Ai quậy hơn ai?

10/04/201313:21(Xem: 8408)
Ai quậy hơn ai?

giadinhphattu_1

AI “QUẬY” HƠN AI!

Dương Kinh Thành

---o0o---

Truyện ngắn thời sinh hoạt áo lam

Đúng vậy, vấn đề là nên “quậy” như thế nào cho phải đạo! “Quậy” mà trên không khiển trách, dưới chẳng dám xem thường khi tính khí “quậy” vốn là máu nóng của tuổi trẻ, nhưng ở đây là Phật tử ? (cứ “quậy”)!

Chuyện xãy ra hồi một ngàn chín trăm... lâu lắm! Khi người viết bài này hãy còn là một cậu bé oanh vũ coi biệt trong một nhóm đoàn sinh oanh vũ cũng cá biệt – nói theo bây giờ – Do đó một anh huynh trưởng (hỏng dám cũng cá biệt đâu) được đặt cách theo dõi – quan tâm – giúp đỡ chúng tôi. Thật thế, anh có thân hình hộ pháp (cở đàn em Lý Đức bây giờ) cũng đủ hốt hồn “bọn trẻ” nói chi đến ra tay thì phải biết. Ác một nỗi lần ra mắt “làm quen” nhau anh lại trắc nghiệm giáo lý mà thầy giáo Hạnh đã dạy cho bọn tôi thời gian qua. Đó là lịch sử Phật Thích Ca. Như chưa biết rõ chỉ số thông minh bọn tôi đều phải dựa vào những cú “tác động” (nạt nộ – la lối – dọa quỳ hương ... chẳng hạn) nên anh ta mào đầu sau tiếng tằng hắng đầy uy... huynh trưởng:

- E hèm! Các tụi bây – ủa quên – các em cho anh biết Đức Phật sinh ra ở Vườn gì?

Cả bọn nháo nhác nhìn nhau, đứa gải đầu đứa bức tóc nhăn nhó một cách khổ sở không kém trạng thái chúng tôi khi bán ế. Chả là “nghề nghiệp” bọn tôi: đứa bán vé số, đứa bưng mâm bánh cam, đứa phụ má bán sari ở phà Cát Lái, đứa bán “bánh mì nóng dòn” ... vv... Nói chung nghề chúng tôi chẳng kém kẻ bụi đời rão bước khắp nơi, có mặt “phục vụ” khắp chốn (tiếp thị bây giờ còn thua xa)

Sau nhiều lần lập lại câu hỏi mà câu hỏi kế tiếp luôn được nâng “ton”, như thể anh ta kéo hồn vía Lý Đức nhập vào mình cho đủ đô. Anh đâu biết như thế bọn chúng tôi như thế bọn chúng tôi càng thêm sợ! Càng sợ thì bộ nhớ càng lưu vong mất tiêu!

Anh ta nạt lớn!

- Học rồi mà cũng không nhớ – Rồi chỉ mặt từng đứa anh tiếp – Tao – Ủa anh nhắc lần này ráng nhớ nhe – nhe không!

Chúng tôi xanh mặt riu ríu “Dạ” không nên tiếng – Anh ta hằn học tiếp:

- Đức Phật sanh ra trong VƯỜN TAO ĐÀN; Lớn lên trong THÀNH TUY HẠ; Xuất gia bên SÔNG ĐỒNG NAI; Thành đạo bên SÔNG SÀI GÒN; Nhập Niết bàn trên NÚI CHAÂU THỚI.

Anh ta nói một lèo rồi thở. Bọn tôi thêm “nể” anh ta đến nổi cùng nhau khóc òa, trong khi một góc sân chùa các anh chị huynh trưởng khác có cả bác gia trưởng đều cười nức nẻ!. Theo cách hiểu non nớt của tôi lúc này, có lẽ anh ta “quê” nên nắm tay tôi kéo sang chổ các anh chị huynh trưởng và hỏi:

- Anh “dạy” vậy có đúng không ?

Tôi không cần ái ngại đáp:

- Dạ đúng ạ, bọn em nguyện lần sau sẽ nhớ mãi.

Anh ta nói với các anh chị ấy đầy vẽ tự hào:

- Thằng này – ủa em này thông minh nhất trong nhóm cá biệt – Rồi anh hỏi tôi:

- “Vợ” của Đức Phật tên gì em?

Tôi ngẩng lên

- Anh sai rồi! Đức Phật nào có vợ?

- Đức Phật Thích Ca! Vợ Ngài là Da – Du – Đà – La! Anh bổ sung.

Tôi thật thà:

- Càng sai! Da – Du – Đà – La là vợ của Thái tử Tất – Đạt – Đa!

Anh ta quỳ một chân xuống trước tôi nói nhanh:

- Sư phụ!

Rồi tất cả cùng cười lên thỏa mãn. Anh công kênh tôi lên vai chạy mấy vòng sân chùa vào một buổi chiều chủ nhật se lạnh mùa thành đạo đáng nhớ ấy.


---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 17982)
Lá sen "cõng người", chuyện tình Rùa Hạc là những câu chuyện có thật trong Phước Kiển Tự. Trong cõi nhân gian này, không thiếu những sự kiện ly kỳ khó lý giải, và ở nơi này nơi kia, vào thời gian này thời gian nọ, biến động của cuộc sống luôn chứa đựng những bí ẩn trông chờ các nhà khoa học giải mã. Một hiện tượng lạ, một câu chuyện lạ, để thấy rằng, cuộc sống này có rất nhiều điều con người chưa khám phá hết.
09/07/2011(Xem: 7448)
C ó một cụ thi sĩ vừa say tình, vừa say rượu đã làm ra hai câu thơ luận về chữ Tình như sau: Chữ Tình là chữ chi chi. Dẫu chi chi cũng chi chi với Tình. Nghĩa là mặc kệ, muốn hiểu sao về chữ Tình cũng được, cho dù biết chắc là đâm đầu vào chỗ chết vẫn cứ hiên ngang bước vào.
09/07/2011(Xem: 18239)
Có lẽ danh từ “Phật đảo“ tôi dùng cho xứ đảo Đài Loan có hơi lạ tai với các bạn, vì từ đó đến giờ ta chỉ nghe nào là “Hải đảo chiều mưa“ hay “Ốc đảo cô đơn“, chứ chưa ai dám dùng từ chứa nhiều cường điệu như thế! Nhưng quả thật là như thế các bạn ạ! Một cụm đảo gần chín mươi chín hòn nhỏ to đủ cỡ, không lấy gì làm lớn cho lắm nằm chơ vơ giữa biển mà đi đến đâu cũng thấy những tượng Phật vĩ đại và Chùa chiền với tầm vóc đáng ngại, nhìn vào phải bái phục khen thầm, ấy là chưa kể tinh thần tu học nghiêm mật và trật tự của Phật tử Đài Loan.
06/07/2011(Xem: 6870)
Hôm nọ tình cờ Hoa Lan đọc được một đoản văn của một tác giả nào đó, viết về đề tài nóng bỏng của thời đại “Tình Nghĩa Vợ Chồng“ với dẫn dụ thật thú vị bằng bát canh rau biếc, một loại rau khoa học giả tưởng kiểu lá riêu bông. Câu chuyện hay đến độ đã làm Hoa Lan phải động não lẫn động tâm, phải lồm cồm bò dậy ngồi vào máy vi tính để viết ra mấy hàng chữ này.
01/07/2011(Xem: 4365)
Trời tối quá, nhưng tôi biết có 3 bông sen nở từ hôm qua, giờ này cánh sen đang úp lại, ngủ êm đềm bên những lá tròn xanh mướt, chờ bình minh lại tỏa ngát hương thơm.
30/06/2011(Xem: 4072)
Nếu bạn đi qua cánh đồng lúa mạch sau cơn bão bạn sẽ thấy lúa đen như thể là bị cháy. Tôi sẽ kể cho bạn nguyên nhân lúa bị đen...
30/06/2011(Xem: 4274)
Những chiếc lá vàng từ tán cây phượng bị gió lùa xuống ghế đá công viên, chỗ Thủy và chàng ngồi, làm cho Thủy chợt nhớ bài hát Mùa Thu Lá Bay...
30/06/2011(Xem: 3493)
Mặt trời ló dạng trải những ánh vàng óng ả trên mặt biển khơi, chiếu sáng rực rỡ một góc trời. Ngoài xa, từng cơn sóng nô đùa nối đuôi nhau cặp bờ.
12/06/2011(Xem: 3460)
Ngày xưa có một anh chàng sinh viên nghèo, thật thà, ngay thẳng, sống trong một căn gác xép, chẳng có lấy một tí gì.
12/06/2011(Xem: 3385)
Một sáng tháng năm ta ở phía tây thổi về (vẫn lời của gió), rong ruổi trên bờ bể, qua các khu rừng và đồng bằng, vượt qua sông Ben.