Tự Lực 2 (thơ)

09/04/202618:58(Xem: 1154)
Tự Lực 2 (thơ)
 
Phat thich ca (2)
 
 
TƯ LỰ 2
 
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá
Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ
Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh
Tiếng côn trùng rả rích thâu canh.
 
Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc
Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi
Ngày rất dài lê chân mòn mỏi
Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.
 
Trưa mát dịu sao lòng không yên
Ngổn ngang trăm mối tơ phiền não
Đắm chìm trong vọng tưởng điên đảo
Trùng dương sóng vỗ mộng triền miên.
 
Chiều chưa tan sao lòng tiếc nuối
Tóc xanh giờ đã bạc màu sương
Khắc khoải, chưa trọn vẹn yêu thương
Vấn vương, dở đang câu ước nguyện.
 
Một đời người ngắn dài vô định
Mốc thời gian định ở chân tâm
Mưa hợp, mưa tan, mưa thành nước
Tưới tẩm cho đời bớt khổ đau.
 
Trí Lạc
 


 
phatthichca2

 

 

PHÁP (2)

 

Chúng sanh có tánh linh

Cùng biết đau sợ chết

Sống với đạo quang minh

Không vui cười giết hại.

 

Của người dày công dựng

Lao tâm lực chắt chiu

Không tham, không trộm cướp

Của phi nghĩa khó bền.

 

Vướng vào vòng lao tù

Tích lũy nghiệp chẳng lành

Đường tái sanh nhất định

Cõi u minh trầm luân.

 

Thủy chung mầm hạnh phúc

Giữ đạo đức phẩm hạnh

Muốn an ổn bình yên

Chớ thay lòng đổi dạ.

 

Lời nói nên hài hòa

Người vui lòng đẹp dạ

Không chia rẽ hiềm khích

Chuốc oán gây hận thù.

 

Nói những lời chân thật

Không gian trá xảo biện

Đi đâu cũng được người

Yêu thương và kính trọng.

 

Tránh xa chất gây mê

Nghiện ngập và ô nhiễm

Tâm trí bị tổn hại

Thân tàn tạ hao mòn.

 

 Song đường rất đau lòng

Bị người thân xa lánh

Sống một đời phế nhân

Ô danh và tủi nhục.

 

Đừng làm các việc ác

Chuyên làm các việc lành

Giữ tâm ý trong sạch

Lời Phật dạy khắc ghi.

 

Trí Lạc





 

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/01/2012(Xem: 14295)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14915)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 15257)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18972)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20607)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 25401)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 13306)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 24542)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 16030)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.
13/01/2012(Xem: 28704)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...