27. Mảnh vườn của Pete

26/02/201116:28(Xem: 8716)
27. Mảnh vườn của Pete

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Mảnh vườn của Pete

Có một góc đường phố nhộn nhịp bên cạnh một trạm xe buýt, nơi mà những đứa trẻ chuyển xe buýt trên đường đi học. Góc đường này không thể nào gọi là một địa điểm xinh đẹp được. Có rất nhiều tiếng ồn xe cộ và bên cạnh những tòa nhà màu xám khó ưa. Thật ra thì nó không được quan tâm, chăm sóc đúng mức. Tuy nhiên, ở đó có một mảnh vườn xinh đẹp. Mảnh vườn nhỏ ấy được gọi là “Mảnh vườn của Pete”, vì Pete đã tạo ra nó trong khoảng thời gian 9 phút rưỡi.

Pete là một trong những đứa trẻ phải đợi chờ 9 phút rưỡi mỗi ngày ở đấy để chuyển xe buýt. Mảnh vườn không phải là một chỗ thích thú và dễ chịu để có thể bước ra. Trạm xe buýt thì ồn ào và có mùi xăng xông lên. Ở đó từng có một khu vườn, nhưng bây giờ thì nó là nơi chướng mắt. Trẻ em và người lớn đã vứt những cái lon nước uống ở đó sau khi họ dùng xong, cùng với những giấy bọc bánh mì và những cái hộp đựng thịt gà rán. Ai đó đã viết những lời chửi rủa, những điều mà Pete cho là khá thô tục, lên các bức tường. Nó không phải là địa điểm tốt để trải qua 9 phút rưỡi vào mỗi ngày đi học khi tất cả các em học sinh muốn về nhà cho nhanh.

Nhưng Pete phải đứng đó. Cậu ta không có sự lựa chọn nào khác, nếu cậu muốn về nhà thì đây là con đường duy nhất.

Cậu cảm thấy như là cậu ta đang lãng phí cuộc sống của mình. Không có gì để nhìn, không có gì để suy nghĩ, không có gì để cầm, và ngồi bó chân như thế mỗi ngày khiến cho cậu muốn phát khùng. Cậu bé biết là cậu ta không thể làm gì để có thể thay đổi lịch chạy của công ty xe buýt, nhưng, cậu bé bắt đầu nghĩ, cậu có thể làm cho 9 phút rưỡi của mình trở nên có ý nghĩa hơn cho bản thân và cho người khác.

Cậu ta đã xin mẹ những cái túi đựng rác và những đôi găng tay làm vườn. Tuần đó, cậu mang đôi găng tay vào và lấp đầy 9 phút rưỡi mỗi ngày của mình bằng cách nhặt rác bỏ vào trong những cái túi.

– Này bạn, bạn điên hay sao vậy? – Những bạn cùng lớp của Pete trêu chọc. – Bạn sẽ thay đổi được gì nào? Tại sao bạn lãng phí thời gian như thế?

Họ không biết rằng Pete đã lãng phí thời gian rất nhiều khi ngồi không ở đó.

Vào cuối tuần, cậu nhờ bố chở đến đó và thu gom những cái túi rồi đem chúng đến bãi rác. Vào ngày thứ hai, mảnh đất trông sạch sẽ và đẹp hơn nhiều.

Và tuần tiếp theo đó, Pete bắt đầu nhổ những cây cỏ dại xung quanh các cây già cỗi, đã bị che khuất đằng sau những thứ rác rưởi và cỏ dại. Một trong những người bạn của Pete cũng cảm thấy chán khi phải trải qua chín phút rưỡi mỗi ngày mà không làm gì đã đến giúp. Mẹ và bố của Pete đã đến đó vào cuối tuần để thu gom một đống túi, cắt xén những bụi hoa hồng già đã nhiều năm không ai trông thấy, và đưa ra cho Pete một số gợi ý chăm sóc.

Không lâu sau đó mảnh đất ấy trông đẹp hơn nhiều, nhưng những lời chửi rủa, những chữ thô tục trên bức tường ở phía sau thật sự khiến Pete khó chịu. Chúng dường như làm giảm đi giá trị những gì cậu ta đã làm.

– Con có thể làm gì? Pete hỏi bố.

– Con muốn làm gì?

Bố cậu hỏi lại, đẩy vấn đề trở về cho Pete.

Pete nảy ra một ý tưởng. Cậu bắt đầu dành dụm túi tiền của mình. Rồi cậu nhờ bố đến xin với ông chủ của tòa nhà để sơn lại bức tường, và ông ấy đã nhanh chóng chấp thuận. Cậu đi đến tiệm bán đồ gia dụng để mua các thùng xịt sơn bằng chính số tiền đã dành dụm của mình. Ở trên tường, cậu đã phác thảo một bức bích họa bằng phấn để che tất cả những chữ nhơ bẩn, và khi cậu bắt đầu pha những bình xịt sơn để vẽ thì có nhiều bạn cùng trường của cậu cũng muốn tham gia trong 9 phút rưỡi mỗi ngày của họ.

Bây giờ thì cả nhóm trẻ con khá tự hào về mảnh vườn ấy, và họ tin chắc là sẽ không có những trẻ em hay người lớn khác làm bẩn mảnh đất ấy nữa. Chúng tưới những cây hoa hồng thường xuyên, chúng đã trồng những bông hoa tươi tắn, và một trong số những người bố của bọn trẻ đã cho chúng một chiếc xích đu cũ, chúng đã sơn lại và đặt ở mảnh vườn ấy. Chúng đi dạo trong mảnh vườn trong khi phải chờ đợi chuyến xe buýt tiếp theo. Chúng nhặt rác, nhổ một vài cây cỏ, và ngồi ghế xích đu. Và đôi khi bạn đi qua đó, bạn thậm chí có thể thấy có cả người lớn đang ngồi ghế xích đu giữa những cây hoa hồng.

Tuy nhiên, vào một ngày chủ nhật nọ, khi đang ngồi trên xe buýt đến trường, Pete đã rất lấy làm ngạc nhiên. Như thường lệ, cậu ta nhìn về phía mảnh vườn. Có cái gì đó đã thay đổi. Có một biển hiệu ở trước mảnh vườn. Những người bạn của cậu đã làm nó, trên đó viết: “Mảnh vườn của Pete”.

George W. Burns

Nguồn: 101 Healing Stories for Children and Teens. – George W. Burns, John Wiley & Sons Publisher, Canada, 2005.


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2010(Xem: 5172)
Năm Tiết Đào lên tám, một hôm vào mùa thu, Tiết Đào đứng chơi bên cạnh cha, gần một cây ngô đồng. Cây đã già, cành lá sum sê đứng sừng sững trước nhà...
05/10/2010(Xem: 5212)
Kiều bào hơn 30 quốc gia trên thế giới đã về Thủ đô nhân mùa lễ hội kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long – Hà nội. Ngày 30/9, tất cả đã có mặt, và được đón về khách sạn Kim Liên. Ngày mồng 1 và mồng 2 tháng 10, tất cả các đoàn Kiều bào được tập dợt tại đường Bắc Sơn, sơ duyệt diễu hành tại Quảng trường Ba Đình. Và những ngày sau đó được Ban Tổ chức đưa đi thăm viếng thắng cảnh, các khu di tích có liên quan đến triều đại Thánh Vương Lý Thái Tổ.
04/10/2010(Xem: 5081)
Thôi Hộ, một danh sĩ đời nhà Đường (618-907), nhân dự hội Đạp Thanh đến Đào Hoa Trang, gõ cửa một nhà xin được giải khát. Một thiếu nữ đứng thập thò bên cửa...
02/10/2010(Xem: 4881)
Một đêm nọ, sư cụ nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng nói: "Xin cứu mạng! Xin cứu mạng!". Sư hỏi người đàn bà...
30/09/2010(Xem: 15040)
Chúng sanh bị đọa địa ngục, đó là chúng sanh tâm bị đọa lạc vào địa ngục tham, sân, si phiền não. Muốn giải phóng chúng sanh tâm, phải dùng tự tánh Địa Tạng của chính mình.
27/09/2010(Xem: 9244)
Đức Địa Tạng là một vị đã chứng bực Đẳng Giác trải đến vô lượng A Tăng Kỳ kiếp rồi. Ngài có lời đại nguyện rằng: Nếu Ngài chưa độ hết chúng sanh, thì Ngài không chứng quả Bồ Đề, và nếu sự thọ khổ trong địa ngục hãy còn, thì Ngài thề không chịu thành Phật. Do cái bổn nguyện ấy, nên Ngài phân thân nhiều phen, đặng độ thoát hằng hà sa số chúng sanh đương tội khổ, trải đã không biết bao nhiêu kiếp rồi, mà Ngài cũng còn làm một vị Bồ Tát như vậy. Còn như nói đến tiền thân của Ngài từ khi chưa chứng quả vị, có kiếp Ngài làm con gái, có kiếp thì Ngài làm con trai, và cũng có kiếp Ngài làm vua nữa.
25/09/2010(Xem: 14862)
Nan-In, một thiền sư Nhật vào thời Minh - Trị (1868- 1912), tiếp một vị giáo sư đại học đến tham vấn về Thiền. Nan-In đãi trà. Ngài chế một cốc đầy và vẫn tiếp tục rót.
10/09/2010(Xem: 82395)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
02/09/2010(Xem: 10744)
Sơ lược về Thiền Sư Nguyễn Minh Không, Ông tên là Nguyễn Chí Thành sinh ngày 14/8 năm Bính Thìn (1076) tại Điềm Xá, Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Thiếu thời ngài chuyên làm nghề chài lưới của ông cha. Năm 29 tuổi ngài xuất gia đầu Phật. Ngài đã cùng Thiền sư Giác Hải và Thiền sư Từ Đạo Hạnh làm bạn thân sang Thiên Trúc học đạo với thầy Samôn được phép: Lục Trí Thần.