Nhà Văn Võ Hồng.

10/04/201312:46(Xem: 9313)
Nhà Văn Võ Hồng.

Nhà văn Võ Hồng


Nhân văn


Võ Hồng sinh ngày 5 tháng 5 năm 1921 ( gia đình nói là sinh ngày 05 tháng chạp năm nhâm Tuất) tại làng Ngân Sơn, tổng An Sơn Phủ Tuy An, tỉnh Phú Yên ( Trung Việt).

Năm 1945 làm Bí thư toà Tổng đốc Đà Lạt (Chính phủ Trần Trọng Kim).

Từ 1946 - 1949: Trưởng ban Bình dân Học vụ huyện Tuy an. Trưởng ty Bình dân học vụ tỉnh Phú Yên.

1949 - 1953: Dạy học ở trường Trung học Lương văn Chánh rồi làm Hiệu trưởng

1956 - 1975: Dạy học trường Trung học Bồ Đề và trường bán công Lê quý Đôn ở Nha Trang

1975 - 1983: Hiệu trưởng trường Phổ thông cơ sở Tân Lập Nha Trang

Tác phẩm Võ Hồng vẽ lại cảnh sinh hoạt của nông thôn và đô thị miền Nam trong giai đoạn từ thập niên 1930 đến nay, đậm nhất là vào các thập niên 40, 50, 60, 70.

Nội dung tác phẩm: 1. Cuộc kháng chiến 1945 - 1954

2. Cuộc sống ở nông thôn và đô thị giai đoạn 1954 - 1975

3. Viết cho tuổi nhỏ

vohong.jpg (28046 bytes)

Nhà văn Võ Hồng và ĐĐ Thích Tịnh Hạnh
Hình chụp tại nhà của ông, Thành phố Nha Trang
vào tháng 10/2000




Địa chỉ liên lạc

Nhà Văn Võ Hồng
53 Hồng Bàng, TP. Nha Trang
Điện thoại: (84). 058. 510718
Email:
[email protected]


30 tác phẩm của nhà văn Võ Hồng

T T

TÊN TÁC PHẨM

THỂ LOẠI

THỜI GIAN CÔNG BỐ

1

Hoài cố nhân

Truyện ngắn

NXB Ban Mai - 1959

2

Lá vẫn xanh

-

NXB Thời Mới - 1962

3

Vết hằn năm tháng

-

NXB Lá Bối - 1965

4

Con suối mùa Xuân

-

NXB Lá Bối - 1966

5

Khoảng mát

-

NXB An Tiêm - 1966

6

Bên kia đường

-

NXB Mặt Trời - 1968

7

Những giọt đắng

-

NXB LáBối - 1969

8

Trầm mặc cây rừng

-

NXB LáBối - 1971

9

Trong vùng rêu im lặng

-

Hội VHNT Nha Trang - 1988

10

Vẫy tay ngậm ngùi

-

NXB Trẻ - 1992

11

Vùng trời thơ ấu

-

NXB Trẻ - 1995

12

Chúng tôi có mặt

-

13

Thơm ngát hương cau

-

14

Hồi ức

-

15

Hoa bươm bướm

Truyện dài

NXB LáBối - 1966

16

Người về đầu non

-

NXB Văn - 1968

17

Gió cuốn

-

NXB LáBối - 1969

18

Nhánh rong phiê�u bạt

-

NXB LáBối - 1970

19

Như cánh chim bay

-

NXB LáBối - 1971

20

Thiên đường ở trên cao

-

Sở VHTT Nghĩa Bình - 1987

21

Thương mái trường xưa

-

NXB Trẻ - 1993

22

Vượt bao gập ghềnh

-

23

Tiếng chim vườn ngoại

-

24

Áo em cài hoa trắng

Tùy bút

NXB LáBối - 1969

25

Mái chùa xưa

-

NXB LáBối - 1971

26

Một bông hồng cho cha

-

NXB Văn Nghệ TP. HCM - 1994

27

Hồn nhiên tuổi ngọc

Thơ

NXB Trẻ - 1993

28

Thời gian mây bay

-

NXB Đồng Nai - 1996

29

Trầm tư

Đoản văn

NXB Trẻ - 1995

30

Chia tay người bạn nhỏ

Truyện vừa

NXB Trẻ - 1990

Sau Ba Mươi năm

Nhờ đất cho món ăn

Nhờ nước đưa thức uống

Hô hấp nhờ khí trời

Mà cây đầy sức sống

Cũng vậy ba đứa con

Truyền cho cha sinh lực

Lao khổ dầu sớm hôm

Cô đơn dù nhức buốt

Nhưng nhìn con lớn khôn

Cha quên mọi cơ cực

Đứa Út vừa lên ba

Biết mẹ qua tấm ảnh

Miệng chỉ quen gọi cha

Khi đói và khi lạnh

Chị lớn chín tuổi tròn

Đóng vai người mẹ nhỏ

Vội vã học điều khôn

Cửa nhà tập coi ngó

Thằng giữa khi vào lớp

Tên mình tưởng tên ai

Thầy hỏi không biết đáp

Nghe chim hơn nghe bài

Nay các con nên người

Mỗi đứa đi một ngả

Mình cha căn nhà xưa

Trông vừa quen vừa lạ

Không còn ngày gian khổ

Chỉ dư ngày tiêu điều

Vắng con như cây cỏ

Héo úa giữa quạnh hiu

Tuổi già ngồi ngẫm lại

Quý nhất của đời mình

Là ba đứa con dại

Cha nuôi đến trưởng thành.

VÕ HỔNG

- o0o -

___________

Computer typesetting: Nguyên Chí

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2015(Xem: 5475)
Khi tôi gặp Thầy lần đầu tiên, tôi thật sự là một kẻ phàm phu tục tử có đầy đủ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, đã chẳng tu mà chỉ biết hú là giỏi. Mặc dù tôi được sinh ra từ một gia đình có tiếng là theo đạo Phật lâu đời, nhưng từ khi có sự hiểu biết, tôi thấy bà và mẹ chỉ đi chùa mỗi năm vài lần vào dịp lễ lớn, cũng lạy Phật, thắp hương, khấn vái sì sụp gì đó rồi… hết. Còn tôi thì sao, tôi bị sinh ra vào những năm sau cuộc chiến, tưởng là hòa bình lập lại thì dân giàu nước mạnh, tôn giáo được tự do phát triển không ngờ mọi việc hoàn toàn ngược lại, ăn còn không đủ no nói gì đến việc đi chùa nghe Pháp, đọc kinh. Tóm lại tôi hoàn toàn mù tịt về Phật Pháp.
02/05/2015(Xem: 6655)
Tôi gặp nàng tại Đại nhạc hội Việt Nam tổ chức tại Düsseldorf vào một mùa Giáng Sinh xa xưa nhưng không bao giờ quên được dù nàng lúc đó lẫn lộn giữa rừng người đông đảo. Nàng không xinh đẹp tuyệt trần, không ăn mặt lòe loẹt nổi bật, cũng không hoạt bát ồn ào gây sự chú ý của mọi người. Nhưng đối với tôi thì nàng thật đặc biệt với dáng vẻ đoan trang thùy mỵ, với đôi mắt dịu dàng và với sự im lặng của nàng trong một góc vắng của hội trường. Nàng đứng đó, tay cầm một cuốn sách nhỏ, vừa đọc vừa... gặm bánh mì, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn xung quanh coi có gì “lạ” không rồi lại cắm đầu vào cuốn sách, cứ y như trong đó có chỉ chỗ giấu kho vàng vậy!
01/05/2015(Xem: 19163)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
23/04/2015(Xem: 4431)
Năm nay 2015 tôi có đến ba mùa Xuân. Đó là mùa Xuân của nước Đức, mùa Xuân của nước Nhật và mùa Xuân của Hoa Kỳ. Thông thường mùa Xuân bắt đầu vào cuối tháng 3 dương lịch và kéo dài ba tháng như vậy, để thuận với lẽ tuần hoàn của vạn hữu là Xuân, Hạ, Thu, Đông; nhưng cũng có nhiều nơi mỗi năm chỉ có hai mùa như quê tôi Việt Nam, là mùa mưa và mùa nắng. Trong khi đó Âu Châu, nhất là vùng Bắc Âu, mỗi năm cũng chỉ có hai mùa. Đó là mùa lạnh kéo dài nhiều khi đến 6 hay 7 tháng và mùa ấm chỉ có chừng 3 đến 4 tháng là cùng. Dĩ nhiên là sẽ không có mùa Hè và trời vào Thu lại nhanh lắm, để đón tiếp một mùa Đông băng giá lạnh lùng.
15/04/2015(Xem: 15322)
Một sớm mai nọ, tôi không nhớ ngày ta, ngày tây, chỉ nhớ đầu năm 1984. Buổi sáng hôm ấy đầy dáng Xuân cả đất trời Nam Hà, khi tôi và hằng trăm tù nhân chính trị trên đường đến hiện trường lao động ở dải đất dài, mà hai bên toàn là núi đá vôi cao, thấp trùng trùng, điệp điệp. Người địa phương Ba Sao gọi là THUNG.
31/03/2015(Xem: 25002)
Dianne Perry, (sau này được biết đến qua pháp danh Tây Tạng của cô là Tenzin Palmo) là một vị ni cô người Anh đầu tiên, đã ẩn cư thiền định suốt 12 năm trong một hang động cao 12.300 bộ trên dãy Hy Mã Lạp Sơn, cách ngăn khỏi thế giới trần tục bởi những rặng núi phủ đầy tuyết trắng quanh năm. Tenzin Palmo đã sống một mình và tu tập trong động tuyết này. Cô đã chạm trán với những thú rừng hoang dã, đã vượt qua những cơn lạnh khủng khiếp, những cái đói giết người, và những trận bão tuyết kinh hồn; cô tự trồng lấy thực phẩm và ngủ ngồi trong cái hộp gỗ rộng cỡ 3 bộ vuông (theo truyền thống Tây Tạng, các vị tu sĩ đều tọa thiền trong một cái hộp gỗ như vậy). Cô không bao giò ngủ nằm. Mục đích của Tenzin Palmo là chứng đạo trong hình tướng một người nữ.
18/03/2015(Xem: 8068)
Tôi sinh ra ở miền sông nước Nam Bộ của xứ Việt. Nhưng thật lạ, phải gần nửa đời tôi mới bắt đầu nhận ra mình vốn yêu sông nước. Tôi yêu quê từ những miền đất lạ mà mình đi qua, và tệ nhất khi đôi lúc chỉ là những nơi chốn xa ngái mịt mù chỉ nhìn thấy trong sách vở, phim ảnh. Và kỳ chưa, đó cũng là cách tôi yêu đạo Phật. Ăn cơm chùa từ bé, nhưng phải đợi đến những giây khắc nghiệt ngã, khốc liệt nhất bình sinh, tôi mới nhìn thấy được rõ ràng nụ cười vô lượng của đức Phật bất chợt hiện lên đâu đó cuối trời thống lụy.
05/03/2015(Xem: 4758)
Có những kỷ niệm tưởng rằng sẽ mờ nhạt theo tháng ngày tất tả, trôi xuôi đến tận cùng triền dốc của cơm áo xứ người. Nhưng không, mỗi khi trời đất đổi mùa thì lòng người lại bâng khuâng, ký ức lại hiện về rõ nét, dù đó là một khoảng thời gian đã qua, một ký ức đã xa... Chỉ còn lại trong tim nhưng cũng đủ xót xa lòng khi nhớ đến! Hình ảnh bà cụ già nua ốm yếu, ngồi cô đơn trong căn chòi tranh rách nát, vào một buổi chiều âm u buồn thảm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi, nhớ đến là bồi hồi xao xuyến cả tâm can. Buổi chiều ở Đồng tháp Mười buồn quá sức, buồn đến não nuột xót xa, một chòi tranh nằm chơ vơ bên con lạch nước đục ngầu, không người qua lại, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái than van!
07/02/2015(Xem: 6278)
Một trong tôn giáo cổ xưa Có thầy tu nọ rất ưa tế thần Tuy ông nổi tiếng xa gần Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay. Một hôm ông chọn dê này Cho rằng thích hợp, giết ngay tế thần Nghĩ suy lầm lạc vô ngần:
25/01/2015(Xem: 9709)
Tác phẩm Một Đóa Sen, được diễn nói về vận hành tầm sư học đạo của Sư bà Thích Nữ Diệu Từ, thật là gian truân trăm bề, được thấy từ khi mới vào “Thiền Môn Ni Tự” ở các cấp Khu Ô Sa Di, Hình Đồng Sa Di, ứng Pháp Sa Di và Tỳ Kheo Ni ở tuổi thanh niên mười (10) hạ lạp rồi, mà vẫn còn gian nan trên bước đường hành hoạt đạo Pháp. Nhưng Sư bà vẫn định tâm, nhẫn nhục , tinh tấn Ba la mật mà tiến bước lên ngôi vị Tăng Tài PGVN ở hai lãnh vực văn hóa quốc gia và Phật Giáo Việt Nam một cách khoa bảng. Nếu không nói rằng; tác phẩm “Một Đóa Sen và Pháp thân” của Sư bà Diệu Từ, là cái gương soi cho giới Ni PGVN VN hiện tại và hậu lai noi theo…