23. Chú kiến Ali

26/02/201116:28(Xem: 6107)
23. Chú kiến Ali

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Chú kiến Ali

Ngày xưa có một con kiến sống giữa nông trại. Người ta gọi nó là Ali.

Ali đang gặp rắc rối. Nó không cảm thấy nó là một con kiến rất quan trọng. Đôi khi nếu bạn có nhiều anh chị em – kiến thường có rất nhiều anh chị em – thì sẽ không có nhiều thời gian để cha mẹ có thể dành thời gian đặc biệt cho một con kiến nhỏ đúng như nó mong muốn. Hơn nữa, có đến hàng triệu, hàng triệu con kiến, chúng đông hơn dân số của loài người nhiều. Ali cảm thấy mình chỉ là một thành viên trong một đám đông lớn và không phải là nhân vật đặc biệt quan trọng. Vả lại nó cũng nhỏ, nhỏ đến độ rất nhiều sinh vật khác không chú ý đến nó, trừ khi nó cắn họ thì lúc đó chắc chắn người ta sẽ chú ý đến nó. Và người ta sẽ la mắng nó, đánh đập và tức giận nó, nhưng đây không phải là cách mà Ali muốn người khác chú ý đến nó. Nó muốn đối xử thân thiện với mọi người. Nó muốn làm cái gì đó đặc biệt, nhưng làm sao nó làm được điều đó khi nó cảm thấy mình quá nhỏ bé và không quan trọng tí nào cả. Nó tự hỏi là nó có thể làm gì đây?

Một hôm, kiến Ali đang thực hiện công việc của mình, vẫn không được đám đông chú ý đến, thì nó nghe thấy một vài tiềng ồn lớn từ vườn rau. Có hai vợ chồng người nông dân sống trong nông trại mà Ali gọi là nhà ấy rất thích ăn rau tươi sạch, cho nên họ đã tự trồng lấy. Khu vườn là niềm tự hào của họ. Họ đã rào nó lại để những con vật không vào được bên trong, nhưng ngày hôm nọ có một con dê đực lớn đã phá hàng rào và vào ăn sạch những rau quả quí giá của họ.

Họ đã làm mọi thứ để có thể đuổi con dê ra khỏi khu đất. Họ kéo, họ lôi. Họ la hét, rồi lại dụ dỗ. Họ đã thử dùng một củ cà rốt để nhử nó đi ra, nhưng con dê vẫn như một con la già bị chùn chân, không chịu đi.

Hai vợ chồng ấy đã nhờ đến chú gà trống có mào đỏ giúp đỡ. Chú gà trống khá lớn và kiêu hãnh. Nó đang đứng tại chỗ ngủ trong chuồng gà. Nó đi đến và hét lên bên tai con dê: “Hãy đi ra khỏi đám rau!” Con dê vẫn không đi. Chú gà trống đã sấn tới, nó kêu oang oác, nó mổ, rồi nó đập đôi cánh của nó theo cách dữ dội nhất mà nó có thể làm, nhưng con dê đã húc chú gà trống về phía hàng rào rồi lại tiếp tục ăn.

Rồi hai vợ chồng quay sang con chó chăn cừu màu nâu trung thành của họ, nó rất giỏi trong việc chăn đàn cừu trên các bãi cỏ, và hỏi: “Mày có thể giúp được không?” Chắc chắn là nó không ngần ngại gì đối với một con dê ương ngạnh. Con chó đã sủa, gầm gừ với âm thanh vô cùng ghê rợn. Nó đã nhe hai hàm răng trắng dài của nó ra và cắn vào gót chân của con dê, “Hãy cút khỏi đám rau!” con chó gâu gâu. Nhưng con dê đã quay đầu lại, nhìn vào con chó và húc con chó bay về phía hàng rào, rồi lại tiếp tục ăn.

Người đàn ông trở nên rất buồn bã khi thấy rau quả của mình đang biến mất vào trong miệng của con dê và rồi ông ta nghĩ rằng, ông phải cần đến sự giúp đỡ lớn nhất và mạnh nhất mà ông có thể nhờ cậy được. Ông chạy ra một trong những bãi cỏ và dẫn về con bò đực lớn nhất và mạnh mẽ nhất của ông ấy. Con bò đực rất lớn. Chắc chắn là nó sẽ tấn công mạnh mẽ vào lồng ngực của con dê. Con bò đực khịt mũi và cào chân xuống mặt đất, rồi rống lên: “Cút ra khỏi đám rau ngay!” Nhưng khi con dê bắt đầu húc vào con bò với những cái sừng nhọn của nó, con bò đã quay đầu bỏ chạy như một kẻ hèn nhát.

Khi hai vợ chồng người nông dân đứng đấy và tự hỏi: “Có ai khác có thể giúp họ?” Chú kiến Ali đã bò lên chân của họ và hỏi: “Tôi có thể giúp không?” Thoạt đầu, thậm chí là họ đã không biết giọng nói bé xíu ấy đến từ đâu. Khi họ nhìn xuống và thấy chú kiến nhỏ, họ đã phá lên cười và hỏi:

– Mày có thể làm gì khi con gà trống đáng sợ, con chó chăn cừu thông minh và con bò đực mạnh mẽ đã không thể làm được?

– Có thể có những thứ tôi có thể làm mà những con vật đó không thể làm được, cũng như tôi không thể làm những điều mà chúng có thể làm được. Có thể bạn không cần phải lớn mạnh, mà chỉ cần có thể làm những gì mà bạn làm giỏi. – Chú kiến Ali đáp lại.

Thế là hết! Hai vợ chồng người nông dân không biết có thể làm gì được nữa. Họ đã lâm vào thế bí và rau quả của họ thì đang tiếp tục biến mất vào trong miệng của con dê, nên họ đã chấp nhận:

– Được rồi, chúng ta hãy thử mọi thứ có thể, và nếu không hiệu quả thì mày có thể đi nếu mày muốn.

– Đôi lúc, – chú kiến nói, – khi bạn đã làm mọi thứ mà bạn có thể làm, bạn cần thử một điều gì đó mới hơn.

Nói xong, chú kiến Ali bò qua đám rau và hướng về phía con dê. Ali quá nhỏ nên con dê thậm chí là đã không thấy nó đang bò đến. Nó bò lên cái chân sau rậm lông của con dê một cách thận trọng đến nỗi con dê đã không cảm nhận được. Ali nhẹ nhàng và rón rén bò dọc theo sống lưng của con dê, bò thẳng lên đầu của con dê. Và thận trọng hơn, chú kiến đã bò vào cái tai phải của con dê, tìm đến vùng thịt mềm... và cắn mạnh. Con dê nhảy lên vì đau đớn và hoảng sợ, thế rồi nó chạy trốn khỏi vườn rau và không bao giờ quay trở lại để ăn rau quả trong khu vườn của hai vợ chồng nông dân nữa.

Ali đã cảm thấy mình rất quan trọng khi hai vợ chồng người nông dân cảm ơn nó, vì nó đã dùng khả năng của nó một cách rất hữu ích và đã làm được điều mà không có con vật nào khác có thể làm. Tất cả những con kiến khác cũng cảm ơn Ali, vì hai vợ chồng nông dân đã cho phép chúng được tự do đi lại trong vườn rau để ăn uống bất cứ khi nào chúng muốn. Và kể từ đó, hai vợ chồng nông dân đã rất thận trọng để tránh giẫm đạp lên những con kiến khi chúng đang bò quanh nông trại.

George W. Burns

Nguồn: 101 Healing Stories for Children and Teens. – George W. Burns, John Wiley & Sons Publisher, Canada, 2005.


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/10/2015(Xem: 7700)
Tại Hoa Kỳ, nếu nói về những người Mỹ gốc Việt đang thành danh trong ngành Luật và hành nghề Luật sư tại các Tiểu Bang khắp nước Mỹ thì thật là cả một lực lượng quá đông. Nhưng nói đến một nữ Luật sư có nhan sắc xinh đẹp, có nhiều tài năng đa dạng vừa là Luật sư xuất sắc kiêm Họa sĩ từng nhiều lần triễn lãm tranh sơn dầu vẽ kích thước lớn trên vải bố Cavas; và là một Thi sĩ có những bài Thơ rất hay đầy tính nhân bản, thật lãng mạn thì chắc chắn người ta phải nói đến Nữ Luật Sư JENNY ĐỖ tại San Jose, bắc California.
08/10/2015(Xem: 5497)
S au 5 năm, tôi trở lại thăm bạn lần thứ tư trên xứ người. Bước xuống phi trường, thấy bạn lững thững từ xa đi đến, bóng dáng lẻ loi nổi bật trên nền trời xanh biếc làm lòng tôi quặn thắt. Tôi biết bây giờ bạn là người cô đơn nhất, lòng đang chất chứa một nỗi u hoài. Còn tôi, cũng chỉ đến với bạn đôi ba ngày, có chăng cũng chỉ đem đến cho bạn vài nụ cười ngắn ngủi rồi đành phải chia xa!
02/10/2015(Xem: 5190)
Hôm nay tôi đến nhà người anh họ để dự đám giỗ mẹ của anh ấy (cũng là mợ của tôi), nhìn lên bàn thờ thấy khói hương nghi ngút, thức ăn, trái cây bày cúng ê hề, lòng tôi bỗng nhói lên một niềm cảm xúc. Thời gian trôi nhanh quá, mới đó đã mười hai năm. Nhớ lúc cha tôi vừa mất, khi chuẩn bị tẩn liệm cho người, mợ ấy đến nhìn mặt cha tôi lần cuối rồi khen rằng cha tôi chết không mất một miếng thịt (cha tôi mất đột ngột do tai biến mạch máu não), mấy tháng sau bắt đầu đến mợ ấy. Thế nhưng căn bệnh ung thư đại tràng đã hành hạ thân xác mợ gần một năm trời khiến mợ như chỉ còn da bọc xương.
01/10/2015(Xem: 13850)
Vạn Dặm Rong Chơi, Đường Rộng Mở _ Thích Từ Lực
14/09/2015(Xem: 5143)
Văn Nhân là văn sĩ nổi tiếng đã có vài chục tác phẩm xuất bản. Nếu như sinh ra ở Hoa Kỳ hay Tây Phương thì chàng ta đã trở thành triệu phú, đời sống đế vương. Thế nhưng thị trường chữ nghĩa của người Việt hải ngoại thì nhỏ, “văn chương hạ giới lại rẻ như bèo”, báo phát không, báo biếu, báo chợ, báo cắt dán khơi khơi đăng truyện của chàng mà không phải trả nhuận bút, nhà xuất bản kiếm được mớ tiền khi xuất bản sách của chàng…thế nhưng chính tác giả lại nghèo kiết xác.
08/09/2015(Xem: 6450)
Ông trời run rủi thật kỳ lạ, cho những người từ những phương trời xa lắc xa lơ bỗng nhiên gặp nhau, rồi cuộc đời ràng buộc với nhau ! Hôm đó trong văn phòng ông Paul, khoa trưởng trường đại học ở một tỉnh xa Paris, có ba người gặp nhau lần đầu : ông Paul, cậu Santy và Jean. Ông Paul người gốc Ba Lan, giòng dõi quý phái, theo cha mẹ lưu lạc sang Pháp. Ông học xuất sắc, đỗ đạt cao, làm giáo sư , rồi lên chức khoa trưởng kiêm giám đốc một trung tâm khảo cứu. Santy là một thanh niên người Lào, con nhà khá giả, được bố mẹ cho đi học bên Tây. Thông minh, chăm chỉ, đậu tiến sỹ rất sớm, cậu được nhận ngay làm giáo sư diễn giảng trong đại học ông Paul.
03/09/2015(Xem: 5038)
Tôi rất thích thiên nhiên. Dù đối với tôi, ở đâu, ngắn hay dài ngày, diện tích lớn hay nhỏ không quan trọng mà tôi luôn chọn cho mình một nơi trú ngụ có thiên nhiên. (Và yêu cầu thứ 2 là sạch sẽ). Điều mong muốn này không có nghĩa rằng tôi đòi hỏi cho mình vườn cây, hồ nước hay bể bơi. Cái mà tôi muốn nhất là khoảng không, là bầu trời. Dù ở căn hộ hay ở phòng thuê nhỏ xíu tôi rất thích có cửa sổ để ngắm trời xanh, mây trắng, và có thể thêm màu xanh của cây cối nơi xa xa…
28/08/2015(Xem: 6452)
Cải biên từ một bài hát, tôi xin đổi là: “Âu Châu có gì lạ không em? Mai em về còn nhớ gì không?”. Còn nhớ chứ, nhớ nhiều nữa là khác. Nhớ như một người yêu nhớ người tình. Và tôi đã nhớ gì, xin... thỏ thẻ cùng các bạn nỗi lòng của tôi nha. Âu Châu năm nay có hai sự kiện: * Sự kiện thứ nhất là khóa tu học hằng năm vẫn thường xảy ra tại một nước trong Âu Châu, không chỉ Phật tử khắp Âu Châu đều biết mà cả thế giới cũng có một số người quan tâm. * Sự kiện thứ hai độc nhất vô nhị thật đặc biệt chưa từng có trên thế gian này đã làm xôn xao khắp năm châu bốn biển đó là 4 đại lễ cùng tổ chức một lần tại chùa Khánh Anh, Paris. - Lễ Đại Tường Cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm. - Lễ Khánh Thành Chùa Khánh Anh, Evry. - Lễ Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư (Ngày về nguồn 9) - Đại Giới Đàn Khánh Anh.
28/08/2015(Xem: 5327)
Chuyện sẽ không có gì để nói nếu hôm đó cô Susanne không mang mấy cánh hoa vào phòng làm việc của tôi. - Anh có muốn cắm mấy cánh hoa này trong phòng không? - Vì sao? Ở đâu cô có vậy? - Trong phòng họp ngày hôm qua, mấy người khách họ mang đến. - Sao tôi không thấy? - Tại tôi dồn hai bình vào một. - Vậy thì cứ để ở phòng của cô đi. Mấy cái hoa sẽ vui hơn khi nó ở trong phòng cô chứ? - Mới đầu tôi cũng nghĩ thế, nhưng ngày mai tôi bắt đầu đi nghỉ hè rồi. - Ừ thì cũng được, tùy cô. Nhưng cô nghĩ nên để ở đâu? - Trên bàn làm việc của anh, kế bên hình ông Phật đó. - Không được. Cô biết, hoa cũ và không tươi chúng tôi không mang cúng Phật đâu. - Thế anh muốn để đâu? - Ừ... để suy nghĩ!
27/08/2015(Xem: 6291)
Kinh đô ánh sáng, thành phố mộng mơ của Pháp quốc vào mùa hè năm nay đã là điểm hẹn của những người con Phật đa số là tỵ nạn từ bốn châu kéo về. Họ đến đây để làm gì nhỉ? Có liên quan gì đến ngôi chùa Khánh Anh nổi tiếng với nhiều kỷ lục nhất trong những ngôi Chùa của cộng đồng người Việt Nam tại hải ngoại. Nào là ngôi Chùa to nhất, mái Chùa mang nhiều nét văn hóa nhất, chi phí xây cất ngất ngưởng nhất đến 23 triệu Euro và thời gian xây dựng lâu nhất đến 2 thập niên của một kiếp người. Nhưng ưu việt nhất vẫn là được dự lễ Đại Tường của cố Hòa Thượng Minh Tâm, người với những công trạng to lớn gắn liền với ngôi Chùa Khánh Anh nhiều kỷ lục ấy.