Chuyện hai cha con và con lừa

12/08/201417:28(Xem: 10652)
Chuyện hai cha con và con lừa

QDChaCon

 

Chuyện hai cha con và con lừa

Thoại Hoa


 

Ngày nọ, một đứa trẻ hỏi cha nó :

-“Thưa cha, sau này con phải sống làm sao cho được lòng khen ngợi của mọi người ?”

Người cha thấy con mình còn nhỏ tuổi mà đã biết suy nghĩ như thế, trong lòng không khỏi lâng lâng vui mừng. Buổi sáng đi làm việc, ông gọi con đi theo, để cho nó có dịp được học hỏi.

 

Ra khỏi căn nhà, người cha leo lên con lừa, còn người con đi bộ theo sau. Dân làng thấy cảnh đó, hò hét la lối :

-“Cha gì mà độc ác thế, nở lòng nào ngồi trên lưng lừa để đứa con mình đi bộ !”

Người cha nói nhỏ với đứa con :

-“Con có nghe dân làng nói gì không? Thôi hai cha con mình trở về nhà !”

 

Ngày hôm sau, hai cha con lại đi ra khỏi nhà, người cha đỡ đứa con ngồi trên lưng con lừa, còn mình thì đi bộ bên cạnh. Dân làng thấy thế hô to lên :

 -“Đứa con gì bất hiếu, không biết kính nể cha già, dám ngồi trên lưng lừa để cha mình đi bộ !”

Người cha nói nhỏ với đứa con :

 -“Con nghe gì không con ? Thôi, chúng mình trở về nhà !”

 

Ngày hôm sau, cả hai cha con leo lên ngồi trên lưng con lừa. Dân làng chỉ trích :

 -“Hai cha con này không biết thương thú vật, bắt con lừa chở quá nặng sao nó chịu nổi ?”

Người cha lại nói nhỏ với đứa con :

 -“Con nghe không con ? Chúng mình trở về nhà vậy ! ”

 

Ngày kế, hai cha con lại lên đường. Cả hai khuân vác hành lý, con lừa chạy bước kiệu ngắn theo sau. Lần này dân làng chỉ trỏ, chê bai cả hai cha con :

 -“Kìa, hai cha con khuân vác nặng nề, còn con lừa khỏe ru, thật là sự đời đảo ngược !”

Người cha nói nhỏ với đứa con :

 -“Con nghe không con ? Thôi, hai cha con mình trở về nhà vậy !”

 

Chuyện đến đó, người cha nói với con như thế này :

“Con thấy không, nếu cứ sợ người chỉ trích, thì mình không làm gì được. Oan hay ưng, mình nhẫn nhục, bỏ qua. Cha con mình và con lừa sống như một gia đình, phải thương mến chia xẻ với nhau. Hể cha mệt, thì cha ngồi trên lưng con lừa, con đi bộ bên cạnh. Lúc con mệt, thì cha nhường chổ cho con. Khi thấy con lừa mệt thì hai cha con mình đi bộ, trút bớt gánh nặng cho con lừa. Nói rộng hơn, sống trong tăng già, mình phải biết an hoà, tương trợ với người chung quanh. Nếu con hành động như vậy thì tâm sẽ được thanh tịnh, không phiền nảo”.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/10/2013(Xem: 6265)
Để nói về một điều gì thật ồn, thiên hạ vẫn bảo “ồn như cái chợ„ .Thế nhưng với tôi, có một nơi ồn còn hơn cái chợ, đó là ngày họp mặt thầy và trò của trường Nữ Trung Học Quảng Ngãi tổ chức nhằm vào 26-07-2008.
10/10/2013(Xem: 7201)
Khi tôi biết sẽ định cư tại Thụy Sĩ, cái xứ nhỏ xíu, diện tích chỉ 41.300 cây số vuông, dân số khoảng hơn 7 triệu người, trong đó đã có gần hai triệu người ngoại quốc, tôi thật nản.
25/09/2013(Xem: 10284)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.
25/09/2013(Xem: 13945)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
25/09/2013(Xem: 8826)
Trong nhà Phật chúng ta hay nghe đến hai chữ Nhân Duyên, hết nhân nọ đến duyên kia trùng trùng duyên khởi. Nhưng chưa ai chịu tỉ mỉ phân loại các nhân duyên kiểu “à la Hoa Lan“ như thế này. Với sư phụ Giác Duyên là duyên Phật pháp, đến chàng Nghịch Duyên nhất định phải là duyên con Tiều, tiếp đến chàng A Còng là duyên “gió cõng đò đưa“. Hôm nay với Thi Thi Hồng Ngọc một cây bút nữ của tờ báo Viên Giác, thuộc hàng con cháu sinh sau đẻ muộn, là duyên “Thiên cơ bất khả lậu“.
24/09/2013(Xem: 4726)
Từ xưa đến nay đã có biết bao nhiêu áng văn tuyệt tác, bao nhiêu bài thơ trữ tình, bao nhiêu ca khúc vinh danh người Mẹ, trong đó bài hát “Lòng Mẹ“ của Y-Vân đã trở thành bất hủ, mỗi lần nghe là mỗi lần cảm thấy xúc động cả tâm can! Riêng tôi, tôi lại muốn viết để ca ngợi người Cô ruột của tôi, cô là hình ảnh của người mẹ thứ hai, dù đã không sinh ra tôi. Mới một tuổi tôi đã mất mẹ, trong khi đó hai anh trai tôi cũng chỉ mới lên bốn và lên hai. Câu nói của ai đó cùng nghe càng thấm thía vô cùng: „Ngày ta đau khổ nhất là ngày ta mất mẹ, lúc ấy ta khóc mà không có mẹ bên cạnh để dỗ dành“.
20/09/2013(Xem: 9898)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )
20/09/2013(Xem: 13295)
Thị Mầu (một tay cầm giỏ hoa, một tay cầm dù, ỏn ẻn bước ra): Dạ, Thị Mầu xin kính chào ông Đạo! Ông Đạo: Nam Mô A Di Đà Phật. Thị Mầu: Ông Đạo ơi, ông Đạo nè. Hôm nay Thị Mầu đến chùa, trước là có ít hương hoa lễ Phật, Thị Mầu để tạm đây nghe ông Đạo, sau là muốn thăm ông Đạo. Ông Đạo có khoẻ không ông Đạo?