15. Dắt Nhau Xuống Giếng

29/11/201115:17(Xem: 8417)
15. Dắt Nhau Xuống Giếng
TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO
TRUYỆN THƠ - TẬP 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương tái bản 2002

(15)

Dắt Nhau Xuống Giếng

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh Trăng.

*

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt Trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!".

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu Trăng khỏi chìm.

*

Hồi lâu, khỉ Chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt Trăng dưới đáy lên đâu khó gì!".

*

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, Trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

*

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng Hằng

Khắp nơi trần thế ánh Trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Ðể rồi chết thảm cũng vì dại ngu!".

*

Ðời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Ðạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

(phỏng theo bản văn xuôi

của Trí Hải)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/05/2011(Xem: 4418)
Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp.
22/05/2011(Xem: 4161)
Con sông Gu-đơ-na xinh đẹp và trong vắt chảy qua miền Bắc bán đảo Jutland, chạy dọc theo một cánh rừng bát ngát, rải sâu vào hậu phương.
22/05/2011(Xem: 5097)
Đêm nay là đêm giao thừa, trời lạnh như cắt, tuyết rơi không ngừng. Một cô gái nhỏ lang thang trên con đường trong đêm đen và giá buốt.
12/05/2011(Xem: 4070)
Trong một ngôi nhà, cạnh Hoàng trường mới, phố Đông, thành Côpenhagơ, chủ nhà đang tiếp khách. Khách hôm ấy rất đông...
12/05/2011(Xem: 7459)
Cung điện của Hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật nhẹ tay...
12/05/2011(Xem: 5083)
Xưa có một cô bé, người cô bé tí teo, bé và xinh như một con búp bê. Nhà cô nghèo, không sắm nổi cho cô đôi giày.
12/05/2011(Xem: 4355)
Tại nhà ông lái buôn giàu có nhất trong tỉnh tụ tập một đám trẻ, con cái các gia đình giàu có và quyền quý. Ông lái buôn là người có học...
09/05/2011(Xem: 5012)
Những giọt lệ của A Tư Đà là kết tinh của chí nguyện, ưu tư và sự tha thiết của một hành giả đã dành trọn đời mình để tầm cầu chân lý tối hậu.
09/05/2011(Xem: 30589)
"Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng..."
09/05/2011(Xem: 30714)
Bài giảng cuối cùng, Câu chuyện xúc động về Giáo sư Randy --Cuốn sách mà bạn sắp đọc đây là 53 ngày sau đó nữa, là cách GS Randy Pausch tiếp tục những gì ông đã bắt đầu trên giảng đường hôm ấy, với sự giúp đỡ của nhà báo Jeffrey Zaslow. Hằng ngày vẫn đạp xe để tập luyện, trong 53 lần đạp xe như vậy ông đã trò chuyện với Jeffrey Zaslow qua điện thoại di động. Zaslow đã chuyển những câu chuyện thành cuốn sách này. Ngày 8-4-2008, sách được phát hành tại Mỹ. Hơn ba tháng sau, ngày 25-7-2008, gs Randy Pausch qua đời.