Trăm Chữ Nhẫn

26/09/201822:12(Xem: 9175)
Trăm Chữ Nhẫn
                    chunhan_thuphap1              
 TRĂM CHỮ NHẪN

 

        Truyện kể rằng, ngày  xưa có gia đình ông Trương Công Nghệ,  họ hàng sống với nhau chín đời : cố, ông, bà, con, cháu, chắt, chít ... tính sơ sơ trên dưới trăm người, lúc nào cũng rất mực yêu thương, rất mực thuận hòa, vui vẻ và êm ấm, chẳng bao giờ thấy họ gây gỗ, ganh đua  hoặc lục đục chia lìa và xa cách nhau.

        Dân trong làng, nhà nhà đều biết, người người đều khen. Lời hay, tiếng tốt dần dần lan xa...đến tai Vua.

        Nhà vua bèn ngự giá đến tận nhà, xem xét cho rõ sự tình.

        Toàn thể họ hàng chín đời, áo quần chỉnh tề phủ phục,  Người Trưởng tộc kính cẩn dâng lên Vua một tờ tấu trình, trên ấy có 100 chữ NHẪN !

        Vua mới hiểu ra, ban thưởng trọng thể, rồi hồi loan.

 

                                                *

        Câu chuyện đến đây là hết, ngắn gọn mà thâm thúy vô lường ! Tổ Tiên chúng ta đã dậy chúng ta từ lâu rồi, mãi mãi sao không biết vâng lời !

        Người ngoại quốc từng cho chúng ta mỗi người đều có một ông Vua hoặc một Lãnh chúa trong lòng. Chữ NHẪN quý báu kia, vẫn chưa thuộc lòng, cho nên đến nay chúng ta vẫn còn đố kỵ, ganh ghét, xem thường nhau, đến nỗi phải thù hận, giết chóc, phân ly nhau...thì làm sao có được một Mái Ấm Gia Đình Chín Họ như gia đình ông Trương Công Nghệ  ngày xưa !

 

                                                               MÙA  XUÂN  NHƯ  Ý
                                                               LI HAY Ý ĐP
                                                                 "Biển đưa đẩy thuyền đi,
                                                           biển cũng có thể lật chìm thuyền"
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2013(Xem: 56457)
Muốn ngồi thiền, trước chúng ta phải biết lý thuyết, sau mới thực hành được. Tại sao chúng ta phải ngồi thiền? Phật dạy trong bốn oai nghi chúng ta đều tu được hết. Bốn oai nghi là đi, đứng, nằm và ngồi.
13/07/2013(Xem: 7693)
Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần. Xuân đến xuân đi trên mái tóc. Cô gái đương xuân mơ chuyện ... vợ chồng.
08/07/2013(Xem: 8396)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng
02/07/2013(Xem: 26119)
Tập truyện này không nhắm dẫn chúng ta đi vào chỗ huyền bí không tưởng. Chỉ cần trở lại với tâm bình thường, một tâm bình thường mà thấy đất trời cao rộng vô cùng.
28/06/2013(Xem: 8721)
Liên hệ giữa con người và Thiên Nhiên thấm nhuần cả nền văn hoá, vì ai cũng thấy rõ rằng mình hoàn toàn lệ thuộc vào môi trường. Ở Ấn Độ cũng như các nước theo đạo đa thần thời đó, các vị Thần là chân dung của các sức mạnh Thiên Nhiên.
28/06/2013(Xem: 8740)
Năm lên mười hai, gặp thời loạn ly, cha mẹ đều bị giặc giết, Sinh sầu thảm mấy tháng liền, mất ăn mất ngủ lại thêm căn tạng yếu đuối nên lâm bệnh nặng, thần kinh hốt hoảng luôn luôn giật mình, nằm mơ thấy toàn máu lửa, sọ xương.
27/06/2013(Xem: 4805)
Kho tàng kinh điển, thi kệ của Đạo Phật truyền lại cho nhân gian biết bao châu ngọc để suy ngẫm, tu tập, thưởng thức, mài giũa … tùy căn cơ, nhu cầu và cảm quan nhận thức của mỗi người.
18/06/2013(Xem: 13924)
Tôi về chùa Viên Giác tham dự lễ Phật Đản lần này không rõ là lần thứ mấy. Mặc dù nhằm cơn sốt bóng đá tổ chức ngay tại Đức, số lượng Phật tử về chùa vẫn không thay đổi. Vẫn người qua lại tấp nập. Vẫn khói hương nghi ngút trong lẫn ngoài sân chùa. Vẫn các hàng quán bốc lên mùi thơm của bún „bò“ Huế chay, bắp luộc, bún riêu, phở, chè, cháo v.v.
06/06/2013(Xem: 19208)
Đại ý bài kinh đại khái nói về việc ngài Anan thưa hỏi đức Thế Tôn về việc phụng sự Phật pháp là kiết tường hay hung tai? HT Thích Minh Thông
05/06/2013(Xem: 12453)
Một bữa nọ, Hòa Thượng và chú Tiểu cùng đi hóa duyên. Hai thầy trò đi, đi mãi như thế mà không biết đã vượt qua bao nhiêu núi non trùng điệp, những rừng cây bạt ngàn hun hút. Hòa Thượng ung dung tự tại đi trước, chú Tiểu vai mang tay nãi lẽo đẽo theo sau, hai người cùng săn sóc bầu bạn lẫn nhau.