Tự Lực 2 (thơ)

09/04/202618:58(Xem: 1271)
Tự Lực 2 (thơ)
 
Phat thich ca (2)
 
 
TƯ LỰ 2
 
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá
Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ
Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh
Tiếng côn trùng rả rích thâu canh.
 
Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc
Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi
Ngày rất dài lê chân mòn mỏi
Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.
 
Trưa mát dịu sao lòng không yên
Ngổn ngang trăm mối tơ phiền não
Đắm chìm trong vọng tưởng điên đảo
Trùng dương sóng vỗ mộng triền miên.
 
Chiều chưa tan sao lòng tiếc nuối
Tóc xanh giờ đã bạc màu sương
Khắc khoải, chưa trọn vẹn yêu thương
Vấn vương, dở đang câu ước nguyện.
 
Một đời người ngắn dài vô định
Mốc thời gian định ở chân tâm
Mưa hợp, mưa tan, mưa thành nước
Tưới tẩm cho đời bớt khổ đau.
 
Trí Lạc
 


 
phatthichca2

 

 

PHÁP (2)

 

Chúng sanh có tánh linh

Cùng biết đau sợ chết

Sống với đạo quang minh

Không vui cười giết hại.

 

Của người dày công dựng

Lao tâm lực chắt chiu

Không tham, không trộm cướp

Của phi nghĩa khó bền.

 

Vướng vào vòng lao tù

Tích lũy nghiệp chẳng lành

Đường tái sanh nhất định

Cõi u minh trầm luân.

 

Thủy chung mầm hạnh phúc

Giữ đạo đức phẩm hạnh

Muốn an ổn bình yên

Chớ thay lòng đổi dạ.

 

Lời nói nên hài hòa

Người vui lòng đẹp dạ

Không chia rẽ hiềm khích

Chuốc oán gây hận thù.

 

Nói những lời chân thật

Không gian trá xảo biện

Đi đâu cũng được người

Yêu thương và kính trọng.

 

Tránh xa chất gây mê

Nghiện ngập và ô nhiễm

Tâm trí bị tổn hại

Thân tàn tạ hao mòn.

 

 Song đường rất đau lòng

Bị người thân xa lánh

Sống một đời phế nhân

Ô danh và tủi nhục.

 

Đừng làm các việc ác

Chuyên làm các việc lành

Giữ tâm ý trong sạch

Lời Phật dạy khắc ghi.

 

Trí Lạc





 

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2015(Xem: 19604)
Cuộc đời có lúc thịnh suy Được thua khinh trọng cũng tùy người thôi Buồn chi những chuyện xa xôi Giận chi sự việc qua rồi đã lâu Tội gì thức trắng đêm thâu Xả buông tất cả buồn rầu tiêu tan Để cho tâm trí bình an
10/03/2015(Xem: 16821)
Nắng theo triền núi về chiều, Trời cao mây trắng, phiêu diêu nhẹ nhàng. Mai rừng rực rỡ ánh vàng, Đào hồng vài đốm, qua làn khói sương. Trời xuân tạo cảnh vấn vương, Bỗng nghe theo gió tiếng chuông gọi về,
10/03/2015(Xem: 14915)
Nếu khi nào bạn thấy buồn phiền Nên hiểu rằng đó lẽ tự nhiên Đời có lúc chìm, có lúc nổi Vũ trụ mênh mông, trãi vô biên
05/03/2015(Xem: 18798)
Nếu đủ nhân duyên mọi việc thành Những điều rắc rối sẽ qua nhanh Để tâm thanh tịnh lo tu tập Giữ vững niềm tin với hạnh lành
03/03/2015(Xem: 24949)
Ngày mai tiễn biệt Chị đi Về miền đất lạnh biệt li muôn đời Trần gian ở lại Anh ơi! Tình người con Phật bên đời nắng mưa Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông Hằng Vang nốt nhạc đạo đời thủy chung Hợp tan trong cõi vô cùng Như “Lời Sám Nguyện” thiên thu lối về
03/03/2015(Xem: 15901)
Sau lưng con có Mẹ hiền Lặng thầm chiếc bóng chao nghiêng với đời… Nào cần năm tháng thảnh thơi Quên mình tất tả vẫn cười nhẹ tênh Chân con lối phẳng đường êm Niềm vui ẩn giấu nửa đêm một mình…
02/03/2015(Xem: 22419)
Cảm ơn những tháng mùa Đông Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai Cảm ơn thất bại, đắng cay Để cười mãn nguyện hôm nay công thành Cảm ơn.. từ chối, đoạn đành Để ta dấn bước thực hành, trải qua.. Cảm ơn lời lẽ xót xa Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.
02/03/2015(Xem: 15627)
Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc Tiếng thở than, oán trách đất trời Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi
01/03/2015(Xem: 17209)
Yêu đi nhé, nếu không là sẽ muộn Thời gian trôi chẳng đợi một ai đâu Như mây bay, gió thoảng, nước qua cầu Ngày sẽ hết khi mặt trời giã biệt
28/02/2015(Xem: 15648)
Lòng thanh thản khi vơi dần tham dục Luật bảo toàn đối đãi tốt với nhau Hằng hy sinh bớt hưởng thụ đi nào Thường quán chiếu xét soi bổn phận sự