Tự Lực 2 (thơ)

09/04/202618:58(Xem: 637)
Tự Lực 2 (thơ)
 
Phat thich ca (2)
 
 
TƯ LỰ 2
 
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá
Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ
Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh
Tiếng côn trùng rả rích thâu canh.
 
Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc
Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi
Ngày rất dài lê chân mòn mỏi
Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.
 
Trưa mát dịu sao lòng không yên
Ngổn ngang trăm mối tơ phiền não
Đắm chìm trong vọng tưởng điên đảo
Trùng dương sóng vỗ mộng triền miên.
 
Chiều chưa tan sao lòng tiếc nuối
Tóc xanh giờ đã bạc màu sương
Khắc khoải, chưa trọn vẹn yêu thương
Vấn vương, dở đang câu ước nguyện.
 
Một đời người ngắn dài vô định
Mốc thời gian định ở chân tâm
Mưa hợp, mưa tan, mưa thành nước
Tưới tẩm cho đời bớt khổ đau.
 
Trí Lạc
 


 
phatthichca2

 

 

PHÁP (2)

 

Chúng sanh có tánh linh

Cùng biết đau sợ chết

Sống với đạo quang minh

Không vui cười giết hại.

 

Của người dày công dựng

Lao tâm lực chắt chiu

Không tham, không trộm cướp

Của phi nghĩa khó bền.

 

Vướng vào vòng lao tù

Tích lũy nghiệp chẳng lành

Đường tái sanh nhất định

Cõi u minh trầm luân.

 

Thủy chung mầm hạnh phúc

Giữ đạo đức phẩm hạnh

Muốn an ổn bình yên

Chớ thay lòng đổi dạ.

 

Lời nói nên hài hòa

Người vui lòng đẹp dạ

Không chia rẽ hiềm khích

Chuốc oán gây hận thù.

 

Nói những lời chân thật

Không gian trá xảo biện

Đi đâu cũng được người

Yêu thương và kính trọng.

 

Tránh xa chất gây mê

Nghiện ngập và ô nhiễm

Tâm trí bị tổn hại

Thân tàn tạ hao mòn.

 

 Song đường rất đau lòng

Bị người thân xa lánh

Sống một đời phế nhân

Ô danh và tủi nhục.

 

Đừng làm các việc ác

Chuyên làm các việc lành

Giữ tâm ý trong sạch

Lời Phật dạy khắc ghi.

 

Trí Lạc





 

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 20892)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17756)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 42019)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 17574)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22396)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 20098)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39709)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 24104)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 28579)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 25405)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.