Quên Được Sao (thơ)

12/01/202619:02(Xem: 1354)
Quên Được Sao (thơ)

me hien

QUÊN ĐƯỢC SAO

 
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ
Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau
Thời gian cứ lặng lẽ qua mau
Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ.
 
Quên được sao hình bóng quê hương
Nơi chập chững bước chân đầu đời
Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi
Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.
 
Rồi một ngày mẹ bỗng ra đi
Trong niềm nuối tiếc thương con trẻ
Đâu hiểu chuyện vĩnh biệt phân ly
Hạnh phúc tan vỡ, sầu lẻ bóng.
 
Quên được sao quê nhà cằn cỗi
Ngoại già nuôi cháu từng gánh củi
Nắng sớm mua chiều cảnh cơ hàn
Âm thầm chịu đựng chẳng thở than.
 
Rồi một ngày ngoại tiễn cháu đi
Về bên nội chưa một lần biết
Nghẹn ngào ngoại dặn dò tha thiết
Cười như mếu, dấu lệ từ ly.
 
Mẹ ơi! Con lớn theo thời gian
Tuổi thơ là tháng ngày gian nan
Nội cũng nghèo sống đời lam lũ
Nắng mưa hai mùa y như cũ.
 
Ngoại ơi! Con cúi đầu tạ lỗi
Chưa một lần đền đáp nghĩa ơn
Chẳng còn dịp bày tỏ nguồn cơn
Đời lưu vong, bềnh bồng trôi nổi.
 
Quên được sao nỗi niềm khắc khoải
Đã cưu mang từ thuở ấu thơ
Sao có thể lãng quên thờ ơ
Khi vẫn sống với niềm hy vọng.
 
Trí Lạc
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41719)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.