Chia Tay (thơ của HT Thích Đồng Bổn)

10/03/202608:21(Xem: 965)
Chia Tay (thơ của HT Thích Đồng Bổn)
gio thoi

CHIA TAY
(English version below)

Chia tay bước tiếp đường dài
Tự mình lựa chọn tương lai vững vàng
Đi tìm tâm niệm lạc quan
Cậy nhờ nương tựa là ngàn mối nguy.

Chia tay xa nghiệp sân si
Đến gần hạnh nguyện từ bi đêm ngày
Chẳng còn phiền lụy hôm mai
Rõ ràng an lạc dưới ngay chân mình.

Chia tay vì hiểu duyên sinh
Đến đi, tụ tán, khiến mình khổ thôi
Trải qua bao kiếp luân hồi
Sợi tình oan nghiệt hợp rồi lại tan.

Chia tay mà nghiệp vẫn mang
Chớ đem luyến ái để ràng buộc nhau
Cõi tình vốn dĩ thương đau
Tựa nương về Phật mai sau hết buồn.

Chia tay về lại cội nguồn
Tắm ao nước mát tẩy cuồng vọng tâm
Để nghe chim hót pháp âm
Suối reo muôn điệu bổng trầm dứt nghi.

Chia tay nhưng chẳng biệt ly
Sẽ thường trở lại, có chi đau lòng
Sắc thân tứ đại vốn không
Đâu gì bền chắc mà mong lâu dài.

Chia tay nhận diện cơ may
Đừng trong sinh tử nối dài thương đau
Phương trời tự tại tiêu dao
Xuất trần lữ khách, gửi trao bóng hình.

Chia tay đến chỗ lặng thinh
Vui trăng gió nước, vô tình đồi nương
Tắm mình nơi giữa mù sương
Như mây ẩn hiện trên đường tìm tâm.

Chia tay liệu có hồi âm
Cửa vào pháp giới thậm thâm diệu mầu
Tại đây, hay ở nơi đâu
Đều là thể dụng chuốc sầu làm chi.

Chiêu Đề 05/02/26

(Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)




gio thoi
Farewell


Parting ways, I step onto the long road ahead,
Choosing my future with steady resolve.
Seeking a mind of optimism and clarity
For to depend on others is a thousand hidden dangers.


Parting ways, leaving behind anger and delusion,
Drawing nearer each day to the vow of compassion.
No longer burdened by worries of tomorrow or yesterday
Peace is clearly found right beneath one’s own feet.


Parting ways, understanding the law of dependent arising:
Coming and going, gathering and dispersing, these bring suffering.
Through countless cycles of rebirth,
The tangled threads of affection meet only to part again.


Parting ways, though karma still follows along;
Do not bind one another with attachment.
The realm of love is often filled with sorrow
Taking refuge in the Buddha, tomorrow grief will cease.


Parting ways, returning to the original source,
Bathing in the cool pond to cleanse the restless mind.
Listening to birds singing the Dharma’s melody,
And the stream echoing endless tones that dissolve all doubt.


Parting ways, yet not truly separation;
We shall meet again, why feel sorrow?
This body of the four elements is empty by nature;
What is there that can truly endure?


Parting ways, recognizing the rare opportunity
Do not prolong suffering within birth and death.
In the boundless sky of freedom and ease,
A traveler beyond the world leaves only a fleeting shadow.


Parting ways, entering the place of stillness,
Delighting in moon, wind, water, and quiet hills.
Bathing in the mist of silent mountains,
Like clouds appearing and disappearing along the path of the mind.


Parting ways, will there be an echo in return?
At the gate of the profound and wondrous Dharma realm,
Whether here or somewhere else,
All is the same, why trouble ourselves with sorrow?



Chiêu Đề, 5 February 2026

Translated into English by Ven. Thich Nguyen Tang




xem tiep



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 72423)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18614)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18555)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31406)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17297)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16250)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 13694)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12858)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25214)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15019)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.