Con Ma “Nửa đời chuông mõ“

14/08/201406:53(Xem: 5474)
Con Ma “Nửa đời chuông mõ“

co gai hoa sen

Vâng, tôi là một con Ma, các bạn đừng vội sợ hãi tôi không làm gì đâu! Tôi cũng giống như các bạn, chỉ khác một điều là tôi nhìn thấy được bạn nhưng bạn không có khả năng nhìn thấy được tôi. Để tiện việc xưng hô, cứ gọi tôi là Con Ma “Nửa đời chuông mõ“, cái tên cũng thánh thiện đấy chứ! Đã hết sợ tôi chưa? Nhân đọc bài “Bóng anh hùng“ của nhà văn Doãn Dũng, chuyên gia chuyển âm tư tưởng của người chết cho người sống cảm thông. Vì tôi lúc sinh thời là độc giả trung thành của tờ báo đạo Viên Giác, nên muốn tìm cô Bút Nữ Nhật Hưng để nhờ vả. Nhưng khi biết cô rất sợ ma, chỉ cần sự xuất hiện của tôi là cô đã hồn siêu phách lạc mất rồi. Do đó không còn sự lựa chọn nào khác hơn là tìm cô Hoa Lan để “chọn mặt gửi lời“, cái người dám tuyên bố câu “không sợ ma chỉ sợ người“.

Chủ đích của tôi hôm nay là muốn luận đàm với các bạn về đề tài “Nếu được lựa chọn tôi có muốn trở lại thân Nữ hay không?“ Tôi không còn nhiều thời gian để suy nghĩ nữa, 49 ngày cũng sắp trôi qua. Bưng bát cháo Lú trên tay là xem như đã xuôi theo nghiệp lực để ra đi. Tuy được mệnh danh là “Nửa đời chuông mõ“ nhưng tôi vẫn chưa chắc chắn sẽ được Phật A Di Đà tiếp dẫn. Cũng chẳng sao, thua kiếp này ta bày kiếp khác, trở lại cõi Ta Bà tu tiếp làm kiếp đàn bà rồi phấn đấu vươn lên. Nói như thế có nghĩa là lập trường của Ma tôi đã kiên cố, nhất quyết sẽ trở lại thân nữ không thèm đòi thân nam. Các bạn thấy Ma Nữ này kinh chưa? Không sợ khổ đau hay tủi nhục của thân phận đàn bà. Nếu lỡ sanh ra kiếp má hồng như nàng Kiều của cụ Nguyễn Du thì ít ra cũng được một lần làm anh hùng Từ Hải chết đứng. Thời đại này hồng nhan không còn bạc mệnh mà là bạc tỷ cũng nên.

Trước khi đi sâu vào chi tiết dẫn chứng cho các bạn thấy những cái cao đẹp thật tuyệt vời, chỉ có người Nữ mới làm được còn người Nam chỉ đứng lắc đầu chịu thôi. Tôi xin sơ qua vài dòng về một tiểu kiếp làm thân Nữ của tôi, để rút tỉa kinh nghiệm làm hành trang cho những tiểu kiếp về sau. Nếu kể lể dài dòng văn tự “Đời một người con gái, ước mơ đã nhiều, trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng chỉ còn mối tình mang theo“ như ông nhạc sĩ Vũ Thành An thuở nào đó đã diễn tả, xem như đời người đẹp này đã trở thành Đời Cô Lựu mất rồi. Còn không may mắn hơn lấy được người mình thương, tâm đầu ý hợp chỉ lúc ban đầu, nhưng sau một thời gian đổ chứng cờ bạc, rượu chè, thế là thiên đường sụp đổ. Thế nhưng người Nữ đa số hay bị chồng phản bội chạy theo những bóng hồng nào khác, để mình phải vò võ nuôi con. Hoặc lấy phải người chồng xem đồng tiền to hơn bánh xe bò, cầm đồng tiền phải xoay đủ bảy vòng mới dám tiêu. Trong 4 trường hợp tiêu biểu trên, các bạn cứ chọn một hay gán luôn cả 4 trọng tội cho số kiếp của Ma tôi cũng chẳng sao. Vì càng đau thương thì lực đẩy đến bến bờ giải thoát lại càng mau. Nhớ ngày nào đang còn là cô The của Nửa đời hương phấn, bỗng biến thành Nam Mô “Nửa đời chuông mõ“ lúc nào không hay! Thôi được chúng ta hãy tạm tin cuộc đời cô Ma này đã an lạc nhờ dựa vào Chánh Pháp và hạ thủ công phu tu tập. Nhưng tại sao cô nàng lại chết và chết như thế nào? Đây mới là mấu chốt của vấn đề.

Con người ai mà chẳng chết, không chết trước thì cũng chết sau cho đúng với câu “Thành, trụ, hoại, diệt“. Lúc bước chân vào đời khi mới biết yêu, mê thơ Xuân Diệu đã gặp ngay chữ Chết trong thơ: Yêu là chết trong lòng một ít. Vì mấy khi yêu mà đã được yêu. Rồi dòng đời đưa đẩy không biết Ma tôi đã chết đến bao nhiêu lần, đấy chỉ là chết trong lòng thôi, chứ chưa chết thật! Cho đến một hôm, Ma tôi được tặng một đĩa CD của Thầy Thông Triệt với đề tài “Chết là một phép Tu“ đem về nghiền ngẫm. Rồi tham dự không biết bao nhiêu khóa Huân Tu Tịnh Độ, Niệm Phật ngày đêm. Người nào cũng hồ hởi phấn khởi tin rằng lúc lâm chung sẽ được đức từ phụ A Di Đà đưa tay tiếp dẫn. Được nghe biết bao nhiêu trường hợp của những người may mắn được cả ban hộ niệm ngày đêm túc trực tụng kinh. Rồi hết tin cụ bà nọ được vãng sanh, cụ ông kia với Thân Trung Ấm nóng rực trên đỉnh đầu. Ma tôi không biết bao giờ được chết và chết theo kiểu gì? Thế rồi một hôm Ma tôi được toại nguyện, đang ngủ trên giường bỗng thấy nặng bụng bèn lồm cồm bò dậy thì choáng váng mặt mày, ngã lăn xuống đất đi luôn không kịp niệm đến nửa câu. Bác sĩ chuẩn bệnh ghi trong hồ sơ khai tử là đứt mạch máu não hay nhồi máu cơ tim gì đó. Thuộc loại chết bất đắc kỳ tử rất tốt cho mọi người, đỡ biết bao đau đớn và thuốc men; chỉ tội chết mau quá không có ai đến hộ niệm và không kịp niệm Hồng danh A Di Đà Phật.

Thế nhưng Ma tôi vẫn phấn đấu vươn lên vì lúc nào cũng tự lực cánh sinh, khi còn sống dựa câu “Hãy tự thắp đuốc lên mà đi“, đến lúc lâm chung đã dùng “Nửa đời chuông mõ“ để sửa soạn hành trang ra đi nên không bị loạng quạng, nói theo danh từ nhà Phật là Tư lương mang theo về Tịnh Độ. Sáng ra trong vòng 8 tiếng không ai được đụng vào thân, thế mà Lão Chồng không hiểu chuyện, chắc hối hận hay sao mà cứ khư khư ôm tay vợ khóc lóc ỉ ôi, Ma tôi đứng trên cao nhìn xuống chỉ cười thầm chẳng xúc động mảy may. À! Tại sao không chịu cười lớn nhỉ! Lão ta làm sao dám giở trò Chồng chúa vợ tôi nữa đâu mà sợ. Đời chỉ bị dụ dỗ một lần, không ai ngu dại đến lần thứ hai. Phải chi lão ta đem cuốn kinh Địa Tạng để sẵn trên bàn thờ ra đọc cho người vợ dấu yêu vài Phẩm có phải lợi lạc cho cả hai không, nhưng thật ra lão được hưởng đến 6 phần còn Ma tôi chỉ vỏn vẹn có 1 phần mà thôi.

Còn cái đám con cháu nữa, không hiểu Đạo gì cả khóc lóc om xòm. Lúc Mẹ còn sống không chịu thăm hỏi săn sóc, bây giờ trông đứa nào khóc to nhất, vật vã nhiều nhất là đứa bất hiếu nhất, hối hận ấy mà! Ma tôi nghĩ lại thấy kiếp này mình thuộc diện chỉ đi nuôi trai mà thôi, mới lớn lên đã bị trai sỏ mũi dắt về nhà. Đi làm quần quật để nuôi thêm 4 thằng “tứ quý“, rồi khi gối mỏi còng lưng lại dấm dúi đem tiền mua bánh kẹo dụ dỗ mấy thằng cháu nội dễ thương. Hạnh phúc đấy! Cứu cánh của cuộc đời là thế đấy! Ma tôi đã làm tròn bổn phận đầy đủ rồi, không còn gì để chê trách cả. Thế nhé! Các bạn đã hài lòng chưa? Bây giờ chúng ta có thể cùng nhau phiếm luận vài hàng về thân người Nữ.

Từ thuở Đức Phật còn tại thế, một Đại đệ tử của Người trong số 10 vị Đại đệ tử, ông A Na Luật nhờ chứng Nhãn Thông nên nhìn suốt được tất cả thế giới. Khi nhìn xuống địa ngục thấy toàn phụ nữ phải chịu cực hình, sinh lòng thương cảm bèn thưa cùng Ngài:

- Bạch Đức Thế Tôn, người Nữ đã làm những tội lỗi gì mà phải bị đọa đày như thế!

Đức Phật giải thích rõ ràng:

- Này A Na Luật! Người Nữ có 3 tâm lớn hơn nam giới, mỗi buổi sáng thức giấc, tâm sân tham mong tất cả tài bảo trên thế gian đều vào mình, ban trưa tâm tật đố tăng lớn mạnh nên cho toàn thể nhân loại đều làm chướng ngại mình, xế chiều tâm dâm dục lẫy lừng lúc nào cũng mong có người dựa kề bên mình. Từ những tâm như thế dễ chiêu cảm sự phạm tội mà đọa địa ngục (*).

Đại biểu cho người Nữ có 3 tâm lớn hơn nam giới ấy là bà Eva, đã dụ dỗ chồng là ông Adam cùng ăn trái táo cấm để bị đuổi ra khỏi vườn Địa Đàng. Có lẽ người Nữ cũng biết thân biết phận nên đã cố gắng tu hành, cứ nhìn các tín nữ lễ bái sinh hoạt trong chùa vượt hẳn tỷ lệ của thiện nam. Đấy là chưa kể những trường hợp phải làm thân đàn bà tại các xứ Hồi Giáo, nhất là các xứ cực đoan như Taliban ở A Phú Hãn, xem như cả đời bị chiếc áo Burka nhốt tù. Ma tôi nếu có trở lại làm thân Nữ cũng phải lựa chọn kỹ càng nơi nào có Chánh Pháp mà đến, không thì uổng cả một đời vì được làm thân người rất khó.

Thật ra nếu được làm thân nam rồi đi Tu như các vị Cao Tăng trong chùa, ấy chẳng phải là nỗi niềm mơ ước to lớn của Ma tôi. Nhưng thực tế chỉ thấy các chàng tối ngày làm bạn với Lưu Linh uống như hũ chìm, ham mê cá độ hay ong bướm dập dìu. Nếu chàng nào tốt số hơn được thuộc diện khoa bảng bằng cấp đầy người, lại chui vào cái bát nạn thứ 7 là “Thế trí biện thông“, lúc nào cũng xem mình là nhất là cái rốn của vũ trụ. Nhưng chàng ơi, trí thức không phải là trí tuệ. Làm thân nam kiểu này hưởng hết phước báu rồi cũng rụng rơi, Ma tôi không thèm đâu! Thôi, chúng ta nên đi thẳng vào vấn đề chính đi, phải kể những gì chỉ người nữ làm được mà người nam chỉ đứng nhìn rồi giở mũ nghiêng mình. Ấy là thiên chức làm mẹ! Trong đấy chứa đựng sự nhẫn nhục và lòng từ vô biên với đứa con thân yêu của họ. Thượng đế cũng cho người nữ sức chịu đựng để vượt cạn một mình và nuôi con dạy dỗ đến khi thành tài.

Trong kinh Nikaya có kể lại một câu chuyện: Khi Vua Ba Tư Nặc, (ông vua bụng bự thích ăn cơm cà-ri và hay ngủ gục trong giờ Đức Thế Tôn thuyết Pháp), tới thăm Đức Thế Tôn và đang hàn huyên… thì có các quan hầu cận tới trình lên là Hoàng Hậu vừa hạ sanh một Công Chúa… làm Đức Vua sa sầm nét mặt. Đức Thế Tôn hỏi vì sao Vua không vui? Và cho một bài Pháp nhỏ, tuy là thân gái nhưng nếu là người con gái đức hạnh khi lấy chồng sẽ sanh ra những đứa con trai, nuôi dậy nên người và những đứa con ấy sẽ trở thành vua hay những người đạo đức thì quý hóa hơn là sanh con trai…

Cũng vì tinh thần trọng nam khinh nữ của Á Đông, khẩu hiệu mỗi gia đình chỉ có một con, khiến cho một số nước như Trung Hoa hay Ấn Độ, lâm vào tình trạng nan giải như hiện nay. Số đàn ông “gào hét tìm vợ“ ở Trung Hoa ít nhất cũng lên đến con số 40 triệu người, họ tìm cách kiếm vợ ở các nước láng giềng như Việt Nam hay bò sang tận cả Phi Châu. Thật đáng tiếc cho họ không được lấy những người đẹp Tô Châu, dáng vẻ yêu kiều, còn đâu những Tứ Đại Mỹ Nhân lừng danh kim cổ.

Tuy nhiên, trong tinh thần ấy cũng có những điều hay như phát sinh ra nhà thơ Hồ Dzếnh, bố người Tàu sang Việt Nam lập nghiệp rồi lấy vợ Việt để thi sĩ Cảm Xúc ra bài thơ tặng riêng cho hai người đàn bà mà ông trân quý nhất, đấy là hình ảnh của Mẹ và Chị:

Cô gái Việt Nam ơi!

Nếu chữ Hy Sinh có ở đời,

Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực.

Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.

Ngày nay người phụ nữ rất thành công trong mọi lãnh vực, kể sao cho hết những bà tổng thống hay thủ tướng lừng danh. Một Mẹ Théresa hay Sư Bà Chứng Nghiêm của Đài Loan với những công trình từ thiện vĩ đại. Một dẫn chứng thật tối thượng và tuyệt vời là hình ảnh Mẹ Quán Thế Âm, dĩ nhiên Ngài là thân nam nhưng mang hình ảnh dịu dàng và xinh đẹp của người mẹ hiền để dễ tiếp cận với đàn con dại nhiều khổ đau.

Các bạn biết đấy! Làm thân Ma mà đi nhờ vả một người không cùng chung tần số với mình, nhờ họ tải dùm tư tưởng cho mình thật không dễ dàng chút nào. Mới viết có vài trang cô nàng thợ viết đã làm eo, quẳng luôn bài của Ma tôi vào xó cửa trong máy vi tính để viết bài tường thuật về các khóa tu lợi lạc hơn. Rồi cái đám bạn bè viết lách của Ả lại lời ra tiếng vào không cho viết về đề tài Chết, sợ nó vận vào người, bắt viết các đề tài trong sáng “thanh lương“ hơn. Suýt tí nữa là đứa con tinh thần của Ma tôi cũng đi đời nhà ma luôn. May sao không biết một phép lạ nào xảy ra khiến cô nàng lôi “cố nhân“ ra hì hục viết trối chết, làm Ma tôi không kịp bàn giao tư tưởng. Nhưng thôi kệ, dở hay gì cũng không đặt nặng, miễn sao Ma tôi truyền thông được những gì mình suy nghĩ từ lúc sống đến khi ra đi cởi chiếc áo cũ quẳng lại cho đời. Hành trang mang theo rất nhẹ, chỉ hai chữ Phước và Nghiệp mà thôi.



Hoa Lan.

Mùa xuân 2013.

(*) Thập Đại đệ tử - T. Tinh Vân - Dịch giả: Như Đức

co gai hoa sen

Cô gái và Hoa Sen - Hương Cau

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2015(Xem: 5452)
Khi tôi gặp Thầy lần đầu tiên, tôi thật sự là một kẻ phàm phu tục tử có đầy đủ tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến, đã chẳng tu mà chỉ biết hú là giỏi. Mặc dù tôi được sinh ra từ một gia đình có tiếng là theo đạo Phật lâu đời, nhưng từ khi có sự hiểu biết, tôi thấy bà và mẹ chỉ đi chùa mỗi năm vài lần vào dịp lễ lớn, cũng lạy Phật, thắp hương, khấn vái sì sụp gì đó rồi… hết. Còn tôi thì sao, tôi bị sinh ra vào những năm sau cuộc chiến, tưởng là hòa bình lập lại thì dân giàu nước mạnh, tôn giáo được tự do phát triển không ngờ mọi việc hoàn toàn ngược lại, ăn còn không đủ no nói gì đến việc đi chùa nghe Pháp, đọc kinh. Tóm lại tôi hoàn toàn mù tịt về Phật Pháp.
02/05/2015(Xem: 6628)
Tôi gặp nàng tại Đại nhạc hội Việt Nam tổ chức tại Düsseldorf vào một mùa Giáng Sinh xa xưa nhưng không bao giờ quên được dù nàng lúc đó lẫn lộn giữa rừng người đông đảo. Nàng không xinh đẹp tuyệt trần, không ăn mặt lòe loẹt nổi bật, cũng không hoạt bát ồn ào gây sự chú ý của mọi người. Nhưng đối với tôi thì nàng thật đặc biệt với dáng vẻ đoan trang thùy mỵ, với đôi mắt dịu dàng và với sự im lặng của nàng trong một góc vắng của hội trường. Nàng đứng đó, tay cầm một cuốn sách nhỏ, vừa đọc vừa... gặm bánh mì, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn xung quanh coi có gì “lạ” không rồi lại cắm đầu vào cuốn sách, cứ y như trong đó có chỉ chỗ giấu kho vàng vậy!
01/05/2015(Xem: 19147)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
23/04/2015(Xem: 4340)
Năm nay 2015 tôi có đến ba mùa Xuân. Đó là mùa Xuân của nước Đức, mùa Xuân của nước Nhật và mùa Xuân của Hoa Kỳ. Thông thường mùa Xuân bắt đầu vào cuối tháng 3 dương lịch và kéo dài ba tháng như vậy, để thuận với lẽ tuần hoàn của vạn hữu là Xuân, Hạ, Thu, Đông; nhưng cũng có nhiều nơi mỗi năm chỉ có hai mùa như quê tôi Việt Nam, là mùa mưa và mùa nắng. Trong khi đó Âu Châu, nhất là vùng Bắc Âu, mỗi năm cũng chỉ có hai mùa. Đó là mùa lạnh kéo dài nhiều khi đến 6 hay 7 tháng và mùa ấm chỉ có chừng 3 đến 4 tháng là cùng. Dĩ nhiên là sẽ không có mùa Hè và trời vào Thu lại nhanh lắm, để đón tiếp một mùa Đông băng giá lạnh lùng.
15/04/2015(Xem: 15317)
Một sớm mai nọ, tôi không nhớ ngày ta, ngày tây, chỉ nhớ đầu năm 1984. Buổi sáng hôm ấy đầy dáng Xuân cả đất trời Nam Hà, khi tôi và hằng trăm tù nhân chính trị trên đường đến hiện trường lao động ở dải đất dài, mà hai bên toàn là núi đá vôi cao, thấp trùng trùng, điệp điệp. Người địa phương Ba Sao gọi là THUNG.
31/03/2015(Xem: 24949)
Dianne Perry, (sau này được biết đến qua pháp danh Tây Tạng của cô là Tenzin Palmo) là một vị ni cô người Anh đầu tiên, đã ẩn cư thiền định suốt 12 năm trong một hang động cao 12.300 bộ trên dãy Hy Mã Lạp Sơn, cách ngăn khỏi thế giới trần tục bởi những rặng núi phủ đầy tuyết trắng quanh năm. Tenzin Palmo đã sống một mình và tu tập trong động tuyết này. Cô đã chạm trán với những thú rừng hoang dã, đã vượt qua những cơn lạnh khủng khiếp, những cái đói giết người, và những trận bão tuyết kinh hồn; cô tự trồng lấy thực phẩm và ngủ ngồi trong cái hộp gỗ rộng cỡ 3 bộ vuông (theo truyền thống Tây Tạng, các vị tu sĩ đều tọa thiền trong một cái hộp gỗ như vậy). Cô không bao giò ngủ nằm. Mục đích của Tenzin Palmo là chứng đạo trong hình tướng một người nữ.
18/03/2015(Xem: 7992)
Tôi sinh ra ở miền sông nước Nam Bộ của xứ Việt. Nhưng thật lạ, phải gần nửa đời tôi mới bắt đầu nhận ra mình vốn yêu sông nước. Tôi yêu quê từ những miền đất lạ mà mình đi qua, và tệ nhất khi đôi lúc chỉ là những nơi chốn xa ngái mịt mù chỉ nhìn thấy trong sách vở, phim ảnh. Và kỳ chưa, đó cũng là cách tôi yêu đạo Phật. Ăn cơm chùa từ bé, nhưng phải đợi đến những giây khắc nghiệt ngã, khốc liệt nhất bình sinh, tôi mới nhìn thấy được rõ ràng nụ cười vô lượng của đức Phật bất chợt hiện lên đâu đó cuối trời thống lụy.
05/03/2015(Xem: 4747)
Có những kỷ niệm tưởng rằng sẽ mờ nhạt theo tháng ngày tất tả, trôi xuôi đến tận cùng triền dốc của cơm áo xứ người. Nhưng không, mỗi khi trời đất đổi mùa thì lòng người lại bâng khuâng, ký ức lại hiện về rõ nét, dù đó là một khoảng thời gian đã qua, một ký ức đã xa... Chỉ còn lại trong tim nhưng cũng đủ xót xa lòng khi nhớ đến! Hình ảnh bà cụ già nua ốm yếu, ngồi cô đơn trong căn chòi tranh rách nát, vào một buổi chiều âm u buồn thảm vẫn còn đậm nét trong lòng tôi, nhớ đến là bồi hồi xao xuyến cả tâm can. Buổi chiều ở Đồng tháp Mười buồn quá sức, buồn đến não nuột xót xa, một chòi tranh nằm chơ vơ bên con lạch nước đục ngầu, không người qua lại, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái than van!
07/02/2015(Xem: 6213)
Một trong tôn giáo cổ xưa Có thầy tu nọ rất ưa tế thần Tuy ông nổi tiếng xa gần Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay. Một hôm ông chọn dê này Cho rằng thích hợp, giết ngay tế thần Nghĩ suy lầm lạc vô ngần:
25/01/2015(Xem: 9670)
Tác phẩm Một Đóa Sen, được diễn nói về vận hành tầm sư học đạo của Sư bà Thích Nữ Diệu Từ, thật là gian truân trăm bề, được thấy từ khi mới vào “Thiền Môn Ni Tự” ở các cấp Khu Ô Sa Di, Hình Đồng Sa Di, ứng Pháp Sa Di và Tỳ Kheo Ni ở tuổi thanh niên mười (10) hạ lạp rồi, mà vẫn còn gian nan trên bước đường hành hoạt đạo Pháp. Nhưng Sư bà vẫn định tâm, nhẫn nhục , tinh tấn Ba la mật mà tiến bước lên ngôi vị Tăng Tài PGVN ở hai lãnh vực văn hóa quốc gia và Phật Giáo Việt Nam một cách khoa bảng. Nếu không nói rằng; tác phẩm “Một Đóa Sen và Pháp thân” của Sư bà Diệu Từ, là cái gương soi cho giới Ni PGVN VN hiện tại và hậu lai noi theo…