Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

13/03/202606:58(Xem: 2680)
Buông Nhẹ Giữa Nhân Gian

hoa_sen (15)
Buông Nhẹ Giữa Nhâ
n Gian

“Đời người như áng mây trôi bồng bềnh giữa hư không.

Biết buông nhẹ giữa nhân gian, để mai này thong dong trở về với mênh mông.”

 

Có những lúc giữa dòng đời tất bật, ta bỗng dừng lại và tự hỏi:

rốt cuộc mình đến với thế gian này để làm gì?

rồi mai này sẽ đi về đâu?

Bao năm tháng mải miết chạy theo danh lợi, tình tiền, hơn thua, được mất…

đến khi ngoảnh lại mới thấy tất cả chỉ như một giấc mộng dài.

Những điều từng khiến ta vui buồn, giận hờn hay tiếc nuối, rồi cũng sẽ lặng lẽ trôi qua như áng mây bay cuối trời.

Đời người vốn mong manh như sương sớm.

Một mai khi thân này trở về với cát bụi,

mọi danh phận, yêu ghét, nắm giữ của hôm nay

cũng chỉ còn là những dấu vết mờ nhạt giữa dòng thời gian.

Nhưng cũng chính trong cái mong manh ấy,

ta nhận ra một điều thật giản dị mà sâu xa:

Được sống, được thở, được yêu thương nhau trong cuộc đời này

đã là một nhân duyên quý giá.

Vì thế, thay vì đợi đến lúc buông hết mới thôi giận hờn,

có lẽ ngay từ hôm nay ta nên học cách sống chậm lại,

mỉm cười nhiều hơn

và nhẹ lòng hơn trước những được mất, hơn thua của thế gian.

Dẫu biết rằng một ngày nào đó thân này sẽ trở về với đất,

nhưng trong từng hơi thở hiện tại

ta vẫn có thể sống an nhiên

và bước đi thong dong giữa cuộc đời vô thường này.

Và từ những suy tư ấy, trong lòng chợt bật lên những vần thơ:

Trở Về Với Mênh Mông

Mai này buông hết, ta về đất

Gửi lại trần gian những mộng hờ

Nắng sớm mưa chiều cùng cỏ dại

Đêm nằm nghe gió ru vần thơ.

Một nắm xương tàn gửi Ta-

Hồn theo mây trắng dạo trời xa

Danh lợi, tình tiền như bọt nước

Tan vào hư ảo, nhạt dần qua.

Thôi hết giận hờn, thôi nhớ thương

Hình hài trả lại cát cùng sương

Máu xương một thuở thành dưỡng chất

Nuôi những mầm xanh tỏa sắc hương.

Máu thịt hòa tan cùng sỏi đá

Ươm xanh nhành lúa, thắm vườn hoa

Gửi chút hương lành cho nhân thế

Đền ơn năm tháng đã đi qua.

Thôi nhé, hôm nay còn hơi thở

An nhiên mà sống trọn niềm vui

Mỉm cười nhân thế câu hỷ xả

Mai bước thong dong… cõi vô vi.

Những vần thơ này không phải là nỗi buồn về cái chết,

mà là một cách nhìn bình thản về sự trở về của kiếp người.

Khi nhìn sâu vào vô thường, ta chợt hiểu rằng:

cuộc sống này vốn chỉ là một cõi tạm,

và rồi một ngày nào đó, ta cũng sẽ nói lời tạm biệt:

tạm biệt những nơi đã nuôi ta lớn lên,

tạm biệt mái nhà quen thuộc,

tạm biệt ông bà, cha mẹ, anh em quyến thuộc,

tạm biệt bạn bè và những người từng đi ngang đời mình,

tạm biệt cả chính hình hài đã cùng ta rong ruổi

qua một chặng đời đủ thăng trầm vui buồn nơi cõi hồng trần.

Đó không hẳn là một kết thúc bi thương,

mà là lời chào, sự tri ân và buông bỏ những chấp niệm.

Mọi thứ quanh ta rồi cũng sẽ đổi thay,

bởi đời là vô thường.

Không có gì tự nhiên sinh ra,

cũng không có gì thật sự mất đi.

Chỉ là các duyên tụ lại thì thành,

các duyên tan ra thì biến,

trong vòng duyên sinh duyên diệt.

Bởi suy cho cùng, đời người chỉ là một chuyến hành trình tạm ghé qua.

Đừng đợi đến khi tay không mới học cách mở lòng.

Đừng chờ đến lúc chia xa mới biết trân quý những phút giây hiện tiền.

Nguyện cho những ngày phía trước của mình

không cần quá giàu sang,

chỉ mong lòng đủ đầy;

không cần hơn thua với ai,

chỉ mong sống đúng với chính mình.

Giữa được và mất vẫn giữ được nụ cười nhẹ nhàng.

Giữa khen và chê vẫn giữ được sự điềm tĩnh.

Và giữa cuộc đời rộng lớn này,

vẫn giữ được một trái tim bình thản, an nhiên.

Chi bằng ngay từ bây giờ

ta hãy học cách mỉm cười với nhau,

nhẹ như gió thoảng,

và giữ lòng mình rộng mở mênh mông.

Sống như trái chín,

rụng xuống để nảy mầm,

tan đi rồi hóa thân.

Giữa dòng đời vô thường,

có lẽ mỗi chúng ta cũng nên một lần tự hỏi:

mình đang vấn vương điều gì,

và đã sẵn sàng buông nhẹ để lòng thênh thang hay chưa?

Khi lòng đã nhẹ, tâm đã an.

Thế gian dù rộng lớn đến đâu,

dẫu phiền não và phức tạp đến đâu,

cũng chỉ còn là một bước đi thong dong.

“Đời người như áng mây trời rộng

Buông nhẹ lòng chợt hóa mênh mông”

Tác giả: Thích Chúc Xuân.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/04/2023(Xem: 8936)
Bệnh lão sao yên được tuổi già Vốn vì chướng nghiệp lắm phong ba Nay nguyền sám hối quy Tam Bảo Gọt rửa oan khiên hướng Phật Đà
06/04/2023(Xem: 9607)
Thành bại, hơn thua, thảy đều không Động-Tịnh-Thấy-Nghe, thảy một lòng Sáng suốt, hồn nhiên, tâm rỗng lặng Nói, làm, suy nghĩ vẫn thong dong.
06/04/2023(Xem: 6993)
Chuông chùa từng tiếng ngân vang Ưu sầu ai oán nhẹ tan đêm trường Chấp tay khấn nguyện mười phương Nguyện Phật Bồ Tát chỉ đường cho con
05/04/2023(Xem: 9692)
Tri ân lời dạy Phật Tổ, giúp con hiểu ! Cảm giác thế nào là : kinh sợ, chán nản, hững hờ Dù nhiều năm cô lữ thật bơ vơ Do tiếp nhận quả hưởng từ tiền kiếp!
02/04/2023(Xem: 7279)
“Phật khai tinh trí tâm hồn sáng Đẹp đóa hoa từ ánh thiện khơi” PHẬT tánh linh huyền tỏa khắp nơi, KHAI dòng pháp bảo thấu tà rơi. TINH thần minh mẫn tươi đường thuận, TRÍ lực ngô nghê khó nẻo ngời, TÂM lặng người qui luôn mãi tiến, HỒN cuồng phách lạc chẳng còn vui. SÁNG niềm hạnh nguyện soi phương giác, ĐẸP ĐÓA HOA TỪ ÁNH THIỆN KHƠI.
02/04/2023(Xem: 16065)
Từ năm 2000 con đã nghe nhiều pháp thoại do Ngài thuyết giảng khắp năm châu và hiện nay vẫn còn lưu giữ hơn 50 MP3 và con thường nghe lại khi cần thông hiểu hơn một tiêu đề nào cho thật rõ ràng, qua những bài pháp thoại đó đôi khi HT xen vào những bài thơ của Trụ Vũ hay những nhà thơ Phật Giáo có tầm vóc, và đôi khi những bài thơ hồi ức của Ngài vào lúc ra trường tốt nghiệp cao đẳng Phật Học 1992.
01/04/2023(Xem: 8806)
Từ giã hoàng cung thoát biển trần Sáu năm khổ hạnh hướng nguồn chân Tham thiền nhập định hàng ma oán Kiến đạo khai phương độ thế nhân Thuyết pháp tuỳ cơ khơi mắt tuệ Độ sanh ứng pháp mở vườn tâm Từ bi giáo hoá truyền hương đạo Rạng ánh quang minh tỏa ánh rằm!
01/04/2023(Xem: 9457)
Bạn ơi ! Càng có tuổi cái nhìn càng sâu sắc Định luật vô thường chân lý muôn đời Mọi thứ có rồi biến mất thôi Đều do duyên gá hợp rồ thay đổi !
31/03/2023(Xem: 8158)
Thầy đưa Mẹ thăm dì Giữa trưa hè nắng gắt Mẹ vui mừng hả hê, chỉ vườn cây xanh mướt Nhìn Mẹ Thầy hạnh phúc Tay trái dìu tay Mẹ, Tay mặt chiếc quạt che Cho Mẹ được bóng mát Nhìn Thầy thật hạnh phúc Vẫn đắp chiếc y vàng, Trưởng tử của Như Lai Hiếu hạnh luôn tròn đầy
31/03/2023(Xem: 10151)
Nơi đất khách con hướng về quê Cha đất Tổ Nhớ chùa xưa, lòng xao xuyến trong con; Con đã thấy: Đồng bào con, người áo trắng đơn sơ với tấm lòng thanh khiết. Họ là ai? là những người dân suốt đời vất vả với áo cơm, Không là lượt, nếp áo nhăn chấp tay hướng về đấng Thế Tôn Cùng cầu nguyện cho thân tâm đều an lạc. Đằng sau cuối, cụ bà chiếc áo tràng lam chấp vá với bao nhiêu lỗ thủng chíu chằng đời cơ cực Bà quỳ đó nơi thiền môn thanh tịnh Theo lời kinh cùng tiếng mõ bỏ ưu phiền Dưới chân Đức Phật lòng thanh thản bình yên Tìm nương tựa nơi mưa nguồn diệu pháp