Chiếc áo nhiều đầu

10/04/201313:10(Xem: 5868)
Chiếc áo nhiều đầu

 

CHIẾC ÁO NHIỀU ĐẦU

MINH MẪN

---o0o---

Linh mục Phero Chấn ra biển rất sớm, thói quen từ ngày cha về dưỡng lão tại trại của dòng Đa Minh, tuy nhiên,nơi đây, các LM triều vẫn được an dưỡng khi về hưu.

Những tia sáng vọt lên bầu trời trong xanh ở hướng Đông; Một ngáy mới bắt đầu, nhưng cha vẫn suy tư buồn chán từ ngày cha về thăm bà con và giáo phận tại thành phố cảng !

Dấu chân của cha bị thủy triều xóa sạch mỗi lần đi qua. bàn chân già nua nhưng no đầy mỗi ngày đều ngâm vào nước biển như một thói quen dể chịu, những tảng đá vẫn trơ lỳ và cảnh sinh hoạt của ngư dân vẫn không thay đổi; chiếc áo chùng đen cha để trên phòng, chiếc áo thun và cái quần cụt trông cha có vẻ như một ông lão bình thường như cái bình thường của vết nhăn và nét đăm chiêu trên khóe mắt kéo dài tháng năm chiêm nghiệm tĩnh tâm hướng về chúa - thuở còn là chủng sinh, cha đã được LM bề trên dạy biết cách hiến dâng,cả tâm hồn lẫn thể xác; Ngày chịu chức, cha sẳn sàng khấn nguyện không do dự về đức vâng lời, đức tinh khiết, và đức nghèo khó, đó là những đức tính cao đẹp của một linh mục lý tưởng mà cha hằng ao ước. Cái thời 60 năm về trước, các LM lớp của cha không được trang bị kiến thức nhiều, nhưng đức tin về chúa rất kiên cố; Một vinh dự to lớn cho gia đình khi cha trở thành tôi tớ của chúa, từ đó song thân của ngài cũng được giáo dân kính nể, họ tôn xưng là ông bà cố,lòng cha mãn nguyện như loại cây quý hợp với đất mầu mở, uy tín của cha và gia đình mỗi ngày mỗi dâng cao, đời sống vật chất từ đó cũng khá hẳn so với ngày di cư vào Nam !

- Chào cha !

LM già ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bầu bỉnh, cặp mắt đen láy của người phụ nữ đối diện, có lẽ cô ta đi dạo biển - LM thầm nghĩ - ôi lạy chúa, lại một ma quỷ đầy cám dổ ! thân hình tròn trịa của người phụ nữ gói gọn trong bộ đồ tắm màu sặc sỡ, từng chùm hoa đỏ ối trên nền vải làm nổi bật làn da trắng mịn và sáng; gượng giọng, cha đáp:

- Chào con !

- Về đây cha có thích hơn ở thành phố ?

- Ừ, cám ơn con, không khí tốt lắm nhưng....( cha thầm nghĩ – những người như con rãi đầy bãi biển gần chổ các cha thì không tốt lắm ! )

- Nhưng thế nào hở cha ?

- Ừ, thì cái nào cũng có tốt và xấu !

LM già muốn tiếp tục rão bước, tránh cái nhìn lạnh da từ người khác phái ấy, nhưng cô ta cứ cản bước, đôi lúc sánh vai với cha để trò chuyện.

- Ý cha nói thế nào ?

- Bây giờ cuộc sống tiến bộ quá mức, tuổi trẻ sa đọa trước cám dổ, thuở niên thiếu của cha xưa kia không như ngày nay !

- Nhưng thưa cha một số LM trẻ bây giờ cũng vậy, kể cả các Tổng Giám mục !

- Vậy là thế nào ? cha nôn nóng hỏi,

-Dạ, họ cũng đi nhảy, cũng nhậu nhẹt như bao thanh niên ngoài đời vậy, có vài vị bị treo chén, thế mà họ tỉnh bơ !

- Con tận mắt thấy hay nghe nói ?

- Thưa cha, đó là LM chánh xứ vừa đổi về giáo phận của con chưa đầy ba tháng, LM giáo xứ kế cận bị giáo dân chụp hình đang chở gái đi chơi !

- Ôi lạy chúa nhân từ, có thật thế chứ ?

- Con phải tội nếu đổ vạ cho các cha !

- Con nghĩ sao về các cha đó ?

- Người phàm mà cha!, con thường nghe các cha giảng - Đạo vào Đời để đem Đời vào Đạo, nhờ vậy giáo hội của ta tăng thêm dân số thuần chủng từ các cha trẻ đấy cha ạ!

- Các cha già cũng vậy sao ?

- Bẩm cha, một số lạm dụng tình dục trẻ con và chủng sinh mà báo đài đã nói !

LM Chấn cảm thấy nghèn nghẹn cay cay thế nào , đành ậm ừ cười gượng cho qua, nhưng cha tranh thủ tìm hiểu thêm những bí ẩn sau cây thánh giá; Người phụ nữ chân thật đó giúp cha hiểu rõ nếp sinh hoạt của cộng đồng tu sĩ ngày nay mà cha chỉ loáng thoáng mù mờ suốt thời gian về dưỡng lão nơi đây

- Ngoài những việc ấy, con còn thấy các cha đem đạo vào đời bằng cách nào nữa ?

- Thưa cha ,sau Cô.ng đồng Vano II,như cha đã rõ, giáo dân ta được thắp nhang, ăn đồ cúng,giữ tập tục địa phương mà trước kia giáo hội cấm ngặt, thậm chí đập đổ bàn thờ ông bà của họ!

- Ừ, cũng thất bại thật!, nên đạo ta tiến về châu Á có chậm hơn, nhưng đó là chuyện đã trên nửa thế kỷ rồi,bây giờ có tiến thêm bước nào ?

- Thưa cha, Thánh ca cũng không còn ca Thánh mà sặc mùi trần tục giống nhạc vàng mấy quán cà phê vậõy, nhưng tuổi trẻ thích lắm cha ạ! Một số vị chủ trương cho nữ sinh làm quen với tu sĩ PG, cũng kết quả khả quan lắm, vì họ thiếu tổ chức chặc chẽ như ta, vì vậy có mấy thầy đã cải đạo !

Pherô Chấn gật đầu nghĩ ngợi,bốn bàn chân thong thả in dấu trên cát mịn như đang bềnh bồng cỏi mây.

- Thế còn giáo sử mà các sử gia kết tội chúng ta theo gót chân xâm lượt thì sao ?

- Thưa cha, dòng tên có một số LM tiến sĩ sử học đang nghiêng cứu bối cảnh thế kỷ 17, 18 để khai quang vấn đề đó. Dân ngoại bảo là ma đưa lối quỷ dắt đường để giáo hội ta đặït chân lên miền viễn Đông và các quốc gia thuộc địa, nói theo ngôn ngữ chính trị là giáo hội xử dụng cây gậy và củ cà rốt.

- Con nghĩ thế nào về hội thánh của chúng ta?

- Thưa cha, đó là thánh ý của chúa !

- Đúng, đó là thánh ý của chúa, cộng lông, sợi tóc trên đầu rơi xuống không ngoài ý muốn của thượng đế; Chúng ta không có tội, thế mà đức thánh cha đương nhiệm lại phải thú tội với nhân loại !

- Ấy, thưa cha, đó chỉ là chiến thuật thôi ạ ! cha không thấy ta đã mất dần thế đứng ở Tây phương sao ! các tà thần ma bụt đang xâm lăng lãnh thổ chúng ta ngày một mạnh...

LM Chấn thở ra nặng nề, đôi chân như cột phải chì, ngài bảo:

- Chúng ta tìm chổ ngồi trao đổi tiếp nhé!

- Vâng, nếu cha muốn.

- Có phải chúa đã đưa con đến đây để cho cha biết thêm tình hình gh mà lâu nay cha chỉ biết trong bốn bức tường nhà nguyện.

- Thưa cha, đó là ý muốn của chúa.

- Nghe đâu một ít tu sĩ trẻ đã theo ngoại giáo, thậm chí các cha rao giảng dùng toàn ngôn từ của thần bụt, có đúng vậy không ? và đức thánh cha đã phủ nhận cả thiên đường lẫn địa ngục, như thế hóa ra giáo lý của chúng ta bị lay chuyển tận gốc, kể cả thuyết Darwin cũng được hội thánh ca ngợi ?

- Thưa cha, con không dám lạm bàn việc làm của đấng bề trên, nhưng nếu ta phủ nhận học thuỵết của ta thì ta là cái gì ! con nghĩ có lẽ cũng chỉ là giáo thuật, mọi phương tiện đều tốt để đạt được mục đích cuối cùng,lùi để tiến vững hơn; Dùng lời lẽ học thuyết của tà giáo để đánh lận con đen đối với khối quần chúng mê muội có gì là sai quấy, như đạo Bụt đã thờ thần tài thổ địa, ông táo mà đạo họ phát triển vững mạnh trong lòng dân !

- Nếu vậy, chúng ta chỉ uyển chuyển để được lòng dân, còn các tà giáo ngoại đạo thì sao?

- Thưa cha, đó là bổn phận của giới trí thức, sử gia, chính luận của ta tấn công họ trên nhiều mặt trận.

- Người xưa từng nói – đi với Bụt mặc áo ca sa, đi với ma mặc áo giấy, cũng phải đấy
!

Mặt trời lên hơn sào tây, tia nắng đầu ngày như hâm nóng da thịt của LM Chấn, và làm ửng đỏ làn da nỏn nà của người phụ nữ, chiếc áo tắm đã khô,còn lấp lánh vài hạt cát biển trên người, bông hoa sặc sở trên vải áo cũng sậm lại; Pherô Chấn nhìn mặt trời, nhìn ra khơi rồi quây lại người phụ nữ:

- Chúng ta tạm chia tay, hẹn ngày mai sẽ tiếp tục, cha còn nhiều vấn đề để trao đổi, nhưng cha quên hỏi con từ đâu đến, hiện làm gì mà rành rẻ việc hội thánh vậy?

- Thưa cha, con từ thành phố ra nghĩ hè, nhà giáo và là thành viên trong hội truyền bá đức tin !

- Cám ơn con có cuộc gặp hôm nay.

Người phụ nữ quây tấm lưng đầy đặn đi dọc mép biển, LM già rủ rượi lê đôi chân tiến lên bờ,lẩm nhẩm nghĩ ngợi : - Chúa từng từ chối sự cám dổ của quỷ Satan, từng đánh đuổi không nhân nhượng bọn con buôn trong đền thờ, từng công khai chấp nhận hình phạt cùa bọn Pha ri sêu tại tổng Phi la tô, chưa vì nhân danh cha cả sáng mà luồn cúi trần gian, nhưng hội thánh đã đi ngược lại thánh cách ấy!

Trên phòng ăn,các LM hưu làm dấu thánh cho bửa điểm tâm, Pherô Chấn ngồi vào bàn, cuộc sống lý tưởng trong quá khứ mờ nhạt dần bởi nếp xô bồ mà cha chứng kiến tại thành phố cảng, một thực tại hư ảo, bổng cha nhớ lại bức tranh biếm họa đã gặp đâu đó, người họa sĩ vẽ chiếc đầu lâu, đầu thú và nhiều cái đầu chưa định hình trên tấm thân phủ chiếc áo chùng đen dang tay làm dấu thánh ban phép lành cho nhân loại !

Vulan 2547

MINH MẪN

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/10/2014(Xem: 6110)
Từ lâu, người ta tin rằng có một cái “bản ngã” thường hằng, bất biến, tồn tại độc lập trong vạn pháp. Trước sự nhầm lẫn tai hại đó, Phật Thích Ca bèn nói thuyết “Vô ngã” để chúng sinh phá chấp. “Vô ngã” không phải không có gì hết mà là không có tự tánh, không có tự thể riêng biệt. Đây là một trong ba Pháp ấn trong hệ thống giáo lý của Phật giáo (hai pháp ấn kia là Khổ và Vô thường). Gọi là Pháp ấn có nghĩa là trong tám mươi bốn ngàn pháp môn của đạo Phật nếu có pháp môn nào không có một trong ba khái niệm Khổ, Vô thường và Vô ngã thì không phải giáo lý đạo Phật.
03/10/2014(Xem: 5289)
Học sinh thường cho rằng, các thầy cô chỉ nhớ tên học sinh giỏi, học sinh đẹp hoặc hoạt động hiệu đoàn... Cho nên mỗi lần nếu tôi gặp lại một em học sinh không có gì xuất sắc ngày xưa mà tôi còn nhớ tên, thì đó là một niềm vui to lớn của em là được thầy cô còn nhớ mặt và nhớ tên của mình. Sau khi cuộc chiến lan tràn trên quê hương thầy trò phân tán, tôi đi cùng nam cực bắc, đi xa nửa trái địa cầu, rải rác khắp nơi, tôi vẫn gặp lại những em học sinh Đồng Khánh cũ. Và nhờ cố gắng nhớ mặt, nhớ tên các em, nên hầu như ở đâu tôi cũng gieo được chút niềm vui cho những người đang phập phồng chờ được gọi đích danh sau một câu mở đầu công thức: „Cô còn nhớ em không?“. Những con người ấy, những học sinh Đồng Khánh tha phương - xa trường, xa thầy bạn cũ đã xưa rất xưa, mà chính bản thân khi soi gương cũng không còn bắt được hình bóng mình ngày ấy..., bất giác còn được gọi tên, còn được nhớ, còn được nhắc nhở đến bao kỷ niệm của một thời. Ôi! Vui biết bao nhiêu, ấm áp ngọt ngào biết bao nhiêu
02/10/2014(Xem: 5482)
Ra đến bến xe trời hãy còn khuya khoắt, trông cảnh nhộn nhịp ì xèo rộn lên từ những gian hàng ăn uống ở một góc gần bên, và tiếng nói cười lăng xăng của hành khách đi lại lẫn với tiếng những người bán hàng rong mời mọc. Nhìn sang quầy bán vé bây giờ không giống như những ngày tháng sau năm 1975, bề mặt thoáng mát rộng rãi trang trí bởi những bảng quảng cáo, những hoa văn sắc màu, những hàng ghế để khách ngồi chờ trông lịch sự. Khách mua vé rất nhanh khỏe hơn xưa, không còn cảnh chen lấn xếp hàng cả buổi trời như trước đây, lại có thêm nhiều loại xe phục vụ trên các tuyến, việc nầy còn tùy thuộc vào túi tiền của hành khách, ai có tiền nhiều thì đi loại xe chất lượng cao, còn ai ít tiền thì đi loại xe bình dân hơn. Nói vậy chứ còn khá hơn trước Đây, bởi ba chiếc xe car cũ kỹ hoặc xe chạy bằng than đá trên những tuyến Miền Đông, Miền Tây vào những năm 1975 - 1990.
24/09/2014(Xem: 7717)
Xưa có một người quyết tâm học đạo, theo một vị thiền sư sống trong một cái cốc nhỏ, sống đạm bạc, quyết chí tu hành. Một này kia, có công việc, vị thiền sư phải đi xa, dặn đệ tử ở lại phải lo chăm chỉ tu hành, luôn luôn giữ lối sống đạm bạc và tâm hồn thanh tịnh. Người đệ tử này chỉ có một chiếc khố che thân. Đêm tới khi ngủ, máng khố trên vách, thường bị chuột chui ra cắn rách, phải xin bá tánh chút vải thừa thay khố nhiều lần.
03/09/2014(Xem: 6613)
Lúc đó tôi được 13 tuổi. Trước đó một năm gia đình tôi đã chuyển từ Bắc Florida đến miền Nam California. Tôi dễ hận thù khi vừa đến tuổi vị thành niên. Tôi rất nóng nảy và hay cãi lại đối với bất cứ chuyện gì dù nhỏ mà ba mẹ đề cập tới, đặc biệt là nếu nó liên quan đến tôi. Cũng giống như nhiều đứa trẻ lứa tuổi thiếu niên, tôi khó chấp nhận bất cứ điều gì đi ngược lại với quan điểm của mình về thế giới chung quanh. Một đứa bé “thông minh không cần dạy bảo”. Tôi phản đối bất cứ biểu lộ nào của tình thương. Thật sự, tôi dễ giận dữ khi đề cập đến cái từ “thương yêu”.
26/08/2014(Xem: 5670)
Ở ven bờ bể Mễ Tây Cơ, có một làng nhỏ chuyên sống nghề đánh cá, một chiếc thuyền con lướt sóng nhẹ vào bờ, đem về vài con cá khá to. Một ông khách Mỹ đứng trên bờ, khen ngợi nghề đánh cá tài giỏi của anh chàng Mễ Tây Cơ và hỏi anh ta mất bao nhiêu thì giờ mới được chừng đó cá. _ “ Không lâu lắm đâu !” anh Mễ Tây Cơ trả lời.
17/08/2014(Xem: 37772)
Đại Sư tên là Huệ Năng, cha họ Lư, tên húy là Hành Thao. Người mẹ họ Lý, sinh ra ngài nhằm giờ tý, ngày mùng tám tháng hai, năm Mậu Tuất, niên hiệu Trinh Quán thứ 12. Khi ấy, hào quang từ nhà ngài chiếu sáng lên không trung, mùi hương lạ tỏa lan khắp nhà. Đến tảng sáng, có hai vị tăng lạ mặt đến thăm, bảo cha ngài rằng: “Khuya nay ông vừa sinh quý tử, chúng tôi đến đây là để đặt tên cho cháu bé. Ông nên đặt trước là chữ Huệ, sau là chữ Năng.”
17/08/2014(Xem: 32623)
Nhân quả báo ứng là một tập truyện của Trung Quốc, có vẽ tranh minh họa rất sinh động. Tập truyện này trước do ngài Văn Xương Đế Quân đời nhà Tấn sưu tập những truyện nói về nhân quả và sự báo ứng qua nhiều triều đại ở Trung Quốc.
17/08/2014(Xem: 29485)
Nhân quả là định luật căn bản xuyên suốt quá trình thành trụ hoại diệt của tất cả chúng sinh từ đời này sang đời khác, cho đến vũ trụ, vạn vật cũng không phải tuần hành, biến dịch một cách ngẫu nhiên, vô lí, mà luôn tuân theo định luật nhân quả. Định luật này không do một đấng thần linh nào, xã hội nào đặt ra cả, mà là luật tự nhiên, âm thầm, lặng lẽ, nhưng luôn đúng đắn, chính xác, hiệu quả vô cùng.
17/08/2014(Xem: 34799)
Ngài Nam Tuyền nói: “Tâm bình thường là đạo.” Chư vị Tổ sư dùng đến vô số phương tiện cũng không ngoài việc dẫn dắt người học đạt đến tâm bình thường này. Vì thế, thiền không phải là một lãnh vực siêu nhiên vượt ngoài phạm trù ý thức thông thường như nhiều người lầm tưởng, mà trái lại chính là sự soi rọi, chiếu sáng những trạng thái tâm thức hết sức bình thường mà mỗi người chúng ta đều đã và đang trải qua trong cuộc sống thường ngày.