476)
Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai. Chiều về trên sông vắng, Chàng ngồi trầm ngâm ngắm cảnh sông nước của Sài Gòn. Tức cảnh sinh tình Chàng nhẹ nhàng lôi máy điện thoại iPhone vẫn luôn nhét trong túi ra nhắm một pô thật tình cảm, rồi trong ký ức thời còn đi học luôn bị ông Thầy dạy văn bắt học thuộc lòng các bài thơ Đường hay "Kẻ sĩ" trẹo vần của Nguyễn Công Trứ, Chàng liền xuất khẩu thành thơ ra ngay một câu đã chứa sẵn trong đầu "Bên sông khói sóng cho buồn lòng ai". Trước là để giải tỏa nỗi buồn cho quê hương đất nước đang điêu linh, sau là xả stress với các tin tức thế giới về con vi-rút độc hại, lỡ mang cái tên mỹ miều là Corona. Tên cúng cơm đầy đủ phải là Covid-19 nghe như mật mã của một điệp viên nổi tiếng cỡ 007 không bằng. Đại để chỉ nêu rõ xuất xứ của cô nàng vi-rút xuất hiện tại Trung Quốc vào tháng 12 năm 2019.
17/03/2020(Xem: 18554)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung Còn về chính trị chẳng thông, Vua nghe tức bực trong lòng lắm thay