18. Cái máy xẻ đá

26/02/201116:28(Xem: 6487)
18. Cái máy xẻ đá

NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Cái máy xẻ đá

Xưa kia có một cái máy xẻ đá và nó đã từng cảm thấy không hài lòng với chính mình và với vị thế của mình trong cuộc sống.

Một hôm nó đi qua nhà một thương gia giàu có và xuyên qua cánh cổng mở rộng, nó thấy có nhiều tài sản quý giá và những vị khách sang trọng. “Người thương gia ấy có quyền lực mạnh mẽ quá đi thôi!” Máy xẻ đá nghĩ. Nó lấy làm ghen tỵ và ước rằng nó có thể được giống như người thương gia ấy. Thế rồi chẳng bao lâu sau nó đã không còn sống cuộc sống của một cái máy xẻ đá đơn thuần nữa.

Trước sự ngạc nhiên vô cùng của chính nó, nó đã đột nhiên trở thành một thương gia giàu có, tận hưởng những sự xa hoa và quyền lực còn hơn cả những gì nó đã mơ tưởng, và bị những người kém giàu có hơn nó ganh tỵ và ghê tởm.

Nhưng không lâu sau đó có một viên quan cao cấp đi qua, được theo sau bởi những người tùy tùng, và được hộ tống bởi những người lính đang đánh cồng chiêng. Tất cả mọi người, dù giàu đến mức nào cũng phải cúi thấp mình trước đám rước. “Vị quan này thật là có uy quyền!” Nó nghĩ. “Tôi ước tôi có thể trở thành một viên quan cao cấp!”

Thế rồi nó đã trở thành một viên quan cao cấp, được khiêng đi khắp nơi trên một cái kiệu thêu thùa, và tất cả mọi người xung quanh, những người phải cúi thấp xuống trước ông ta khi ông ta đi qua đều lo sợ và căm ghét.

Hôm ấy là một ngày hè oi bức, viên quan ấy cảm thấy rất là khó chịu trên cái kiệu nóng nực. Ông nhìn lên mặt trời. Nó tỏa chiếu một cách kiêu hãnh trên bầu trời, không hề bị ảnh hưởng bởi sự hiện diện của ông. “Mặt trời mạnh mẽ làm sao!” Ông ta nghĩ. “Tôi ước rằng tôi được trở thành mặt trời.”

Thế rồi ông ta đã trở thành mặt trời, đang tỏa chiếu mạnh mẽ xuống mọi thứ, nóng như thiêu đốt những cánh đồng, và bị những người nông dân, những người lao động cảm thấy ghê tởm. Nhưng một đám mây đen lớn đã di chuyển ở giữa mặt trời và trái đất, vì thế mà ánh sáng của mặt trời không còn chiếu vào mọi thứ ở bên dưới được nữa. “Đám mây bão mới mạnh mẽ làm sao!” Mặt trời nghĩ. “Ước gì tôi có thể là một đám mây.”

Thế rồi nó trở thành đám mây, mưa xuống và làm ngập lụt những cánh đồng, làng mạc, mọi người đều kêu gào. Nhưng không lâu sau đó nó nhận thấy rằng nó đang bị đẩy đi xa bởi một sức mạnh vĩ đại, sức mạnh đó chính là gió. “Ôi, gió thật là mạnh mẽ!” Đám mây nghĩ. “Ước gì tôi trở thành ngọn gió.”

Thế là nó đã biến thành ngọn gió, thổi tung những mái nhà, nhổ bật những gốc cây, tất cả những người phía dưới nó đều căm ghét và lo sợ. Nhưng một lúc sau, nó đã bị ngăn cản bởi một vật gì đó làm cho nó không thể nào chuyển động được, dù cho nó có thổi mạnh đến mức nào cũng không lay chuyển được vật đó, ấy là một tảng đá lớn cao chót vót. “Tảng đá mạnh mẽ ghê thật!” Ngọn gió nghĩ. “Tôi ước rằng tôi được làm một tảng đá.”

Sau đó nó đã trở thành một tảng đá, cứng rắn mạnh mẽ hơn bất cứ những thứ gì khác trên mặt đất. Nhưng khi nó đứng ở đó, nó nghe tiếng một cái búa đang nện một cái đục vào phiến đá cứng và nó cảm thấy thân mình đang bị thay đổi. “Cái gì có thể mạnh mẽ hơn tôi, mạnh mẽ hơn một tảng đá?” Nó nghĩ. Nó nhìn xuống và thấy xa xa phía dưới nó có hình dáng của một cái máy xẻ đá.

Khuyết danh

Nguồn: go.webassistant.com


Cậu bé khôn ngoan

Một cậu bé tiến đền gần tiệm thuốc tây và dùng một thùng các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng. Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để có thể với đến những nút bấm trên điện thoại. Cậu nhấn vào bảy con số.

Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng nghe cuộc đàm thoại.

Cậu bé hỏi:

– Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?

Người phụ nữ trả lời:

– Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của mình rồi.

Cậu bé nói:

– Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho bà bây giờ.

Người phụ nữ đáp lại:

– Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho thảm cỏ của mình.

Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:

– Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở Florida này.

Và người phụ nữ vẫn từ chối.

Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt và gác máy điện thoại.

Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé và nói:

– Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho cháu một công việc.

Cậu bé đáp lại:

– Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm tra lại khả năng làm việc của mình và chất lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi. Cháu chính là người đang làm việc cho người phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.

Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá đúng về bản thân mình không?

Khuyết danh

Nguồn: www.citehr.com
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 14091)
.Con người là một con vật biết suy nghĩ, biết tư duy; Vì thế, dù bận rộn với bao khó khăn trở ngại trong cuộc sống; dù tin tưởng vào tôn giáo này hay tôn giáo khác, hoặc vô thần đi nữa, con người cũng phải ít nhất một lần trong đời đặt câu hỏi rằng: Tại sao mình lại sinh ra ? Tại sao con người lại đau khổ ?
10/04/2013(Xem: 5781)
Cô bé dịu dàng nhìn cha. Cô biết, cô được cha yêu quí vô cùng. Cha cô vẫn nói, cô giống mẹ từ chân tơ, kẽ tóc, vừa xinh đẹp, vừa tài hoa. Cha thương nhớ mẹ bao nhiêu là yêu quí cô bấy nhiêu. Tai nạn thảm khốc mười một năm trước đã lấy đi tiếng cười trong tòa biệt thự nguy nga này. Chiếc máy bay riêng chở mẹ cô đi thăm bà ngoại đã lao xuống vùng biển dầy đặc sương mù.
10/04/2013(Xem: 28054)
Cuộc sống của vị Thiền sư này có nhiều điều kỳ bí khác đời và cũng khác với đời sống tu hành của Tăng chúng đương thời. Tính tình ông cuồng phóng, thích rượu, thích thịt, người đời gọi ông là “Tế Ðiên”, nhưng ông lại là người rất “tỉnh”, từ bi và ưa giúp đời.
10/04/2013(Xem: 17950)
Hôm ấy trong chùa Sùng Ân các sư đang rộn rịp chuẩn bị để đón tiếp một đại thí chủ, đó là Vương tiểu thư, con quan Tể Tướng của đương triều sắp đến lễ Phật. Khắp nơi trong chùa đều được quét dọn sạch sẽ, duy có trên chính điện thì trái lại vị hương đăng trẻ tuổi Ngọc Lâm, có tiếng là chăm chỉ, hôm ấy lại để cho bề bộn, không chịu dọn dẹp.
10/04/2013(Xem: 15207)
Tập truyện Thường Ðề Bồ Tát (Bồ Tát Hay Khóc) được trích dịch trong cuốn “Vô Thanh Thoại Tập” của Pháp sư Long Căn. Ngoài những truyện kể về cuộc đời các vị Bồ Tát thời quá khứ như Thường Ðề, T hiện Tài đồng tử, . . .
10/04/2013(Xem: 5444)
Tôi ngồi lặng lẽ, nhìn những lá phong vàng sậm và đỏ ối, âm thầm rơi trong không gian tinh mơ quanh khu nhà quàn. Thấp thoáng vào, ra, là những người chít khăn tang trắng, gương mặt phờ phạc, buồn rầu. Cả một trời thu im lắng, u hoài trùm phủ quanh tôi.
10/04/2013(Xem: 7128)
He’s Leaving Home, quyển tự truyện của tác giả Kiyohiro Miura, đã được giải thưởng đặc biệt AKUTAGAMA của Nhật. Quyển sách miêu tả về sự mâu thuẫn trong tình cảm của các bậc cha mẹ có con xuất gia : Họ tự hào vì con đường cao quí con mình đã chọn, đồng thời đau khổ vì sự chia ly, vì quyết định quá sớm, quá đột ngột của con mình....
09/04/2013(Xem: 21448)
Một sự tình cờ mà cũng là một cơ duyên khiến chúng tôi được gặp Thầy Huyền Diệu hai lần tại Thành phố Hồ Chí Minh vào cuối năm 2002. Thầy là người kín đáo trong giao tiếp và xem ra không muốn được người khác chú ý hay nhắc nhở tới mình.
09/04/2013(Xem: 14444)
Ðại sư Lục tổ Huệ Năng, một nhân vật lịch sử đang đi vào huyền thoại. Sự tích của ngài, mặc dù đã được ghi chép trên giấy trắng mực đen là quyễn kinh Lục Tổ Pháp Bảo Ðàn, thế nhưng, những mẫu chuyện huyền hoặc về cuộc đời ngài, thỉnh thoảng vẫn làm mờ đi phần nào sự thực.
08/04/2013(Xem: 19670)
Nói đến luân hồi, nhiều người quan niệm đó như là chuyện xưa tích có, nhưng thật ra vô cùng mật thiết với đời sống thăng trầm của kiếp người mà chẳng mấy ai lưu tâm. Cũng như không khí hít thở hằng ngày rất thiết yếu cho đời sống, nhưng phần đông không mấy người để ý đến.