10. Gió To

29/11/201115:17(Xem: 6370)
10. Gió To
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 3
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương
xuất bản 2004

(10)

GIÓ TO

Ngày xưa có vợ chồng kia

Đứng làm chủ tiệm coi thì thật oai

Tiệm chuyên bán bánh lâu đời

Vợ chồng hòa thuận đẹp đôi vô cùng,

Nhưng đôi khi cũng "nổi khùng"

Sinh ra gây lộn tưng bừng hét la.

Vợ chồng một bữa bất hòa

Thoạt tiên tiếng lại, lời qua ôn tồn

Rồi tranh cãi hăng vô cùng

Thế là to chuyện. Ông chồng hăm he

Muốn đòi giết phứt vợ đi

Vợ la lớn tiếng: "Sợ gì mặt ông!

Giết tôi hả? Đừng có hòng!"

Chồng vung tay hét: "Ta không nói đùa

Vợ gì mà lại quá hư

Giết cho rảnh nợ! Giết cho rồi đời!"

"Chiến tranh" bùng nổ tơi bời

Túm nhau cấu xé, cứ đòi giết nhau.

*

Cụ già hàng xóm bạc đầu

Thân tình quen biết từ lâu lắm rồi

Chạy sang can gián hết lời

Vợ chồng cũng chẳng chịu rời nhau ra.

Bà con lối xóm gần xa

Tò mò bu lại trước nhà rất đông

Cụ già bỏ mặc vợ chồng

Quay ra mang bánh phát không xóm làng,

Vợ chồng ngó thấy ngỡ ngàng

Cùng nhau "ngưng chiến", vội vàng chạy ra

Tay ngăn cản, miệng hét la:

"Làm trò gì vậy? Cụ già vô duyên!

Cứ cho bánh, chẳng thâu tiền

Chỗ tôi buôn bán, sao điên thế này!"

Cụ già bình thản nói ngay:

"Ông vừa tuyên bố hôm nay giết bà

Giết ngay tức khắc, chẳng tha,

Vậy khi bà chết khó mà được yên

Chắc ông bị xử tử liền

Phạt người giết vợ án tuyên răn đời,

Cháu con chẳng có một người

Tiệm này vô dụng vậy thời tiếc chi,

Lão đây bố thí bánh đi

Đem cho bằng hết tiếc gì nữa đâu

Để gây công đức cho mau

Ông bà vừa chết được cầu siêu nhanh!"

*

Vợ chồng chủ tiệm đồng thanh:

"Bác ơi sao lại nỡ đành hại nhau

Hãy dừng tay lại đi nào

Nếu phân phát hết còn đâu bạc tiền

Ngày mai sẽ lắm muộn phiền

Chúng tôi chắc chết đói liền mất thôi

Chúng tôi chán đánh nhau rồi

Chẳng còn dại dột! Khổ đời! Ích chi!"

Cụ già lên giọng từ bi:

"Nổi cơn sân hận khác gì gió lên

Gió to làm tắt đèn liền

Cái đèn trí tuệ có bền được đâu!"

(Phỏng theo bản văn xuôi của Q.D.)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2017(Xem: 5638)
Tôi quen bác Victor trong một trường hợp thật tình cờ. Cứ mỗi năm chị em chúng tôi lại họp mặt nhau một lần, năm nay lại họp nhau lại Überlingen - một thành phố có hồ Bodensee xinh đẹp, đầy thơ mộng nằm giữa biên giới ba nước Đức, Áo và Thụy sĩ. Đến tối, vào giờ coi tin tức thì cái Tivi nhà cô bạn bị trục trặc, cũng may nhà bác Victor ở gần đó nên cô bạn đã nhờ Bác sang điều chỉnh và tôi quen Bác từ đó.
22/05/2017(Xem: 66625)
Trong bước đầu học Phật, chúng tôi thường gặp nhiều trở ngại lớn về vấn đề danh từ. Vì trong kinh sách tiếng Việt thường dùng lẫn lộn các chữ Việt, chữ Hán Việt, chữ Pali, chữ Sanscrit, khi thì phiên âm, khi thì dịch nghĩa. Các nhân danh và địa danh không được đồng nhứt. Về thời gian, nơi chốn và nhiều câu chuyện trong sự tích đức Phật cũng có nhiều thuyết khác nhau làm cho người học Phật khó ghi nhận được diễn tiến cuộc đời đức Phật. Do đó chúng tôi có phát nguyện sẽ cố gắng đóng góp phần nào để giúp người học Phật có được một tài liệu đầy đủ, chính xác, đáng tin cậy, dễ đọc, dễ hiểu, dễ nhớ và dễ tra cứu khi cần.
25/04/2017(Xem: 9081)
Chữ "duyên" trong đạo Phật, nghe vô cùng dễ thương nhưng cũng cực kỳ dễ ghét. Dễ thương ở chỗ nhờ duyên người ta đến với nhau, còn dễ ghét cũng vì duyên người ta đành xa nhau. Đến cũng do duyên, mà đi cũng vì duyên. Hai người yêu nhau đến với nhau, họ bảo có duyên với nhau. Rồi khi chia tay thì bảo hết duyên. Đã vậy, "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“. Còn „vô duyên đối diện bất tương phùng". Vô duyên cũng là duyên mà hữu duyên cũng là duyên. Cùng chữ duyên mà lắm nghĩa quá!
24/04/2017(Xem: 11905)
Dây Oan - Truyện dài của Hồ Biểu Chánh | Nghe Truyện Xưa, Tác phẩm : Dây Oan ( 1935 ) Thể loại : Truyện dài Tác giả : Hồ Biểu Chánh
19/04/2017(Xem: 7402)
Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đã làm thay đổi con người và xã hội Miền Nam! Bốn mươi hai năm qua, nhiều người đã viết về sự kiện đổi đời này. Nhưng dường như có rất ít câu chuyện được viết về những đau thương, mất mát và bi thống trong chốn thiền môn của một thời điêu linh và đen tối ấy. Đặc biệt, người viết là lại là một nhà văn, một nhà nghiên cứu Phật học, một hành giả Thiền thân cận với chư tăng, ni và nhiều cư sĩ Phật tử. Đó là nhà văn Phan Tấn Hải.
13/04/2017(Xem: 4984)
Không biết các nhà khai phá cái xứ sở hoang vu, hẻo lánh ở mãi tận cực Nam quả địa cầu, cỡ như thủy thủ người Anh James Cook sống dậy, có giật mình cho sức sống mãnh liệt của mảnh đất mà trước đây hơn 200 năm mình đã miệt thị gọi là xứ Down Under. Nghĩa là vùng Miệt Dưới, cỡ như loại miệt vườn của quê hương ta.
07/04/2017(Xem: 5039)
Ba mươi tháng Tư lại về! Những tưởng những năm tháng lưu đày nơi xứ người đã làm chúng ta khô cằn như sỏi đá, những tưởng những ngày tháng lao đao theo cuộc sống với tuổi đời càng chồng chất đã làm cho chúng ta quên dần những ngày tháng cũ. Nhưng không, những ngày lưu vong vẫn còn đậm nét u hoài trong lòng tôi mãi mãi.
29/03/2017(Xem: 16855)
Thành Ba-La-Nại thuở xưa Ở miền bắc Ấn có vua trị vì Quốc vương nhiều ngựa kể chi Nhưng riêng một ngựa kia thì tuyệt luân Ngựa nòi, giống tốt vô ngần Lớn to, mạnh mẽ thêm phần thông minh Ngựa từ nhỏ đã khôn lanh Chưa cần nghe lệnh sai mình tới lui
26/03/2017(Xem: 13537)
Mỗi sáng Chủ Nhật , quý Sư ở tu viện Santi Forest Monastery thường chuẩn bị rời chùa, đi xuống phố hoặc vào làng khất thực. Gọi là “đi khất thực”, nhưng thực sự nên gọi là “đi gieo duyên” với quần chúng địa phương thì đúng hơn, cư dân nơi đây, họ là những người Úc thuần túy, Phật giáo đối với họ là một tôn giáo hoàn toàn xa lạ, có thể họ chỉ nghe qua cái tên “ Buddhism “ mà không hề biết đó là gì ?
21/03/2017(Xem: 7428)
Đây là một tập bút ký, ghi lại cảm nghĩ của tác giả từ các nơi chốn tùng lâm ở Nhật Bản, Trung Hoa, Việt Nam. Không hề có một so sánh hay đánh giá ở đây, tất cả đều trình hiện như nó chính là nó. Chúng ta cũng vui đọc theo chân người đi, đôi lúc mình cũng là người đang đi như thế. Chiều thu muộn hay sáng hồng rực rỡ, một viên sỏi trong vườn thiền cũng chiếu rọi ánh tuyết lấp lánh. Tách trà xưa và nay cùng nâng lên để kỷ niệm giây phút tao phùng.