Chuyện người đánh cá

26/08/201408:34(Xem: 5848)
Chuyện người đánh cá

 QDDanhCa

 

 

 

 Ở ven bờ bể Mễ Tây Cơ, có một làng nhỏ chuyên sống nghề đánh cá, một chiếc thuyền con lướt sóng nhẹ vào bờ, đem về vài con cá khá to. Một ông khách Mỹ đứng trên bờ, khen ngợi nghề đánh cá tài giỏi của anh chàng Mễ Tây Cơ và hỏi anh ta mất bao nhiêu thì giờ mới được chừng đó cá.

_ “ Không lâu lắm đâu !” anh Mễ Tây Cơ trả lời.

_ “ Thế thì sao anh không ở thêm ngoài biển khơi để đánh cá thêm một chút nữa ? ” anh Mỹ hỏi.

Anh Mễ Tây Cơ trả lời rằng mấy con cá câu ngày hôm nay đủ nuôi gia đình anh rồi.

Anh Mỹ hỏi thêm: “Vậy anh làm gì ngoài giờ đi đánh cá?”

_ “Khi nào mặt trời mọc tôi mới thức, tôi đi đánh cá một chút rồi về nhà chơi với con cái, giúp vợ tôi trong việc nội trợ, ăn cơm trưa xong thì tôi ngủ một giấc nghỉ ngơi. Chiều đến, tôi vào làng gặp bạn bè, uống rượu, ca hát, gẩy đàn, ngâm thơ. Tôi sống một cuộc đời thanh nhàn, an lạc.”

Anh Mỹ ngắt ngang:

_ “ Tôi có bằng cấp Cao Đẳng trường Harvard nổi danh nhất nước Mỷ, tôi có thể giúp anh. Anh phải bắt đầu đánh cá thêm lâu hơn. Với tiền lãi anh được thụ hưởng, anh mua một chiếc tàu lớn hơn. Rồi ít lâu sau anh mua một chiếc thứ nhì, rồi thứ ba và tiếp tục như thế cho đến khi được một hạm đội ngư nghiệp. Thay vì bán cá qua một trung gian, anh có thể bán ngay vào cơ xưởng, anh cũng có thể mở hẳn một xưởng do anh đứng tên. Chừng đó anh sẽ rời làng bé nhỏ của anh để đi vào thành thị Mexico City, Los Angeles và có thể tới New York, nơi đây anh tự điều khiển tất cả công việc thương mãi của anh.”

Anh Mể Tây Cơ ngơ ngác hỏi: “ Trong thời gian bao lâu mới được kết quả như thế?”

_ “ Mười lăm, hai chục năm”, ông thương gia Mỹ trả lời.

_ “ Rồi sau đó?”

_ “ Sau đó hả, bây giờ mới là thời kỳ hấp dẫn”, anh Mỷ mỉm cười trả lời. “Thời vàng son của anh đã đến, công ty của anh có thể vào thị trường thương mại, và anh sẻ thu tiền vào hàng triệu !”

_ “Thu vào hàng triệu, hả ? Nhưng sau đó thì sao?”

_ “Ha, ha, sau đó anh có thể về hưu trí non, anh sẽ ở trong một cái làng quê nhỏ, thức dậy trễ, chơi đùa với các con anh, đánh cá một tí, ngủ nghỉ trưa, giúp vợ anh việc nội trợ, gặp bạn bè buổi xế chiều, uống rượu, gẩy đàn, ca hát, ngâm thơ !”

 

Anh Mễ Tây Cơ ngao ngán, hai tay dơ lên trời, không thốt lên được một lời nào cả ...

Ý kiến bạn đọc
16/05/201709:00
Khách
Xin cảm ơn rất nhiều!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5397)
Nhà tù tối tăm. Giống như một cái hang trừ việc không có một bức tường nào. Im lặng tràn ngập không gian. Một bóng trắng dật dờ trôi như ánh sáng.
10/04/2013(Xem: 8580)
Ở đời, người ta thường hay nói "ngu si hưởng thái bình” hay ”khôn quá hoá dại” là hai câu đối chọi hẳn nhau về nhân quả. Ngu đây không có nghĩa là ...
10/04/2013(Xem: 7958)
“Ðợi gió!” - Tôi suýt trả lời như thế với câu hỏi bất ngờ cất lên phía sau: - Con đang đợi ai à?”
10/04/2013(Xem: 7496)
Trong những bức tranh và tượng của Địa Tạng Vương Bồ Tát, chúng ta thường thấy dưới chân ngài phủ phục một con linh khuyển. Con vật này có ...
10/04/2013(Xem: 5838)
Hồi ấy, khi tuổi tráng niên của tôi còn đủ sức dặm ngàn mây gió, một buổi dừng chân là một kỷ niệm đáng nhớ. Lần này, một ngôi chùa ni ven tỉnh lộ...
10/04/2013(Xem: 6056)
Tôi yêu cầu thầy mãi mà thầy không nghe, cứ duy trì đường lối sinh hoạt thanh thiếu niên như hiện giờ thì có ngày thầy cũng sẽ gặp rắc rối to...
10/04/2013(Xem: 11688)
Trong thời hồng hoang của lịch sử, con người chỉ biết có mẹ. Khỏi cần tìm hiểu đâu xa, cứ nhìn các con vật thì biết: gần gủi và hiền lành là con chó, con gà, xa xôi và hung bạo như con beo, con cọp. Sinh ra và lớn lên chỉ biết có mẹ, lúc thúc quanh mẹ. Bởi một lẽ đơn giản: khi biết mình mang thai, con cái thường sống cách ly con đực, thậm chí còn cắn đuổi con đực không cho lại gần.
10/04/2013(Xem: 5705)
Ông bạn rót thêm tách trà đẩy về phía tôi: - Mời thêm tách nữa, trà này coi vậy mà uống được....
10/04/2013(Xem: 5995)
Nắng. Cái nắng làm người ta lúc nào cũng phải hấp háy mắt, ánh sáng dư thừa đến mức dường như có thể nhìn thấy từng mảng không khí xung quanh đang chuyển động như những váng dầu trên mặt nước. Nắng. Nắng như thế mà không nóng. Ngọn núi này có điều đặc biệt như thế. Những thân cây trụi lá, khô khốc, khẳng khiu, thế nhưng khi đưa tay thử bẻ một cành nhỏ, ta sẽ bất ngờ vì sự tươi mềm của nó. Giống như cây mai mới vừa được lặt lá trong những ngày sắp tết vậy. Chỉ có cây là hiểu rõ mùa, hiểu rõ nắng mưa vốn có. Ông Núi sống trong ngọn núi này cũng thế.
10/04/2013(Xem: 5791)
…những lúc mình tự biết mình, biết người; giữa thiện và ác được phân bày tự tâm một cách quang minh chánh đạt, vượt lên đứng trên bản ngã cao vợi...