Người cho vay nợ

10/04/201311:49(Xem: 5471)
Người cho vay nợ

phattunu_1

Người cho vay nợ

Lam Khê

---o0o---

Tản văn

Tôi trở lại quê hương nhiều lần, hỏi thăm tìm kiếm khắp nơi mà vẫn không gặp được em. Một người con gái mà tôi chỉ quen biết trên mạng. Trong một lần tình cờ mở trang web, tôi bắt gặp tiết mục “Ngườichovaynợ”.Tò mò tôi liền truy cập rồi làm quen được với em. Biết bao lần cùng em trao đổi qua lại bằng thư điện tử, tôi đã khám phá ra nhiều điều thú vị nhưng vẫn không thể biết được gì hơn về em.


“Người cho vay nợ”, không đòi hỏi người ta trả lời trả vốn, cũng không cần ai biết đến mình. Vậy mà người vay cứ ôm mãi nỗi niềm băn khoăn đi tìm. Em là ai? Trong cuộc sống muôn màu này. Em hiện hữu như để trêu ngươi, như để thách thức với cuộc đời. Em mang trái tim của người đồng cảnh ngộ…ra để giải toả bao nỗi u tình, bao chuyện sầu não vấn vương của mỗi con người tìm đến với trang web của mình, trong đó cả những kẻ tha hương như tôi. Có lần tôi hỏi em: “Tôi đã từng quyết chí đi tìm lẽ sống thực, nhưng sự thực lại quá phủ phàng. Ở nơi đất khách quê người, Tôi mới thắm thía nỗi xót xa cho thân phận kẻ lạc loài. Bao đêm nằm nhớ quê hương buồn rưng khoé mắt. Tôi phải làm gì đây?Không thể trốn chạy. Không thể quay về lại. Càng không thể buông bỏ…..”

Em bảo:-“Từ thân phận một kẻ lạc loài Anh hãy vươn lên…Sống bằng tư thế ngẩng cao đầu, bằng năng lực và trí tuệ của mình. Ở trong anh có một trái tim không quên nguồn cội. Có một khối óc luôn nghĩ về Quê Hương Đất Nước và biết san xẻ yêu thương đồng loại. Đó chính là lẽ sống thực mà anh cần nên có, cần nên gìn giữ . Anh hãy sống tốt với những gì mà cuộc đời đã ban phát cho anh ,những gì anh đang nắm trong tầm tay, đừng đòi hỏi mong cầu những gì mình không thể có. Rồi anh sẽ thấy cuộc sống ấy có ý nghĩa hơn gấp vạn lần những gì mà anh đang tìm kiếm..”

Thế rồi tôi đã sống, đã làm theo như lời em nói. Tôi đã sống theo niềm tin và năng lực của mình, và làm những điều tốt đẹp cho mọi người. Tôi không còn khoắc khoải lo toan, không mang tâm trạng dằn vặt của một kẻ chạy trốn sự thật. Tôi thố lộ và nói cho em những cảm nghĩ của mình. Em rất hài lòng, rồi khuyên tôi hãy thể hiện qua những việc làm cụ thể hơn là chỉ nghĩ nó trong tư tưởng. Dù sao Tôi cũng đã có những cảm nhận tốt hơn, biết sống thế nào cho hữu ích và biết san xẻ lòng mình hơn trước. Thế nhưng em lại dứt khoát lời đề nghị của tôi là chúng ta nên gặp mặt và kết bạn với nhau. Em nói em chỉ là người cho vay nợ mà không cần ai trả nợ. Em không muốn gặp ai thì đừng ai kiếm tìm em để làm gì. Em chỉ giúp được những gì mà mình có thể giúp. Em muốn cho mọi người phải hiểu ra rằng:-Cuộc sống mà mình đang hiện hữu thật không vô vị lắm đâu. Cuộc đời không bỏ ai mà chỉ do con người ta thích mưu cầu nên xa lánh. Nếu anh sống được như vậy, hiểu rõ như vậy, thì đã trả nợ cho em rồi, còn đòi hỏi gặp em để làm gì. Anh cứ yên tâm sống. Sống một cách trọn vẹn như lâu nay Anh đã từng nói với em trên những trang web này. Cuộc sống ấy thật có ý nghĩa biết bao…

Em là người cho vay nợ. Nợ của em không bằng tiền tài vật chất mà có ý nghĩa thực tiển về nhân sinh quan của sự sống. Em đem những giá trị về công nghệ hiện đại để cùng chia xẻ với người về giá trị tâm hồn. Em thân thiện nhiệt tình qua những trang thư mượt mà ý vị, nhưng lại xa lạ hết với mọi người. Sau này tôi không yêu cầu, cũng không mong gặp em bằng hình hài thật đời thường. Bởi trong tất cả niềm suy tư của mình, tôi luôn nhìn thấy tâm tình của em trong đó.

Chiều nay tôi lại lang thang trên khắp các con đường Thành Phố. Nhìn dòng người tập nập qua lại, lòng tôi cứ miên mang thầm nghĩ biết đâu em cũng đang đi trên đó. Hoặc ít ra cũng có một vài người từng làm bạn với em qua trang web. Cuộc sống ngày tiếp ngày cứ trôi qua lặng lẽ. Bao mùa xuân đến rồi hạ sang mà hình bóng người cho vay nợ cứ chập chờn như làn mây khói bay xa. Nào ai biết được có những người từng sống như em trong thời đại khoa học phát triển ngày nay.

Ngày mai Tôi trở về nơi miền viễn xứ, lòng sẽ mãi mang theo chút hoài niệm thân yêu ở chốn quê nhà, trong đó có cả Em. Người cho vay nợ. Người đã giúp tôi lấy lại niềm tin và lẽ sống thật với đời.

---o0o---

Trình bày:Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/10/2010(Xem: 4664)
Một đêm nọ, sư cụ nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng nói: "Xin cứu mạng! Xin cứu mạng!". Sư hỏi người đàn bà...
30/09/2010(Xem: 14611)
Chúng sanh bị đọa địa ngục, đó là chúng sanh tâm bị đọa lạc vào địa ngục tham, sân, si phiền não. Muốn giải phóng chúng sanh tâm, phải dùng tự tánh Địa Tạng của chính mình.
27/09/2010(Xem: 8968)
Đức Địa Tạng là một vị đã chứng bực Đẳng Giác trải đến vô lượng A Tăng Kỳ kiếp rồi. Ngài có lời đại nguyện rằng: Nếu Ngài chưa độ hết chúng sanh, thì Ngài không chứng quả Bồ Đề, và nếu sự thọ khổ trong địa ngục hãy còn, thì Ngài thề không chịu thành Phật. Do cái bổn nguyện ấy, nên Ngài phân thân nhiều phen, đặng độ thoát hằng hà sa số chúng sanh đương tội khổ, trải đã không biết bao nhiêu kiếp rồi, mà Ngài cũng còn làm một vị Bồ Tát như vậy. Còn như nói đến tiền thân của Ngài từ khi chưa chứng quả vị, có kiếp Ngài làm con gái, có kiếp thì Ngài làm con trai, và cũng có kiếp Ngài làm vua nữa.
25/09/2010(Xem: 14336)
Nan-In, một thiền sư Nhật vào thời Minh - Trị (1868- 1912), tiếp một vị giáo sư đại học đến tham vấn về Thiền. Nan-In đãi trà. Ngài chế một cốc đầy và vẫn tiếp tục rót.
10/09/2010(Xem: 80017)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
02/09/2010(Xem: 10467)
Sơ lược về Thiền Sư Nguyễn Minh Không, Ông tên là Nguyễn Chí Thành sinh ngày 14/8 năm Bính Thìn (1076) tại Điềm Xá, Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Thiếu thời ngài chuyên làm nghề chài lưới của ông cha. Năm 29 tuổi ngài xuất gia đầu Phật. Ngài đã cùng Thiền sư Giác Hải và Thiền sư Từ Đạo Hạnh làm bạn thân sang Thiên Trúc học đạo với thầy Samôn được phép: Lục Trí Thần.
02/09/2010(Xem: 5788)
Tha phương sinh sống xứ người, tuy thâm tâm lúc nào cũng hướng về quê hương mến yêu, thế nhưng phải chờ đợi đến hơn hai mươi năm trời, sau bao ngày khắc khoải suy tư Thanh mới đột ngột quyết định về nước nghỉ hè hai tháng. Chàng về Saigon viếng thăm họ hàng vài ngày, rồi lang thang du ngoạn khắp các vùng biển từ Sầm Sơn đến Vũng Tàu, sau cùng quay lại Nha Trang, chiều chiều thơ thẩn đi dài dài trên bãi, mắt lơ láo nhìn biển khơi xa xăm với nỗi buồn vời vợi.
02/09/2010(Xem: 5602)
“Khác hơn thường lệ, đôi bạn thân Hiển và Phước, đối ẩm trong lặng lẽ, chẳng ai chịu mở lời. Hiển nâng chung trà hớp từng ngụm, rồi dường như đang bâng khuâng thả hồn theo những chiếc lá phong đỏ thẩm từng chiếc, từng chiếc rụt rè buông rời cành theo làn gió chiều mơn man. Còn Phước thì cầm chung trà, đi tới lui đăm chiêu suy nghĩ, mấy lần định lên tiếng mà cố đè nén chưa chịu hở môi.
02/09/2010(Xem: 5560)
Nghĩa háo hức theo mẹ về Việt Nam thăm viếng quê hương. Sau mấy ngày vui nhộn làm sống lại những kỹ niệm ấu thơ tại Thủ Đức với bà con họ nội xa gần, chàng theo mẹ về quê ngoại, tạm trú tại nhà cậu Út ở thành phố Phan Rang, Ninh Thuận. Vì thuở nhỏ chàng không có cơ hội liên lạc với họ ngoại, nên dù được cậu tiếp đón rình rang, nhưng chàng muốn thân thiết với hai đứa em cô cậu thật khó.