Bạn Tôi

08/10/201506:09(Xem: 5366)
Bạn Tôi
Nguyen Doan

 
 
 
S
au 5 năm, tôi trở lại thăm bạn lần thứ tư trên xứ người. Bước xuống phi trường, thấy bạn lững thững từ xa đi đến, bóng dáng lẻ loi nổi bật trên nền trời xanh biếc làm lòng tôi quặn thắt. Tôi biết bây giờ bạn là người cô đơn nhất, lòng đang chất chứa một nỗi u hoài. Còn tôi, cũng chỉ đến với bạn đôi ba ngày, có chăng cũng chỉ đem đến cho bạn vài nụ cười ngắn ngủi rồi đành phải chia xa!
 
Tôi với bạn thân nhau ngày còn ở Huế, những ngày cắp sách đến trường, vô tư hồn nhiên trong những bước chân thênh thang mở rộng. Sáng sáng qua cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp phủ trắng sương thu, áo lụa tung bay, dòng Sông Hương trong vắt êm đềm soi bóng. Đồng Khánh nổi bật giữa không gian màu hồng muôn thuở, sân trường, hoa phượng, cỏ xanh quyến luyến bên nhau, tôi và bạn đã lớn lên giữa khung trời thơ mộng đó nơi mà phượng lúc nào cũng đỏ thắm và hoa sầu đông tím man mác buồn dịu vợi!
 
Tôi sinh ra là một ngôi sao bất hạnh, mới một tuổi đã không còn mẹ nên thường hay qua nhà bạn bên kia cầu Gia Hội, căn nhà thoáng mát với ngõ trước vườn sau. Chỉ cần thấy người mẹ trẻ đẹp của bạn với nụ cười nhân hậu luôn luôn nở trên đôi môi thắm là tôi đã thấy ấm lòng vô cùng. Ngày ấy mẹ của bạn hay ngồi đan áo, còn tôi có khi lại muốn ngồi gần bên bà nội của bạn, kể cho bà nghe chuyện học hành, chuyện buồn vui của mình. Tôi rất vui và bằng lòng sống trong sự vay mượn khung cảnh đầm ấm của gia đình bạn, dù rằng có những buổi hoàng hôn trên con đường trở về nhà, lòng tôi lại thấy bơ vơ tận cùng!
 
Rồi tôi và bạn phải giã từ trường Đồng Khánh thân yêu, qua học chung nhau lớp Đệ Tam tại trường Khải Định. Những ngày đầu tiên ở đây vừa bỡ ngỡ vừa sợ sệt vì phải học chung với con trai, sống lưng lúc nào cũng có cảm giác nhột nhạt, vào lớp chỉ biết tìm chỗ ngồi chứ không dám nhìn ai hết. Tụi mình đã học chung với Diệu Anh, Trâm Anh, Kim Anh, Như Bích, Như Hoa, Như Huệ, Dạ Khê, Mỹ Trang, Lệ Thủy, Diệu Tường, Diệu Phước, Tùy Viện… bạn còn nhớ không? Đây là khoảng thời gian sung sướng nhất của tụi mình vì khỏi phải học thi nên tha hồ vui chơi đùa giỡn.
 
Rồi đến năm Đệ Nhị, đứa nào cũng vùi đầu lo học thi, đau đớn nhất là lần thi Tú Tài phần I, bạn đã quên nộp một môn bài thi và đã hỏng kỳ đầu. Đây là kỷ niệm khó quên nhất trong đời học sinh của bạn nhưng rồi nhờ học giỏi, bạn đã được Hội Đồng thi cứu xét cho thi lại kỳ hai.
 
Đậu Tú Tài toàn phần xong, tụi mình chia tay, tôi vào Sàigòn tiếp tục học nhưng rồi cũng về dạy lại Đồng Khánh, tụi mình đã trở thành Cô Giáo, vẫn gặp nhau trong khung trời cũ, chân vẫn giẵm lên những lối cỏ êm đềm ngày xưa, vẫn cho nhau hơi ấm của tình bạn như thuở nào. Chúng ta vẫn vui đùa, sống bình yên với Huế mặc dầu Huế đâu có phải chỉ có những đêm trăng sáng, những chiều hanh vàng, Huế còn có những ngày mưa như không bao giờ tạnh, Huế mưa mù trời thúi đất, mưa qua cầu bạc tóc, buồn xôn xao như những giọt mưa ngâu. Mưa mênh mang bốn phía như nghìn triệu năm đã mưa, vẫn âm điệu trầm buồn tưởng chừng như nghe cả tiếng rạn vỡ mơ hồ trong không gian!
 
Ngày tôi đi lấy chồng, bạn đã là cô phụ dâu xinh đẹp. Trong ngày trọng đại đó vì quá sợ và lo âu cho những ngày sắp tới của mình không biết sẽ ra sao nên tôi đã khóc như mưa như gió; may mà có bạn bên cạnh nên nỗi lo lắng của tôi cũng nguôi ngoai bớt.
 
Sau năm 68, tôi vào Sàigòn luôn, chỉ thỉnh thoảng mới về Huế ghé thăm bạn nơi căn nhà xinh đẹp bên hông Bệnh viện Huế. Bạn vẫn dành cho tôi những thương yêu mặn nồng, vẫn có những cuộc họp mặt với bạn bè cũ, rộn ràng mừng vui.
 
Rồi sau 75, chúng ta đành bặt tin nhau, tôi ở lại chịu đựng 14 năm ê chề nhục nhã, khổ đau chồng chất, tưởng rằng cuộc đời sẽ tối tăm mãi trong địa ngục trần gian, còn bạn thì đang sống bình yên ở xứ người, chưa hề nếm mùi gian lao khổ cực.
 
Không ngờ 21 năm sau, tôi đi du lịch qua Mỹ và nơi đầu tiên cần ghé thăm là nhà bạn. Không làm sao diễn tả hết nỗi vui mừng khi vợ chồng bạn đón tôi ở phi trường. Ngồi bên nhau rồi mà tôi vẫn còn ngơ ngác, tôi đã sống những ngày bên bạn quá êm đềm, bạn đã lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, mỗi ngày qua đi trong tiếng cười rộn rã của bạn bè và học trò cũ. Tôi lại càng vui hơn khi thấy bạn sống hạnh phúc bình yên bên ông chồng đôn hậu, hiền lành; nỗi vui mừng choáng ngợp cả hồn tôi trong những ngày lưu lại ở nhà bạn.
 
Từ đó, cứ có dịp qua Mỹ là tôi phải ghé thăm bạn trước hết. Bạn là người có tâm hồn vô tư phóng khoáng, sống không giận hờn trách móc ganh ghét ai và đặc biệt nhất là không biết buồn, tôi vẫn thèm ao ước được như bạn. Vậy mà, lần này, tâm tình bạn đã thay đổi rất nhiều sau cái tang đau đớn của cuộc đời. Bạn hay thẩn thờ, mất hết cả niềm vui, làm gì đi đâu cũng không còn thấy hứng thú và nhất là rất dễ khóc mỗi khi nhắc tới Anh ấy.
 
Ngoài một bác sĩ, Anh còn là tâm hồn của một nghệ sĩ, thích đàn, thích hát và lại thích vẽ nữa. Anh rất mê làm vườn, cả những khi đi đứng khó khăn về bịnh Darkinson, Anh vẫn tự mình, lần mò ra vườn, cắt xén trồng tỉa cây cảnh dưới ánh nắng chói chang. Có ai đến nhà, Anh sung sướng kéo họ ra vườn khoe một chùm hoa mới nở hay một giò lan mới đơm hoa với ánh mắt rạng rỡ cả niềm vui. Anh đã vẽ rất nhiều, kể cả chứng bịnh Darkinson làm tay Anh run rẩy, Anh vẫn còn kềm giữ để đưa lên khung vải những bức họa dễ thương vô cùng.
 
Biết mình không còn vẽ được nữa, Anh không chịu bỏ cuộc để tự buông xuôi mình cho căn bệnh hành hạ, Anh xoay qua chơi đàn violon. Nhìn thấy Anh ngồi trên xe lăn, cố gồng mình đưa bàn tay với những ngón đã cứng ngắt, một tay bấm phím dây, một tay đưa cây cần kéo qua kéo lại, nét mặt đam mê, lòng tôi bùi ngùi cảm xúc, mấy lần cố xoay mặt để nén dòng nước mắt chực chờ lăn ra má.
Suốt ngày, bạn cứ nhắc lui nhắc tới hai câu thơ:
„Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau“
rồi thở dài áo não!
 
Câu nói „khi tê thà đừng lấy chồng cho rồi“ của bạn làm tôi đau xót, nhất là mỗi khi hai đứa đi chơi về, chiều đang xuống dần, vườn sau nhà bạn cây cỏ, hồ bơi im lìm như chịu đựng niềm đau chung với chủ nhân; tôi nhìn mà đã muốn khóc huống chi là bạn.
 
Tôi thường áy náy khi thấy bạn sống một mình trong căn nhà rộng thênh thang, vắng vẻ quá nhưng bạn cứ bảo là chỉ thích như vậy mà thôi.
 
Hôm từ giã bạn, chia tay nhau ở phi trường mắt tôi hai giọt lệ ứa trào. Tôi đi rồi, bạn bảo thấy nhà trống vắng hơn, còn tôi về đây vẫn ngậm ngùi và thương bạn vô cùng. Tôi chỉ mong bạn cố gắng vượt qua nỗi khổ đau, can đảm một thân một mình đi tiếp quãng đường còn lại; Phượng Vỹ vẫn còn cần đôi bàn tay xây dựng của bạn; mong bạn vẫn tiếp tục con đường hướng thiện mà bạn đã theo đuổi hằng mấy chục năm nay. Bây giờ công tác Phượng Vỹ là niềm vui để che lắp khoảng trống trong lòng bạn và tôi mong rằng tình thương của Phượng Vỹ dành cho bạn vẫn nồng đượm, bạn vẫn còn ý chí để làm tròn nhiệm vụ của mình.
 
Hôm nay, ngồi ở đây với cảnh vật mùa đông ảm đạm hiu hắt ở bên ngoài, nhớ đến bạn tôi thấy mắt mình cay cay! Từ nơi xa xôi này, xin gởi đến bạn lòng thương yêu sâu đậm của tôi và ước mong rằng nụ cười sẽ nở lại trên mắt môi bạn để cho lòng tôi bớt khoắc khoải lo âu!
Bạn ơi! từ nay tôi đành:
„Tư vong hoài vọng bạch vân phi“
nhớ người qua đời chỉ biết trông theo đám mây trắng bay mà thôi!
 
 
02.01.08
(Viết nhân ngày giỗ
của Bác sĩ Nguyễn Khoa Nam Anh)
Nguyên Hạnh Hoàng Thị Doãn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2015(Xem: 5937)
Ngọn đồi không cao nhưng diện tích khá rộng. Nếu đi bộ một vòng quanh chân đồi, cũng mất gần một ngày. Cây cối trên đồi đã được đốn hạ trụi lủi từ năm năm trước để tiến hành công trình xây dựng ngôi chùa, đạt kỷ lục là có chánh điện rộng lớn nhất nước; bên cạnh đó, lại thêm một kỷ lục là có tượng Phật tọa thiền vĩ đại nhất châu lục. Thế nên, khi công trình xây dựng hoàn tất, nhìn từ xa, chỉ thấy ngôi chùa nguy nga với mái ngói xanh đỏ và tượng Phật to lớn thếp vàng nhũ lóng lánh, nổi bật giữa trời mây, không còn thấy ngọn đồi. Ngoài chánh điện, nơi đây còn có nhiều tòa nhà rộng lớn, bao gồm tiền sảnh, hậu sảnh, tăng xá, tàng kinh các, bảo tàng viện, tăng quán, v.v… với ngói lợp nhập cảng và cột kèo chạm trổ tinh vi, tiếp nối liền lạc nhau tạo nên một quần thể kiến trúc qui mô, chiếm hết diện tích ngọn đồi, từ chân lên đỉnh, từ mặt trước đến mặt sau.
12/07/2015(Xem: 12461)
Từ trong tâm khảm mình con cảm ơn mẹ đã cho con một lần sinh, một lần ra đời. Mẹ đã nâng niu nhẹ nhàng từng bước đi chậm chạp, lúc cất tiếng khóc chào đời.
16/06/2015(Xem: 20859)
Thuở xưa, tại khu rừng Daliko bên bờ sông Đại Hằng, có cây bồ-đề đại thọ, ngàn năm tuổi, vươn lên cao, xòe tán rộng, che phủ cả một vùng.
07/06/2015(Xem: 17136)
Tối qua con bé cháu nội 3 tuổi nhảy lên lòng, hai tay úp chặt quyển sách vào mặt nó rồi nói : Đố bà nội tìm thấy bé. Bà nội bày đặt nói : Ủa bé đi đâu mà bà nội tìm không thấy. Nó cười ngặt ngoẹo, làm bà nội phải ôm chặt nó cho nó khỏi té. Nó lại tiếp tục: Bà nội tìm đi, tìm coi bé trốn ở đâu. Rồi lại úp kín mặt vào cuốn sách. Bà nội nói không biết nó trốn ở đâu là nó lại cười. Cứ thế mà nó kéo cả 20 phút chưa chán. Thấy nó cười nhiều quá, bà nội phải chịu thua, nó nói bé trốn trong quyển sách. Nó lấy quyển sách ra rồi lại líu lo. Bé trốn trong quyển sách mà bà nội tìm không thấy, rồi nó cười như nắc nẻ. Tiếng cười trong vắt thì thôi.
06/06/2015(Xem: 5709)
Với địa vị và tiền tài sẵn có Hoạn Thư đã cùng mẹ soạn thảo một âm mưu thâm độc để bắt cóc Nàng Kiều, ra tay là một bọn Khuyển, Ưng thuộc dòng xã hội đen chuyên nghiệp. Họ tạo hiện trường giả “người chết“ sau khi đã đốt nhà và mang vật chứng Thúy Kiều đi giấu nhẹm trong dinh quan Lại Bộ. Trước khi mở màn vở tuồng “Ghen kiểu Hoạn Thư“ lừng danh kim cổ, người viết có vài lời bàn Mao Tôn Cương cho người phụ nữ có bản lãnh phi thường ấy. Thiên hạ cứ đồng hóa nhân vật Hoạn Thư với hai chữ “ghen tương“ tầm thường, mà không để ý đến khả năng ứng xử tuyệt vời trong mọi tình huống của nàng.
31/05/2015(Xem: 7306)
Người phụ nữ tóc bạc trắng, đã 57 tuổi, lam lũ với công việc bán trứng vịt và chuối ở chợ Vĩnh Bình, huyện Gò Công Tây (tỉnh Tiền Giang) vừa nhận bằng cử nhân Luật vào ngày 10-5. Bà là PhạmThị Kim Hoa, ngụ ấp Thạnh Lạc Đông, xã Thạnh Nhựt. Bà có 4 người con, lập gia đình trễ nên con trai lớn mới học năm thứ nhất của Trường Cao đẳng Cao Thắng (TP. Hồ Chí Minh), 3 con còn lại đang học bậc phổ thông.
24/05/2015(Xem: 8766)
Tình Trong Đóa Hoa, là tác phẩm được diễn lại hình ảnh của tiền thân Đức Thích Ca Mâu Ni trong vô lượng A –tăng-kỳ kiếp, tên Tất Đạt, con trai duy nhất trong gia đình tin Phật, hết lòng tôn kính Tam Bảo, phụng Phật. Vì vậy mà sau khi biết được Đức Phật Nhiên Đăng về thuyết pháp tại bản huyện, cách nhà cả chục cây số, chàng Tất Đạt liền xin phép mẹ đến nghe Đức Phật NHIÊN ĐĂNG thuyết pháp. Trên đường đi, Tất Đạt ghé vào những nơi bán hoa sen bên vệ đường, để mua hoa cúng dường lên Phật Nhiên Đăng.
24/05/2015(Xem: 7311)
Em đừng hỏi vì sao tôi cưới em Chỉ đơn giản bên em tôi thở được Đó là hai câu thơ của thầy tôi làm tặng người vợ thân yêu của mình khi thầy bị bệnh phải nhập viện.
07/05/2015(Xem: 8181)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
02/05/2015(Xem: 5451)
Khi tôi gặp Thầy lần đầu tiên, tôi thật sự là một kẻ phàm phu tục tử có đầy đủ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, đã chẳng tu mà chỉ biết hú là giỏi. Mặc dù tôi được sinh ra từ một gia đình có tiếng là theo đạo Phật lâu đời, nhưng từ khi có sự hiểu biết, tôi thấy bà và mẹ chỉ đi chùa mỗi năm vài lần vào dịp lễ lớn, cũng lạy Phật, thắp hương, khấn vái sì sụp gì đó rồi… hết. Còn tôi thì sao, tôi bị sinh ra vào những năm sau cuộc chiến, tưởng là hòa bình lập lại thì dân giàu nước mạnh, tôn giáo được tự do phát triển không ngờ mọi việc hoàn toàn ngược lại, ăn còn không đủ no nói gì đến việc đi chùa nghe Pháp, đọc kinh. Tóm lại tôi hoàn toàn mù tịt về Phật Pháp.