Lời Ngỏ

08/09/201805:55(Xem: 7589)
Lời Ngỏ
VẠN DẶM RONG CHƠI,
ĐƯỜNG RỘNG MỞ
của Thích Từ Lực
chùa Phổ Từ, 2015
 

Lời Ngỏ

Có trường hợp mà đôi khi người ta cảm thấy tiếc không còn hăng hái, nhiệt hứng của tuổi thanh xuân khi bắt tay vào những việc mà thông thường đòi hỏi phải cân nhắc kỹ. Đó là lúc ở lứa tuổi sáu mươi, kinh nghiệm và trí năng dạy ta biết khôn ngoan, lịch lãm hơn trong xử thế, chín chắn hơn trong hành động. Tôi nghiệm ra mình đã trải qua tiến trình tâm lý trên khi bước vào tuổi “nhi nhĩ thuận” những lúc bùi  ngùi nhìn lại trong một số trường hợp, cái nhiệt hứng mạnh mẽ năm nào đã được đánh đổi bằng điều mà người đời ca tụng là sự già dặn trong suy  nghĩ của người có tuổi.

Thực ra khoảng cách tuổi tác không đem lại những dị biệt lớn lao trong tôi trong suy nghĩ hay hành động. Bởi bản tính cầu toàn ngay từ tuổi trẻ, nên bên cạnh lòng nhiệt thành thúc đẩy vẫn còn những toan tính cần thiết để đạt được thành quả mong muốn. Nghĩa là trên thực tế, lòng hăng say không thiếu nhưng không vì thế khiến mình thành kẻ không lượng được sức mình, “bạo hổ băng hà” – tay không bắt cọp dữ, không bè mà dám vượt qua sông rộng.

Khi được sáu mươi tuổi trời, nhìn lại, tôi cũng mừng rằng ở tuổi thanh xuân, nhiệt huyết không thiếu để không chùn bước hay từ nan những việc khó khăn nhưng cũng đủ tỉnh táo để tránh những điều được xem táo bạo, đi trước quá xa những suy nghĩ thông thường của đại chúng.

Thực tế, ít ai theo gót được thiền sư  Đơn Hà trong việc bày tỏ ẩn dụ về tính chất rốt ráo của tinh thần vô sở trụ khi bảo đệ tử chẻ tượng Phật bằng gỗ để sưởi ấm đêm đông. Cũng như ta khó có thể lặp lại hành động mang tính chất biểu tượng của người xưa về ý nghĩa vô thường của vạn pháp bằng việc mạnh mẽ khước từ mọi tiện ích cần thiết cho sự nghiệp tu trì - một mình trong am lạnh với vò nước. Thế nhưng, ở vào lứa tuổi này, trên hết và trước hết, tôi cũng ý thức được tính chất tạm bợ, phù du của mọi sự việc kể cả những thành tựu đạt được, không khác chi đám mây bay trên khung trời cao rộng - đến và rời khỏi cuộc đời như một lần rong chơi mà thôi.

Trong tập sách, ngoài suy  nghĩ như trên và những phút cao hứng hướng về mây trời mà gửi gắm nỗi niềm, tôi còn ghi lại một số kỷ niệm thân thương và lòng biết ơn đối với bạn bè, đặc biệt với một số bạn trẻ cùng chí hướng tu thân hành thiện, sống cho tha nhân, từng nguyện góp bàn tay làm đẹp cuộc đời.

Mấy chục năm qua, tôi nhờ duyên lành được gặp gỡ, tiếp xúc, hợp tác, trao đổi kinh nghiệm với nhiều cá nhân cũng như đoàn thể thân hữu tại nhiều nơi, nhiều chốn và có thể tóm lược trong mấy đối tượng sau:

PHẦN I: TỔ CHỨC GIA ĐÌNH PHẬT TỬ

Đây là tổ chức giáo dục tuổi trẻ được khai sinh ở Việt Nam trên 60 năm và hiện tại vẫn tiếp tục phát triển hoạt động tại nhiều địa bàn, cùng theo bước chân người Việt trên khắp thế giới. Trong một đại hội Huynh trưởng, tâm tư tôi rung động biết bao khi thấy 60 lá cờ đại diện cho 60 đơn vị sinh hoạt ở Hoa Kỳ tung bay trước gió. Lòng thật vui mừng để thấy đoàn thể này lớn mạnh và góp phần giáo dục tuổi trẻ ở xứ người. Đến với nhau trong tình Lam, chúng tôi gọi nhau là anh chị em trong ngôi nhà của Phật, cùng nuôi dưỡng tình thương yêu và tạo dựng thêm tình đoàn kết.

PHẦN II: TRẠI TỈNH THỨC

Là một hình thức sinh hoạt mới ra đời trong vài ba năm thôi nhưng Trại Tỉnh Thức đã mở ra một đường hướng mới thích hợp với thanh niên nam nữ trên 18 tuổi đến với đạo Phật bằng việc thực tập chánh niệm và tìm thấy niềm vui trong đời sống hàng ngày. Từ đó, họ phát tâm giúp đời qua lối sống giản dị, bớt nhu cầu vật chất, dành thì giờ phụng sự tha nhân. Hàng năm có một kỳ trại để mọi người có cơ hội đến với nhau giữa thiên nhiên, trong tình người cao quý.

PHẦN III: VỚI ĐẠI CHÚNG

Đây là con đường tâm tư mở rộng cho riêng cá nhân mình nhưng cùng lúc tích lũy biết bao tình thân tuyệt vời, đầm ấm trong chặng đường 20 năm hoằng hóa. Kỷ niệm đáng nhớ thường nhỏ bé, đơn sơ nhưng đa dạng, đã khắc sâu không ngờ trong tâm tưởng. Nào là con tem mấy chục xu nhưng thật khó kiếm ra vào lúc cần gửi thư cho bạn, bất ngờ được một chị người Công giáo trao cho tận tay. Nào là lúc ngồi lặng yên giữa khoảng rừng già cô tịch tiểu bang North Dakota, lắng nghe kể lể nỗi lòng của những em thiếu thốn hơi ấm gia đình - những trẻ mồ côi – mà cảm thấy thiên nhiên đồng cảnh cũng ngậm ngùi. Ngược dòng thời gian, là những ngày còn vùi đầu với sách vở, những ước mơ chớm nở hay lãng đãng thuở ấy nơi sân trường đại học, là những gia tài quý báu mà tôi chẳng hề có ý định khước từ.

Bên tập sách đã tượng hình, ít gì cũng hiện thân một phần suy nghĩ, tình cảm và ước mơ được gửi gấm, tôi không quên ngỏ lời cám ơn đến những người bạn tốt, thiện hữu tri thức, đã thương mến, cùng giúp đỡ để tập sách này ra đời. Đặc biệt là hình ảnh của anh Trần Mạnh Toàn và cô Diệu Châu của nhà in Focus là những người trực tiếp đóng góp cho công việc: dành nhiều thì giờ để trình bày, đọc lại bản thảo và in thành sách.

Mời bạn cùng tôi rong chơi vài dặm đường và xin đừng quên trên môi nụ cười bao dung, thông cảm.

Hayward những ngày đầu năm Ất Mùi, 2015

Thích Từ Lực

cẩn đề



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/12/2010(Xem: 9278)
"Ngọc tỉnh liên" là "Hoa sen trong giếng ngọc". Đây là bài phú của Mạc Đĩnh Chi. Ông đỗ Trạng nguyên, khi vào bái yết nhà vua, Trần Anh Tông thấy hình dung ông xấu xí quá...
30/12/2010(Xem: 15484)
Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Lá xanh bông trắng, lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
28/12/2010(Xem: 8128)
Một ông lão ở gần cửa ải Nhạn Môn, nơi giáp giới nước Tàu với Phiên Quốc (Hồ) có con ngựa. Một hôm, con ngựa đi mất. Người quen thuộc đều đến thăm hỏi, chia buồn.
28/12/2010(Xem: 4772)
Đời nhà Đường (618-907), triều Lý Thái Tông (Lý Thế Dân), niên hiệu Trinh Quán năm thứ 13, gần thành Trường An có con sông Kinh, nước trong vắt.
28/12/2010(Xem: 4022)
Thời xưa, người ta tiễn nhau thường bẻ cành liễu đưa cho người đi. Dương Quan là một cửa ải ở biên giới tỉnh Thiểm Tây. Đường thi có bài "Tống Nguyên Nhị sứ An Tây"...
25/12/2010(Xem: 5672)
Chúng ta, những người bỏ xứ ra đi, đã quay lưng với cổng trường ngày cũ, nhưng lòng vẫn còn tưởng nhớ đến những hình ảnh thân yêu của bạn bè ngày nào! Vẫn mong ước ngày trở lại để tìm kiếm ký ức thầm kín ngày xưa, để được nhìn gặp những người ở lại của thuở ấy, nhưng những người ở lại có còn gì nữa đâu? Đói khổ đã làm mòn mỏi thêm cuộc sống, tất cả chỉ còn biết đem hơi sức bám vào nhịp thở, sống cho qua chuỗi ngày còn lại. Tôi quen chị Xuân Viên khi được đổi về trường Sương Nguyệt Anh (SNA). Hình ảnh một con người tuy nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đầy nghị lực đã đập vào mắt tôi và dần dần từ chỗ quen biết, chúng tôi đã thương mến nhau từ lúc nào cũng không hay nữa! Nói đến chị, phải nói đến một con người mẫu mực, một cô giáo hoàn toàn gương mẫu đúng phong cách một nhà giáo đầy đạo đức. Đó là người mà tôi mến phục nhất và lúc nào cũng chiếm trọn trong tôi một niềm thương yêu trìu mến và bất tận. Giao cho chị phụ trách làm giáo sư hướng dẫn một lớp nào, coi như nhà trường khỏi phải
24/12/2010(Xem: 9140)
Từ ngày định cư ở một xứ hiếm mưa, lắm lúc tôi tưởng chừng như không còn nhớ nhiều đến những cơn mưa vùng nhiệt đới; mưa quê hương, nhất là những cơn mưa dai dẳng của một xứ "mùa đông thiếu áo, mùa hè thiếu ăn", mưa xứ Huế!
22/12/2010(Xem: 5526)
Hậu Nghệ có công bắn 9 mặt trời cứu bá tính khỏi chết trong biển lửa nên được nhân dân kính mến, suy tôn làm hoàng đế. Lên làm vua, Nghệ lại cướp giựt của cải của nhân dân.
14/12/2010(Xem: 4318)
Đời Tam Quốc, em trai của Ngô chúa Tôn Quyền là Tôn Dực làm Thái thú quận Đan Dương. Dực vốn tính cương cường, nóng nảy lại hay rượu.