Hư ảo một màu hoa

10/04/201311:53(Xem: 5625)
Hư ảo một màu hoa

hoa lan_3

Hư ảo một màu hoa

Lam Khê

- Nào nhanh lên mấy đứa. Chúng ta phải đi sớm cho kịp khóa lễ.

Hiền vừa dắt xe ra sân, vừa không ngừng hối thúc các em.

Hải chạy lại bên chị:- Cái giỏ đồ tang chị lấy ra chưa?

-Rồi, chị để đằng trước đầu xe kìa…

Cô quay nhìn vào nhà hỏi:_Bé Hằng đâu rồi?

Bé Hằng từ từ bước ra. Con bé đang cầm trên tay một xâu hoa hồng tươi. Nó bỏ xâu hoa vào giỏ rồi cất tiếng phụng phịu hỏi chị:- Chị Hai! hôm nay là ngày lễ Vu Lan, vậy em có được cài hoa hồng không?

Thằng Hải nhanh nhẩu:- Có chứ! Nhưng năm nay mình phải cài hoa hồng trắng.

Hoa hồng trắng! Hiền chợt nghe lòng mình chùng xuống. Năm trước, cũng vào ngày nầy, ba chị em Hiền theo mẹ đến chùa làm lễ. Rồi mỗi đứa được cái một bông hoa hồng xinh xắn lên ngực áo. Vậy mà mùa Vu Lan năm nay lại là tuần thất thứ bảy của mẹ.

Bé Hằng vẫn ngây thơ nói:_Em không thích cài hoa hồng trắng đâu. Em sẽ xin Sư Cô một bông hoa màu đỏ.

Mí mắt Hiền bắt đầu cay cay. Trước đây Hiền không thể nào hình dung nổi khi mất mẹ mình sẽ như thế nào! Vậy mà bây giờ cô không có quyền mềm yếu. Cả đến quyền được khóc cũng không thể. Trong vai trò của người chị cả, Hiền còn kiêm luôn chức năng của người mẹ trẻ. Hơn tháng qua, Hiền luôn kề cận, vỗ về an ủi và chăm sóc các em. Cô đã trở thành chỗ dựa duy nhất của chúng, khi mà bố còn ở xa, và mẹ đang còn phảng phất đâu có giữa chốn trời mây thăm thẳm….

…. Khóa lễ tụng kinh vừa bắt đầu. Hiền đưa hai em đi vòng xuống nhà Tổ để lên chánh điện.

Đi ngang qua bàn vong, nơi có đặt bức ảnh lớn của mẹ. Cô dừng lại ít phút, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt dịu hiền trong đó. Bức ảnh nầy chụp không bao lâu thì mẹ mất. Không ngờ đó là bức ảnh cuối cùng. Nụ cười trong ảnh cũng là nụ cười cuối cùng còn in đậm trong tâm trí Hiền.

Bé Hằng cầm xâu hoa tươi bước lại choàng quanh khung ảnh. Chiều hôm qua nó đã đòi Hiền mua cho bằng được đóa hoa màu hồng nhung. Suốt đêm nó ngồi xâu kết lại và cũng muốn tự tay mình dâng lên cho mẹ. Con bé thích những bông hoa màu hồng mà những năm trước còn mẹ nó vẫn được cài. Có ai lại không thích hoa hồng? Màu hoa tôn vinh cho cái đẹp. Màu hoa biểu trưng cho tình mẹ thiêng liêng cao qúy. Màu hoa ấy giờ đây đối với chị em Hiền đã trở nên nhạt nhoà vô vị.

“ Mẹ đi để lại màu hoa tang thương cho con. Để lại nơi trần gian bao mái đầu xanh bơ vơ lạc lỏng…”

Ngày trước Hiền cũng bao lần bày tỏ chút niềm thương xót đến với những ai mất mẹ. Lòng thương xót ấy gần như đồng cảm với sự lo lắng. Nhưng chỉ thoáng qua thôi. Làm sao Hiền có thể nghĩ khác được khi mà mẹ vẫn còn đó, vẫn đầy ấp những lời yêu thương trìu mến. Để rồi khi tất cả đã lùi xa vào ký ức. Hiền tưởng chừng mình đang rơi lạc trong một giấc mơ chưa từng có thật trong cõi đời này.

Tiếng tụng kinh trầm ấm vang lên đã đưa Hiền trở về với thực tại. Đã nhiều tuần lễ trôi qua, mỗi đêm Hiền đều đưa các em đến chùa tụng kinh cầu siêu cho mẹ. Từng đêm … Hiền luôn giữ cho lòng mình thật yên tĩnh trong mỗi lời kinh ý kệ. Sư cô đã chẳng dạy là : “ khi đọc kinh với lòng chí thành tha thiết sẽ khiến cho người chết được siêu độ, mà người sống cũng được yên vui an ổn”. Từng đêm Hiền luôn nghĩ đến mẹ bằng tất cả niềm nhớ thương mong ước. Dù có xa hẳn cuộc đời thì mẹ vẫn là mẹ. Vẫn nguyên một hình hài trong tâm tưởng Hiền, vẫn dạt dào trái tim của người mẹ hiền muôn thuở. Hiền đã nhìn thấy mẹ qua từng tiếng chuông vọng lên giữa thinh không. Tiếng chuông trong đêm vắng cùng lời kinh nguyện cầu sẽ mở toang hết mọi xiềng xích nơi âm cảnh. Hiền nghĩ vậy vì cô đã được nghe sư cô giảng: “ Trong khoảng thời gian 49 ngày, người chết vẫn còn chập chờn giữa hai cảnh âm dương, tội phước chưa rõ ràng. Nếu được nghe kinh… được người thân nhất tâm trợ duyên hồi hướng, thì sau tuần thất thứ bảy, vong hồn người quá cố sẽ hướng về nẻo thiện mà được giải thoát.”

Thế nhưng hôm nay, Hiền nghe trong mỗi lời kinh dường như mang một âm hưởng khác. Vẫn là những câu “ sắc tức thị không không tức thị sắc…” mà sao cứ lắng đọng xa xôi dịu vợi. Vẫn mấy lời hồi hướng “âm siêu dương thạnh” mà nghe ray rứt đến tê lòng. Phải chăng vì là ngày lễ Vu Lan. Ngày xá tội vong nhân. Và lại là ngày chung thất của mẹ. Ngày lễ Vu Lan đầu tiên mất mẹ, màu hoa tuổi thơ bỗng nhuộm đầy sắc trắng tang thương.

Hiền giật thót người khi có ai đó vừa đến bên cô, nhẹ nhàng cài một cánh hoa màu trắng lên góc áo. Màu hoa trắng dường như cũng vô cảm với lòng người tiếp nhận. Trước kia Hiền vốn thích màu trắng tinh nguyên như chiếc áo dài cô mặc đến trường.“ Cuộc đời vốn là vô thường. Con người chung quy chỉ là một vật thể tan hợp, hợp tan biến đổi từ thân này sang thân khác, kiếp này qua kiếp kia. Thế nên tất cả mọi sự việc, mọi cảnh trí màu sắc mà ta thấy đó cũng chỉ là những trò hư ảo không thật”. Lời giảng mang tính triết lý ấy, trong một lần theo mẹ đến chùa nghe pháp hầu như không lưu lại trong đầu Hiền một khái niệm gì. Hôm nay chợt hiện lên từng câu từng chữ rõ ràng. Ôi! sắc màu là hư ảo, muôn sự trên cõi đời này đều là giả huyển … chỉ riêng có mẹ đã chết thật rồi. Tiếng khóc và nổi côi cút của ba chị em cũng là một hiện thực. Cả khung cảnh bàng bạc tiếng mõ và lời kinh tụng thì cũng đang hiện hữu trong tầm mắt và suy tưởng của Hiền.

Tiếng Bé Hằng vang lên bên tai Hiền:_ Em không thích hoa hồng trắng, anh Hải xin cho em một bông màu đỏ đi.

Hải nhỏ nhẹ dỗ em:_ Mình phải cài hoa trắng. Sư cô bảo người mất mẹ thì cài hoa trắng em không nghe sao?

Bé Hằng lại vùng vằng, lại khóc. Tiếng khóc rấm rứt vòi vĩnh như mọi lần nó không vừa ý. Tiếng khóc đã xóa tan chút yên tịnh mà Hiền cố giữ trong lòng. Tiếng khóc vô tư của đứa bé tám tuổi và nỗi trầm tư của cô gái đôi mươi có một khoảng cách; Nhưng nỗi buồn mất mẹ thì vẫn như nhau. Có khác chăng là Hiền đang muốn hoà nhập lòng mình với khung cảnh yên bình này để cô vững niềm tin, đủ nghị lực mà làm tròn sứ mạng mẹ đã giao lại. Có như thế sự ra đi của mẹ mới thanh thản, Bố mới yên lòng công tác tận miền xa…

Hiền kéo em ra phía bên ngoài và nghiêm sắc mặt lại với nó. Con bé vẫn thút thít. Nó khóc và gọi mẹ như mọi khi. Tiếng khóc làm cho Hiền se thắt. Khi mẹ còn, những đòi hỏi dù vô lý của Hằng vẫn được đáp ứng, vậy thì lẽ nào lại hẹp hòi một cành hoa hồng để an ủi tâm hồn trẻ thơ. Màu hoa chỉ là những biểu tượng nhất thời, còn tình mẹ thì mãi mãi bất diệt. Mãi mãi trong niềm thương nhớ của con trẻ.

Hải xin được một cánh hoa hồng đỏ đem lại cho bé Hằng. Trước kia nó thường la mắng và bực dọc mỗi khi con bé hờn khóc. Từ ngày mẹ mất nó trở nên biết chìu chuộng và yêu thương em. Là con trai Hải tỏ ra cứng rắn hơn. Nhiều lần Hiền nhìn thấy trong đáy mắt Hải đỏ hoe. Bây giờ nó cũng đưa tay lên dụi mắt, có lẽ vì khói nhang nhiều quá. Hải thì thầm bên chị với giọng xúc động:

_Chị Hai! hôm nay là ngày xá tội vong nhân, như vậy mẹ mình cũng nhờ nghe kinh mà được siêu thoát hả chị?

Hiền gật đầu khẻ đáp :- Ừ! Mẹ chắc chắn sẽ đi về một nơi yên lành. Bởi chúng ta đã thành tâm cầu nguyện cho mẹ. Vì mẹ là một người mẹ hiền, một trái tim nhân ái đối với tất cả mọi người…

Hiền nhắm nghiền hai hai mắt lại. Cô cũng sợ làn khói mong manh đang toả ra làm cho mắt mình nhoà lệ. Trong khoảng khắc Hiền chợt thấy hình dáng của mẹ hiền rõ dần ra. Những cánh hoa hồng cũng chập chờn bay lượn trong mắt Hiền. Màu hoa trắng đỏ đang hòa lẫn lại với nhau chợt hiện ra, sau đó đã nhanh chóng tan biến vào hư không. Cả khuôn mặt dịu dàng của mẹ cũng dần dần biến mất. Mẹ đã đi rồi. Mẹ đi về một cõi xa xăm với nụ cười mãn nguyện. Chắc mẹ cũng thấu rõ tấm lòng của những đứa con thơ.

Hiền mở mắt ra khi tiếng tụng kinh vừa dứt và khói hương cũng bớt mịt mù. Bé Hằng thôi không khóc nữa. Cánh hoa hồng trên tay nó cũng chẳng còn. Hằng đã cài hoa cho một em bé vừa được mẹ dẫn đến. Hiền thấy mặt em đã tươi tĩnh lại và đang thích ứng dần với những gì hiện có. Rồi đây nó sẽ bằng lòng với cành hoa màu trắng và sự thiếu vắng hình bóng mẹ trong cuộc đời. Hiền cũng cảm thấy lòng mình trở nên nhẹ nhàng thanh thản. Thời kinh đã qua rồi. Những giây phút bùi ngùi cũng hết. Quanh cô chỉ còn đọng lại cái không khí đẫm mùi hương trầm nhè nhẹ, cùng với bao tấm lòng người đang toả sáng. Hiền ngước mắt nhìn lên ngôi Bảo Điện, cô đang khấn nguyện với Đấng Bổn Sư. Cô cầu nguyện cho mẹ, cho kẻ mất người còn đều được tận hưởng niềm an lạc vô biên trong mùa Vu Lan Thắng Hội này.

---o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/08/2021(Xem: 34796)
Tiếng chuông chùa vang lên để xoa dịu, vỗ về những tâm hồn lạc lõng, bơ vơ. Hồi chuông Thiên Mụ, mái chùa Vĩnh Nghiêm một thời chứa chan kỷ niệm. Đó là lời mở đầu trong băng nhạc Tiếng Chuông Chùa do Ca sĩ Thanh Thúy trình bày và ấn hành tại hải ngoại vào đầu thập niên 80. Thanh Thúy là ca sĩ hát nhạc vàng, đứng hàng đầu tại VN trước năm 1975. Cô là đệ tử của HT Nguyên Trí ở chùa Bát Nhã, California. Khi Thầy còn ở VN cuối thập niên 80 có đệ tử ở bên Mỹ đã gởi tặng Thầy băng nhạc Tiếng Chuông Chùa này. Hôm nay Thầy nói về chủ đề Tiếng Chuông Chùa, hay tiếng Chuông Đại Hồng Chung. Đại Hồng Chung là một cái chuông lớn được treo lên một cái giá gỗ đặt trong khuôn viên chùa hay trong Chánh điện. Hồng Chung là một pháp khí linh thiêng, là một biểu tượng đầy ý nghĩa của Phật giáo, nên chùa nào cũng phải có, lớn hay nhỏ tùy theo tầm cỡ của mỗi chùa. Hàng ngày Đại Hồng Chung được thỉnh lên vào buổi chiều tối, báo hiệu ngày
01/08/2021(Xem: 4770)
Hình 1: Chư tôn tịnh đức Tăng già Phật giáo Butan thực hiện nghi lễ gia trì sái tịnh, chúc phúc cát tường 500.000 liều Vaccine Moderna do Hoa Kỳ viện trợ. Sân bay Quốc tế Paro ngày 12/7/2021. Ảnh: apnews.com Vương quốc Phật giáo Bhutan, đất nước nhỏ nhắn cheo leo trên những triền núi của dãy Hy Mã Lạp Sơn hùng vĩ, đã được khen ngợi bởi đã nhanh chóng triển khai chương trình tiêm chủng Covid-19, đã chứng kiến quốc gia Phật giáo Kim Cương thừa tiêm phòng đầy đủ cho 90% dân số từ tuổi trưởng thành trở lên trong một tuần. Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF) đã miêu tả Vương quốc Phật giáo Bhutan là “Ngọn hải đăng hy vọng cho khu vực, vào thời điểm đại dịch Covid-19 đã cướp đi sinh mạng và tàn phá nhiều gia đình”. (UNICEF)
31/07/2021(Xem: 51299)
Chủ đề: Thiền Sư Thảo Đường, Sơ Tổ Thiền Phái Thảo Đường tại VN Đây là Thời Pháp Thoại thứ 266 của TT Nguyên Tạng từ 6.45am, Thứ Bảy, 31/07/2021 (22/06/Tân Sửu) 🙏🌷🙏🌼🙏🌺🙏🌹🌺🍀💐🌼🌹🥀🌷🌸🏵️🌻🌺🍀💐🌼🌹🥀🌷🌸🏵️ Múi giờ : pháp thoại của TT Trụ Trì Thích Nguyên Tạng (trong thời gian cách ly vì đại dịch Covid-19) về chư vị Tổ Sư Ấn Độ, Trung Hoa, Việt Nam…) - 06: 45am (giờ Melbourne, Australia) - 12:45pm (giờ Cali, USA) - 04:45pm (giờ Montreal, Canada) - 10:45pm (giờ Paris, France) - 02:45am (giờ Saigon, Vietnam) 🙏🌷🙏🌼🙏🌺🙏🌹 💐🌹🥀🌷🍀💐🌼🌸🏵️🌻🌼💮🍂🍁🌾🌱🌿🍃 Youtube: Tu Viện Quảng Đức (TT Thích Tâm Phương, TT Thích Nguyên Tạng, Melbourne, Australia) https://www.youtube.com/channel/UCxfUXUxU65FtOjrehu9zMMw Facebook: https://www.facebook.com/ThichNguyenTang/ https://www.facebook.com/quangducwebsite Website: https://quangduc.com Tel: 03. 9357 3544 Email: [email protected]
28/07/2021(Xem: 6415)
Một chàng cưới được vợ xinh Nàng tuy rất đẹp, tính tình lại hoang Chàng thương vợ thật nồng nàn Nhưng nàng trái lại phũ phàng chẳng yêu
28/07/2021(Xem: 6668)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân
28/07/2021(Xem: 7144)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà
27/07/2021(Xem: 26209)
Thật không ngờ trong bối cảnh xã hội mà toàn cầu thế giới đang khẩn trương đối phó với đại dịch kinh hoàng của thế kỷ 21 thế nhưng những người con đầy tâm huyết của Đức Thế Tôn chỉ trong nửa năm đầu 2021 đã thành lập được hai trang Website Phật học tại hải ngoại : Thư viện Phật Việt tháng 2/2021. do nhóm cư sĩ sáng tạo trang mạng của HĐHP, ( hoangpháp.org ) do ban Báo chí và xuất bản của Hội đồng Hoằng pháp tháng 6/2021 thành lập với sự cố vấn chỉ đạo của HT Thích Tuệ Sỹ Từ ngày có cơ hội tham học lại những hoa trái của Phật Pháp ( không phân biệt Nguyên Thủy, Đại Thừa ) , Tôi thật sự đã cắt bỏ rất nhiều sinh hoạt ngày xưa mình yêu thích và để theo kịp với sự phát triển vượt bực theo đà tiến văn minh cho nên đã dùng toàn bộ thời gian còn lại trong ngày của một người thuộc thế hệ 5 X khi về hưu để tìm đọc lại những tác phẩm , biên soạn, dịch thuật của Chư Tôn Đức,qua Danh Tăng, Học giả nghiên cứu khắp nơi .
27/07/2021(Xem: 18256)
Chuông là một pháp khí linh thiêng, quan trọng trong nghi thức Phật giáo, nhất là Đại Hồng Chung (chuông lớn, còn gọi là chuông u minh). Tiếng chuông chùa hằng ngày thong thả vang xa khắp chốn không gian, thâm trầm giữa bao náo nhiệt của cuộc đời, ngân nga giữa những tang thương dâu bể, thức tỉnh biết bao khách trọ trần gian, còn mãi mê lo “hướng ngoại tìm cầu” chạy theo đuổi bắt ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy), gọi thế nhân đang mê đắm nơi bể khổ trầm luân, trở về cõi an nhiên. Cho đến nay nhiều ngôi chùa, nhất là chùa Việt Nam đã có mặt khắp nơi trên thế giới, cho nên "Tiếng chuông chùa thật là gần gũi, không thể thiếu trong đời sống dân lành của mọi thời đại, mọi quốc độ”. Kinh Tăng Nhất A Hàm có bàn về vấn đề này: “Mỗi khi tiếng chuông chùa ngân vang thì những hình phạt trong ác đạo được tạm thời dừng nghỉ, chúng sanh chịu hình phạt được tạm thời an vui”.
27/07/2021(Xem: 56716)
Chủ đề: Thiền Sư Định Hương (Đời thứ 6, dòng Vô Ngôn Thông) Đây là Thời Pháp Thoại thứ 264 của TT Nguyên Tạng từ 6.45am, Thứ Ba, 27/07/2021 (18/06/Tân Sửu) 🙏🌷🙏🌼🙏🌺🙏🌹🌺🍀💐🌼🌹🥀🌷🌸🏵️🌻🌺🍀💐🌼🌹🥀🌷🌸🏵️ Múi giờ : pháp thoại của TT Trụ Trì Thích Nguyên Tạng (trong thời gian cách ly vì đại dịch Covid-19) về chư vị Tổ Sư Ấn Độ, Trung Hoa, Việt Nam…) - 06: 45am (giờ Melbourne, Australia) - 12:45pm (giờ Cali, USA) - 04:45pm (giờ Montreal, Canada) - 10:45pm (giờ Paris, France) - 02:45am (giờ Saigon, Vietnam) 🙏🌷🙏🌼🙏🌺🙏🌹 💐🌹🥀🌷🍀💐🌼🌸🏵️🌻🌼💮🍂🍁🌾🌱🌿🍃 Youtube: Tu Viện Quảng Đức (TT Thích Tâm Phương, TT Thích Nguyên Tạng, Melbourne, Australia) Youtube: Tu Viện Quảng Đức (TT Thích Tâm Phương, TT Thích Nguyên Tạng, Melbourne, Australia) https://www.youtube.com/channel/UCxfUXUxU65FtOjrehu9zMMw Facebook: https://www.facebook.com/ThichNguyenTang/ https://www.facebook.com/quangducwebsite Website: https://quangduc.com
26/07/2021(Xem: 17071)
Hòa thượng thế danh là Nguyễn Minh Có, pháp danh Huệ Đạt, pháp hiệu Hoàn Thông, sinh năm Đinh Tỵ (1917) triều Khải Định năm đầu, tại ấp Hội An, xã An Phú Tân, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nông dân nghèo. Thân phụ là cụ ông Nguyễn Văn Phuông, thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Sửu, Ngài mồ côi cha lúc 13 tuổi. Thiện duyên đưa đến cho hạt mầm Bồ đề trong tâm Ngài phát triển. Năm 1930, trong thân tộc có ông Hồ Trinh Tương, gia tư khá giả, phát tâm phụng sự Tam Bảo, xuất tiền của xây một ngôi chùa, lấy hiệu là Hội Thắng Tự. Ông xuất gia đầu Phật, húy là Tường Ninh, pháp danh Đắc Ngộ, pháp hiệu Niệm Hưng và làm trú trì chùa này để hoằng dương đạo pháp. Ngài được thân mẫu cho phép xuất gia với Sư cụ trú trì chùa Hội Thắng khi vừa mồ côi cha, được ban pháp danh Huệ Đạt. Năm 16 tuổi (1933) Ngài được Bổn sư cho thọ giới Sa Di.