02. Hoa Sen Trong Người

29/11/201115:17(Xem: 7610)
02. Hoa Sen Trong Người
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 3
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương
xuất bản 2004

(2)

HOA SEN TRONG NGƯỜI

Kinh thành Xá Vệ sáng nay

Phố phường nhộn nhịp đông đầy người đi

Ngược xuôi tấp nập ngựa xe

Toàn người quý phái muốn khoe sang giàu,

Áo quần sặc sỡ đủ màu

Cửa hàng khách khứa đua nhau ra vào

Dáng vui tươi, vẻ tự hào

Đây là giai cấp trên cao hơn người

Được ưu đãi nên thảnh thơi

Ăn trên ngồi trốc sống đời gấm hoa.

Đi sâu vào ngõ hẻm xa

Thời bao thảm cảnh hiện ra chán chường

Bần cùng, khổ cực, tang thương

Với nhà lụp xụp, với đường tối tăm

Bùn lầy nước đọng cơ hàn

Tật nguyền, bệnh hoạn, lầm than, tội tình

Đây là giai cấp cùng đinh

Dân nghèo cuộc sống đã thành nếp quen

Chuyên hầu hạ giai cấp trên

Quanh năm kiếp sống thấp hèn lất lây.

Thể theo thường lệ hôm nay

Là ngày đức Phật tới đây giúp đời

Vào thành đi khắp mọi nơi

Tìm cơ giáo hoá cho người khổ đau,

Chúng sinh bình đẳng như nhau

Ngài không phân biệt nghèo giàu, hèn sang.

*

Trên đường đi có một chàng

Ni Đề trai trẻ thuộc hàng tiện dân

Chàng đang gánh một gánh phân

Chợt đâu gặp Phật hiện dần phía xa

Thế là chàng vội tránh qua

Nép vào đường hẻm thật là lẹ chân

Hoang mang, bối rối, tần ngần

Buồn đời ti tiện, than thân thấp hèn

Thật là bạc phước triền miên

Tuy nhiên chàng vẫn dõi nhìn phía xa

Hướng về hình ảnh Phật Đà

Rất là rạng rỡ, rất là trang nghiêm,

Từng nghe về Phật nhiều phen

Nên chàng ao ước đủ duyên gặp ngài.

Phật Đà nhìn thấy ngay rồi

Hiểu ra tâm niệm của người thanh niên

Đăm chiêu, lúng túng, lành hiền

Nên ngài hoan hỉ bước liền đến ngay,

Ni Đề hoảng sợ lắm thay

Vội vàng lẩn tránh lòng đầy lo âu

Lo mình nhớp nhúa bấy lâu

Lo người bắt tội! Dám đâu gặp ngài!

Phật bèn nói, giọng khoan thai,

Từ xa vọng lại đôi lời xót thương:

"Sao con tìm cách tránh đường

Tới đây nói chuyện bình thường với ta!"

Để thùng phân xuống, bước ra

Ni Đề run rẩy quỳ và thưa mau:

"Bạch ngài! Con chẳng dám đâu

Xin ngài cứ dạy pháp mầu cho con

Như con thầm ước trong lòng

Nhưng ngài đừng đến gần con làm gì!"

Phật cười chan chứa từ bi

Bước thêm đến sát Ni Đề, nói ngay:

"Nào ai bắt tội con đây

Tự ta đến với con ngày hôm nay,

Con ơi hãy nhớ lời này

Những người đau khổ, đọa đày, nổi trôi

Ta lo cứu độ luôn thôi

Ta là người của muôn loài chúng sinh!"

*

Ni Đề hồi hộp hỏi nhanh:

"Bạch ngài con cũng tu hành được sao?

Từ lâu con vẫn ước ao

Được ngài truyền dạy đạo mầu Thế Tôn!"

Phật Đà nghiêm nghị nói luôn:

"Như Lai muốn nhắc cho con hay rằng

Ta ra đời với đạo vàng

Là nhằm cứu khổ cho hàng chúng sinh

Dị đoan, mê tín quẩn quanh

Thần quyền ỷ lại, phá nhanh giúp đời

Đưa chúng sinh đến an vui

Hoàn toàn bình đẳng, mọi người như nhau,

Nếu con muốn học đạo mầu

Hãy gần ta! Cố lo mau tu hành!"

Ni Đề nước mắt chạy quanh

Vô cùng sung sướng tâm thành khẽ thưa:

"Đó là điều ước từ xưa

Mà con cứ nghĩ thật là khó khăn

Con đây phước báu muôn vàn

Được ngài cứu độ và ban lời vàng!"

Nhìn Ni Đề rất dịu dàng

Phật Đà tiến đến anh chàng gánh phân

Tỏ ra thân ái vô ngần

Dắt tay chàng kéo lại gần bờ sông

Để nhờ dòng nước sạch trong

Gột đi dơ dáy chất chồng lâu nay,

Sau khi tắm rửa sông này

Ni Đề theo Phật về ngay Kỳ Hoàn

Rồi trong tịnh xá khang trang

Phật cho chàng nhập vào hàng tỳ kheo.

*

Ni Đề cố gắng thật nhiều

Thời gian lặng lẽ trôi vèo qua mau

Tu hành tinh tấn bấy lâu

Tỳ kheo mới học đạo mầu tiến nhanh

Giờ đây đắc quả tu hành.

Phật nhân đó dạy chúng sinh đôi lời:

"Trong bùn nhơ nhớp khắp nơi

Cánh sen vươn nở tuyệt vời biết bao

Hương thơm tinh khiết ngạt ngào

Tựa chân giá trị của bao con người.

Máu ai cũng đỏ vậy thôi

Và ai nước mắt mặn thời khác đâu

Chúng sinh bình đẳng như nhau

Đừng chia giai cấp gieo sầu bất công!"

(phỏng theo bản văn xuôi của THIỆN CHÂU)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/12/2018(Xem: 4482)
Thằng Bửu nấp sau cây phượng vĩ có thân lớn một người ôm không xuể cách cổng trường chừng năm mươi thước. Trong bàn tay đang nắm chặt run rẩy vì giận tức của nó là một hòn đá xanh cứng gồ ghề những góc cạnh. Nó đang chờ, đúng ra thì nó đang rình, rình một người đã hơn nửa giờ qua... Thầy Tiên đang thong thả đạp xe từ hướng trường từ từ chạy đến. Thầy đang nghĩ ngợi nhiều về một đứa học trò ngỗ nghịch và lười biếng nhất của lớp mà thầy làm chủ nhiệm…
30/11/2018(Xem: 6523)
Căn bếp nhỏ thì có gì để nói, nên ánh đèn mờ trong cái bếp không có gì để nói đó thì lại càng không có gì sáng sủa mà được nói tới! Ấy vậy mà ánh đèn đó, trong căn bếp đó đã bất chợt khiến Sư già thổn thức “A Di Đà Phật. Ôi, cảm động biết bao!” Sư già ở một mình trong căn hộ nhỏ đã hơn mười năm nay. Huynh đệ, bạn đạo gần xa cũng thỉnh thoảng ghé qua, hỏi thăm nhau sức khỏe thế nào, tu tập tinh tấn không … Tịnh thất quá đơn sơ nên Sư già cũng chỉ thường đãi khách bằng tinh thần như khi xưa thi hào Nguyễn Khuyến từng tiếp tri kỷ: “Đầu trò tiếp khách, trầu không có Bác đến chơi đây, ta với ta …”
28/11/2018(Xem: 11649)
Am tường những thuật ngữ của văn chương tức là hiểu được những yếu tính của văn chương để rồi từ đó ứng dụng vào tác phẩm của mình hầu làm cho tác phẩm trở nên hay- đẹp, đúng ý mong muốn.
26/11/2018(Xem: 21044)
Xưa trong làng nhỏ vùng quê Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay Một hôm ông được cho hay Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng Có phiên hội chợ tưng bừng Bao người tham dự vô cùng đông vui
18/11/2018(Xem: 4692)
Vì là khu dân cư mới đang được hình thành qua từng tháng năm với tốc độ xây dựng chậm chạp, khoan thai, nên còn rất nhiều con đường liên thôn liên xóm chưa được đổ bê-tông, trông như một bức tranh lem nhem nhếch nhác, dở dang đang chờ đôi bàn tay tài hoa của nghệ sĩ hạ thủ công phu dứt điểm vào một buổi sớm tươi sáng cho hoàn mỹ chỉnh chu.
16/11/2018(Xem: 4720)
Cả đám bảy, tám đứa tuổi choai choai đang quây quần nhậu nhẹt hò hét, làm huyên náo cả cái thôn vắng vẻ nằm ven biển. Những nhà ở gần đó không ai nghỉ ngơi, chợp mắt ngủ trưa được sau một buổi quần quật với công việc làm. Không ai dám hé môi động răng lên tiếng trước cái đám “quỷ sống” nổi tiếng là “quậy tới bến” này, dù là lên tiếng van lơn năn nỉ chứ không phải răn đe khuyên bảo…
16/11/2018(Xem: 4732)
Ngày 1 tháng 4 năm 1975. Thành phố biển Nha Trang hiền hòa bỗng chốc biến động, trở nên hoảng loạn. Chợ Đầm bị đập phá, phát hỏa. Bọn cướp giật, đâm thuê chém mướn đủ các loại hạng từ các trại giam phá ngục ùa ra đường, túa đi khắp các ngõ, nhập vào những dòng người tất tả, hăm hở đi hôi của. Những quân nhân “Cộng Hòa” ở các trại lính cũng bỏ hàng ngũ chạy về thành phố, luýnh quýnh và sợ hãi, như rắn mất đầu, cầm cây súng trong tay như mang một của nợ khủng khiếp. Súng quăng lăn lóc ngoài đường, đạn dược ném vung vãi nơi công viên, bãi biển, trở thành những thứ vũ khí cực kỳ lợi hại và đắc dụng cho bọn đầu trộm đuôi cướp đang có mặt khắp các nẻo đường với một bầu máu tham sôi sục. Trong mấy giờ chính quyền cũ bỏ chạy, chính quyền mới chưa lập lại được trật tự ấy, thành phố như đầy hiểm họa và đổ nát, làm cho những người lương thiện, người thật thà và nhát gan phải chui rúc ru rú trong nhà đã đóng cửa cài then với những lời cầu nguyện triền miên trên môi…
16/11/2018(Xem: 6679)
Đó là tên gọi của "dự án" mới tinh toanh của Tâm Không - Vĩnh Hữu, sẽ gồm những câu chuyện ngắn thú vị nhưng hàm chứa nhiều điều để suy ngẫm về cuộc sống đa sắc màu luôn sống động bất trắc, cũng như luôn bình lặng an vui, khi tu học và ứng dụng Phật pháp. Mục đích là khuyến tu, là nhắc nhở những người con Phật hãy Thực Hành, chứ đừng mãi Thuyết Suông! Tác giả khởi viết từ chiều nay, cho đến khi được chừng trăm câu chuyện, sẽ in thành tuyển tập để phổ biến rộng khắp với tâm nguyện phụng sự của một “hoằng pháp viên” nhỏ bé như viên sỏi. Xin giới thiệu câu chuyện đầu tiên:
13/11/2018(Xem: 5321)
Hôm ấy, trời trong xanh sáng mượt, muôn hoa đang khoe sắc, ong bướm dập dìu bay lượn dưới ánh nắng hồng dịu đẹp. Hạt Bụi vừa trở mình mở mắt ra và cảm thấy quá đỗi ngỡ ngàng, tò mò với vạn vật xung quanh. Mọi thứ đều trở nên lung linh sinh động, lạ lẫm trước mặt mặc dù Hạt Bụi vẫn ở đây từ bao kiếp trước đến giờ. Có lẽ, sau khi tu luyện chứng quả thành hình người, cơ thể thay đổi, có đủ lục căn nên việc bắt đầu tiếp xúc sáu trần khiến Hạt Bụi trở nên tò mò hơn. Cảm giác có thể dung tayđể sờ chạm vào vật thể thật tuyệt vời Sư Phụ hỉ, con thích lắm cơ. Sư Phụ chỉ ngồi lặng yên quan sát rồi mỉm cười nhẹ và nói. Hạt Bui à. nay con đã có đủ hình hài của con người rồi thì cũng nên đổi lại tên cho hợp với con người nhé. Hạt Bụi nhanh nhảu đáp: Tên là gì hở Sư Phụ? Con là Hạt Bụi mà. Vậy Hạt Bụi có phải là tên của con không?
13/11/2018(Xem: 5070)
Như thường lệ, sau giờ điểm tâm sáng, tiểu Ngọc đều ra khoảng sân rộng trước đài Quan Âm đọc truyện tranh Phật Giáo.Ngọc chọn một chỗ lý tưởng cho mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống với tư thế hoa sen, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm rãi,3 lần trước khi bắt đầu đọc sách.Làm như vậygiúp lưu thông khí huyếtdẫn lên não bộ để tiếp nhận thông tin tốt nhất.Đây là công việc hàng ngày củaNgọc vì là chú tiểu nhỏ nhất chùa nên không phải chấp tác. Trời trong xanh, gió xuân hiu hiu thổi, tiểu Ngọc bắt đầu lật từng trang sách dưới gốc cây hoa Anh Đào. Đang chăm chú đọc từng dòng kinh, kệ thì một cơn gió nhẹ lướt qua thổi rơi cánh hoa trên cành,